Chương 67: Hoa Lan Chuông

Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian

Chương 67: Hoa Lan Chuông

Lắng Nghe Âm Thanh Thời Gian thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Đinh bỗng nhiên run rẩy, tinh thần cậu căng thẳng tột độ, mất kiểm soát, mồ hôi lạnh túa ra từng đợt.
"Chậc." Triệu Túc thấy chướng mắt, lời lẽ khinh bỉ tuôn ra xối xả: "Sợ tôi à? Hay là có tật giật mình?"
Nhưng Lộ Đinh đã rơi vào vực thẳm ngay từ câu "đồ ngốc" đó.
Từ Tiếu Tiếu thấy sắc mặt Lộ Đinh trắng bệch, cô không chịu đựng nổi nữa, nghiêng người che trước mặt cậu, chỉ vào Triệu Túc quát: "Anh đừng có nói bậy!"
Triệu Túc làm ra vẻ vô tội: "Tiếu Tiếu, hôm nay là ngày cưới của cô mà, đừng cáu kỉnh thế chứ, chuyện này đâu liên quan gì đến cô."
Từ Tiếu Tiếu là con nhà giàu, cử chỉ, lời nói đều có gia giáo nên không giỏi cãi vã. Nhưng lúc này cô tức đến bật ra lời: "Ai nói không liên quan đến tôi!"
"Ái chà——" Triệu Túc cười khẩy, chẳng coi ai ra gì cả, bước tới, cúi đầu liếc nhìn Lộ Đinh một cái, thốt ra những lời khiến người ta chỉ muốn đấm cho một trận: "Trước đây Đường Lâm Thâm nói dối tôi, bảo là có người yêu rồi nên đừng bám theo nữa, thế mà tôi lại tin chứ."
Từ Tiếu Tiếu cười khẩy, phản bác: "Vậy anh chịu để yên à?"
"Không, cậu ta càng giả bộ, tôi càng thích. Ngược lại, tôi lại thấy Đường Lâm Thâm càng thú vị hơn, như này mới hấp dẫn chứ!"
Từ Tiếu Tiếu câm nín. Cô từng nói Triệu Túc đúng là không biết xấu hổ, lúc còn yêu nhau thì bình thường, giờ không còn thì cứ phải gây sự mới yên.
Triệu Túc chẳng ngần ngại thừa nhận: "Ừ đấy, sống là phải tìm đến sự k*ch th*ch, không thì chán chết."
Từ Tiếu Tiếu không thể kìm chế được nữa, nhưng lại không thể thốt ra những lời quá khó nghe, chỉ có thể thốt ra một câu: "Anh bị thần kinh à!"
Triệu Túc không đáp, cũng chẳng thèm cãi nhau với Từ Tiếu Tiếu nữa, mà chuyển ánh mắt sang Lộ Đinh, hất cằm cười khẩy: "Haha——"
Lộ Đinh hoa mắt, chóng mặt, cậu muốn nôn, cổ họng đã bị nghẹn lại bởi thứ cảm xúc dơ bẩn không thể gọi tên, bàn tay phải đau nhói không ngừng, ý thức như rơi vào chốn núi đao biển lửa. Trong cơn mơ hồ, cậu nghe thấy giọng nói của Triệu Túc, cậu vô thức nghiêng đầu, ánh mắt trống rỗng, vô hồn, thần trí hoảng loạn.
Cậu lại nhớ tới những trận cãi vã khi còn nhỏ, diễn ra bên ngoài căn phòng của cậu. Giọng nói thô ráp, hung dữ đó... là của ba cậu——
"Nó là thằng ngốc! Vứt ra thùng rác còn chẳng ai thèm nhặt! Chết quách đi cho rồi!"
Triệu Túc thấy Lộ Đinh như vậy thì hơi bất ngờ, anh ta nhếch mày cười nhạt, nhưng vẫn nghĩ Đường Lâm Thâm chỉ tùy tiện tìm một người để đối phó mình, lời lẽ càng trở nên độc địa hơn.
"Thằng nhóc này là giả ngốc hay ngốc thật đấy? Đường Lâm Thâm thích kiểu này thật à? Thảo nào với tôi thì cứ như có cũng như không vậy. Chậc, trên giường chắc tìm được cảm giác lắm nhỉ?"
Lời còn chưa dứt, trong không khí xẹt qua một cơn gió mạnh, một cú đấm giáng thẳng vào má phải Triệu Túc.
"Con mẹ nó!"
Từ Tiếu Tiếu còn chưa kịp phản ứng, chỉ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, cô thấy Đường Lâm Thâm trong cơn giận dữ đã hoàn toàn mất kiểm soát, anh hiếm khi văng tục, nhưng lúc này sát khí xung quanh anh dày đặc, anh tức giận đến run cả người.
Mọi người xung quanh đều sững sờ.
Đường Lâm Thâm có luyện đấm bốc, mỗi cú ra tay đều chuẩn xác, mạnh mẽ, cú đấm này như giáng vào bao cát, người bình thường sẽ không chịu nổi.
Triệu Túc ngã vật xuống đất, nghẹt thở, mắt tối sầm lại, đầu óc quay cuồng như bị chấn động não, chưa kịp định thần thì Đường Lâm Thâm lại định lao đến đá thêm một phát nữa.
May mà Trương Ánh Thủy giữ anh lại kịp, vội vàng nhắc: "Lâm Thâm! Để ý Lộ Đinh kìa!"
Câu nói ấy khiến Đường Lâm Thâm bừng tỉnh, anh quay đầu nhìn Lộ Đinh.
"Nai nhỏ..." Giọng Đường Lâm Thâm run run, nhẹ nhàng gọi cậu một tiếng.
Lộ Đinh như bị tách khỏi thế giới xung quanh, cậu chìm sâu vào ký ức ám ảnh. Cậu đã không còn nhớ rõ khuôn mặt của ba mình, nhưng câu "thằng ngốc" của Triệu Túc lại trùng khớp với những lời nói ghê tởm trong ký ức xa xưa, khiến cảm xúc bị chôn vùi suốt bao năm của cậu như quả bóng bay bị thổi căng đến mức sắp nổ tung.
Và tiếng gọi của Đường Lâm Thâm chính là cây kim chọc thủng quả bóng ấy.
BÙM! Nổ tung rồi.
Lộ Đinh bị sốc, cậu ôm đầu gào thét, cậu không còn nhìn thấy Đường Lâm Thâm nữa, những gì vang vọng bên tai chỉ là những lời chửi rủa độc địa vang vọng xuyên qua thời gian, ám ảnh mãi không dứt.
Cậu hoảng loạn lao vào tiệm hoa, đạp đổ bình hoa, dẫm nát những đóa hoa cậu từng chăm chút.
"Nai nhỏ!" Đường Lâm Thâm sợ hãi tột độ, vội vàng đuổi theo.
Trong lúc Lộ Đinh hét lên hoảng loạn, Triệu Túc mới dần lấy lại ý thức. Cơn đau tê dại khắp cơ thể, máu tràn ra trong miệng, anh ta khạc ra một ngụm máu, loạng choạng định đứng dậy nhưng không thành. Anh ta ngẩng đầu, mí mắt nặng trĩu, chỉ thấy bóng lưng Lộ Đinh đang bỏ chạy trong hoảng hốt.
Triệu Túc: "......"
Cái quái gì vậy?
"Mẹ nó..." Triệu Túc choáng váng: "Trương Ánh Thủy, đỡ tôi dậy với."
Trương Ánh Thủy hừ lạnh: "Đỡ cái con khỉ!"
Mọi người ở đây đều quen Đường Lâm Thâm, nhưng chưa từng thấy anh nổi giận như thế. Một người vốn ôn hòa, nhã nhặn, mà khi bị đụng đến vảy ngược thì lại như hóa thành một người khác.
Từ Tiếu Tiếu nhìn mà xót xa, bịt miệng suýt khóc.
Trương Ánh Thủy thương vợ mình, lại càng ghét cái kiểu lưu manh của Triệu Túc, nên không ngại lên tiếng châm biếm: "Tôi đã bảo Lâm Thâm có người yêu rồi mà cậu không tin, cứ phải lao vào tự tìm phiền phức. Cậu với Lâm Thâm mấy năm nay cũng chẳng thân thiết là bao, mà tự ảo tưởng như thể thân nhau lắm vậy. Tôi nói cậu biết, Đường Lâm Thâm nâng Lộ Đinh như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nếu cậu làm tổn thương cậu ấy, Lâm Thâm giết cậu là cái chắc."
Từng câu từng chữ Trương Ánh Thủy thốt ra đều đúng, nhưng Triệu Túc thì chọn cách giả điếc.
Trong đầu anh ta chỉ văng vẳng hình ảnh Lộ Đinh lúc bỏ chạy.
"Cậu ta tên Lộ Đinh à?" Triệu Túc ôm nửa khuôn mặt, nói năng khó nhọc: "Cậu ta... là sao vậy? Không phải đang giả ngốc à?"
Anh ta xưa nay luôn tự mãn, hay lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Lần này... có vẻ toang thật rồi.
Từ Tiếu Tiếu bật khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Đinh Đinh chỉ bị bệnh bẩm sinh, em ấy không phải đồ ngốc."
"Bệnh bẩm sinh?" Triệu Túc hỏi: "Bị gì?"
Trương Ánh Thủy hừ lạnh nhìn anh ta: "Tự kỷ."
"Má ơi." Triệu Túc ngẩn người ra, chỉ muốn tát vào mặt mình một cái. Nhưng má phải đau quá, anh ta đành tát má trái, một tiếng bốp vang lên rõ to: "Mẹ kiếp, cái mồm thối của mình!"
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Lộ Đinh đã trốn vào trong phòng. Đường Lâm Thâm cũng có vân tay mở cửa, nhưng vì lo sợ xâm phạm đến cảm xúc của cậu, sợ càng khiến cậu tổn thương hơn, nên anh chỉ có thể đứng lặng im trước cửa, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Nai nhỏ... khụ!" Cơn lo lắng nghẹn lại nơi cổ họng khiến Đường Lâm Thâm không nói nên lời. Anh tiến thoái lưỡng nan, lại bị luồng gió lạnh lùa vào làm ho sặc sụa mấy tiếng. Khi mở miệng lần nữa, giọng anh đã mang theo chút nghẹn ngào: "Xin lỗi em..."
Thế nhưng chưa kịp nói hết, trong phòng lại vang lên tiếng đập phá kịch liệt, tiếng la hét vẫn chưa dứt thì tiếp theo là tiếng kính vỡ và âm thanh đồng xu lăn lóc dưới sàn.
Cảm giác chấn động thật sự ấy như siết chặt cổ họng của Đường Lâm Thâm, lý trí vốn kiên định của anh phút chốc cũng vỡ tan như bị ngàn dao cứa nát.
Đường Lâm Thâm đá tung cửa xông thẳng vào. Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đồng tử anh co rút dữ dội.
Lộ Đinh đang co ro trong góc, bị bóng tối nuốt chửng. Sắc mặt cậu tái nhợt như không còn một giọt máu, quầng thâm dưới mắt rõ mồn một. Tay trái siết chặt một mảnh kính vỡ, đang không ngừng cứa mạnh lên cánh tay phải của mình.
Mẹ của Lộ Đinh từng nói cậu có xu hướng tự hủy hoại bản thân.
Lộ Đinh ra tay rất nhanh, vì cơn đau đem lại cho cậu cảm giác giải thoát. Trong chớp mắt, trên cánh tay cậu đã có ba vết rạch sâu, mỗi vết một sâu hơn.
Đường Lâm Thâm choáng váng, thậm chí hơi luống cuống, đây là điều mà anh gần như chưa từng trải qua.
Đến khi cậu chuẩn bị rạch đến nhát thứ tư, mùi máu tanh nồng nặc khiến đầu óc anh run lên, anh lao thẳng tới, mảnh kính vỡ đâm sâu vào lòng bàn tay anh.
"Ưm...!" Đường Lâm Thâm rên lên một tiếng vì đau.
Tai Lộ Đinh khẽ động đậy, trong bóng tối sâu thẳm, đôi mắt cậu đón lấy một tia sáng le lói bị gió cuốn tới. Vẫn là mùi máu tanh, nhưng lại khiến lòng người thấy an yên.
"Nai nhỏ à." Đường Lâm Thâm nhẹ nhàng gọi, tay còn lại xoa lên lưng cậu: "Ngoan nào, quay về đi."
Và thế là ánh sáng ấy ngày càng rực rỡ, cho đến khi xé tan cơn sóng dữ.
Toàn thân Lộ Đinh run rẩy, ngã vào lòng anh, nức nở nói: "Anh ơi..."
"Đừng sợ." Dù trong lòng là cuồng phong bão tố, Đường Lâm Thâm vẫn nói với cậu bằng chất giọng dịu dàng như thường lệ, như thể những chuyện khủng khiếp vừa rồi chưa từng xảy ra. Anh vừa dỗ dành, vừa nói: "Anh cứ nghĩ cậu ta chỉ quấn lấy anh, sẽ không tìm đến em. Là anh sơ suất, là lỗi của anh. Nai nhỏ, đừng giận anh, cũng đừng sợ anh."
Lộ Đinh níu chặt vạt áo Đường Lâm Thâm, vùi mặt vào ngực anh mà khóc. Nhưng tiếng khóc lại nén lại trong cổ họng, như một chú mèo nhỏ bị ấm ức không dám kêu lớn.
Bàn tay bị thương của Đường Lâm Thâm để hẳn xuống sàn, đau đến không thể cử động được, nhưng nét mặt anh lại chẳng hề đau đớn, mà ngược lại, chỉ đong đầy dịu dàng.
"Vậy... vậy anh có sợ em không?"
Đường Lâm Thâm sững lại: "Sao cơ?"
"Ba em từng nói... sự tồn tại của em là một sai lầm, là gánh nặng của mọi người." Giọng Lộ Đinh nghèn nghẹn, khiến tai người nghe như ong ong: "Anh ơi, em đã cố gắng ở bên anh, nhưng em vẫn luôn tự ti. Anh tốt như vậy, em có xứng đáng với anh không?"
Đường Lâm Thâm siết chặt cậu vào lòng, như muốn hòa làm một với cậu. Anh sợ mất cậu đến chết đi được: "Anh thì tốt gì chứ? Ai cũng bảo anh nhàm chán, chỉ có em là chiều chuộng anh."
Lộ Đinh lắc đầu, khóc không thành tiếng: "Anh đã thấy em trong tình cảnh thảm hại nhất... vậy, anh còn thích em nữa không?"
Đường Lâm Thâm thở dài, nới lỏng vòng tay, nâng cằm cậu lên, không nói lời nào mà cúi xuống hôn mãnh liệt.
Anh hôn đầy cuồng nhiệt, Lộ Đinh đáp lại trong hoảng loạn, chẳng biết răng ai cạ phải lưỡi ai, máu trào ra nơi đầu môi, vị tanh nồng len lỏi giữa những chiếc hôn kéo dài, chẳng ai nỡ buông tay.
Lộ Đinh ngửa cổ lên, nuốt một ngụm nước bọt kèm theo chút máu.
Đường Lâm Thâm hơi tách ra một chút, để cậu thở.
Đôi mắt Lộ Đinh đỏ hoe, nhưng không dám nhìn anh: "Anh ơi, em thích cảm giác đau đớn. Khi bị nỗi đau kéo vào bóng tối, em mới thấy mình còn tồn tại."
Đường Lâm Thâm từ từ đưa bàn tay rướm máu của mình lên: "Nếu như cắt vào người anh... thì em có thấy đau không?"
Lộ Đinh lập tức nghẹn lời, cảm giác hối hận khiến hồn phách bay mất: "Anh! Sao anh lại..."
"Không phải tại em." Đường Lâm Thâm nói: "Là anh tự lao tới."
"Em..."
"Cho nên em nhìn anh đi, anh cũng như vậy, anh đau lòng cho em." Đường Lâm Thâm xoa đầu cậu, lại ôm cậu chặt hơn: "Nai nhỏ, sự ra đời của em không phải là điều đáng tiếc, mà là món quà ông trời ban cho anh. Mẹ là nửa đời trước của em, còn anh sẽ là nửa đời sau của em. Anh yêu em, nên em hãy để anh gánh hết sự tự ti cho em nhé, được không?"
Lộ Đinh run rẩy không ngừng, tình yêu tràn ngập khắp tứ chi như luồng điện xuyên khắp cơ thể, khiến từng giác quan đều run lên.
"Được." Lộ Đinh hít một hơi thật sâu: "Anh ơi, là lỗi của em, em sẽ không như vậy nữa."
Đường Lâm Thâm cười cười: "Không phải tại em, là do Triệu Túc. Anh đã đánh cậu ta rồi, nếu em chưa hả giận, anh đánh thêm trận nữa cũng được."
Lộ Đinh kéo tay anh lại: "Không... đừng đánh nữa, chúng ta đến bệnh viện trước đã."
Phải đến bệnh viện. So với vết thương của mình, Đường Lâm Thâm không chịu nổi khi thấy Lộ Đinh đổ máu.
"Anh không sao." Đường Lâm Thâm cười nhẹ, lại nói: "Nai nhỏ, anh có thứ này muốn đưa cho em."
Lộ Đinh ngẩn người ra, tâm trạng chưa kịp xoay chuyển: "Gì... gì cơ?"
"Hoa lan chuông, Tiếu Tiếu nhờ anh chuyển cho em."
Họa lan chuông để trên sàn, vừa rồi hai người không để ý. Trên cánh hoa có vết máu, thế mà lại rực rỡ một cách lạ thường.
Lộ Đinh không hiểu, chớp mắt hỏi: "Sao lại tặng em?"
"Nó từng xuất hiện trong một lễ cưới long trọng nhất, mang theo lời chúc phúc của tất cả mọi người và cuối cùng trở về tay em." Đường Lâm Thâm dừng một lát rồi hỏi: "Em nói xem vì sao?"
Lộ Đinh đón lấy bó hoa, cậu hơi ngẩn người, lẩm bẩm: "Ngây thơ thuần khiết, hạnh phúc vĩnh hằng không tiêu tan."
"Đúng rồi." Đường Lâm Thâm cười, đặt một nụ hôn lên trán cậu: "Thông minh thật."
Lộ Đinh thấy hơi tiếc: "Bị dính máu rồi."
Nhưng Đường Lâm Thâm lại nói: "Cái ghim cài áo em tặng anh lần đầu cũng dính máu, cành hoa mộc tê ấy là món quà đặc biệt mà số phận đã định sẵn."
Lộ Đinh lại muốn khóc, cảm xúc dâng trào, cậu run run ôm lấy vai anh, rồi từ tốn đặt lên môi anh một nụ hôn.
"Anh ơi, em yêu anh."
"Ừ, anh cũng yêu em."