Lăng Thiên Chiến Thần
Về Đến Dung Thành
Lăng Thiên Chiến Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sân bay Dung Thành lúc này đang đông nghịt người.
Lãnh đạo các khu vực, các tập đoàn lớn nhất thành phố đều chỉnh tề xếp thành hai hàng, mặt mũi nghiêm chỉnh đứng chờ.
Thị trưởng Cổ Vi Dân của Dung Thành cũng đứng đó, mắt nhìn chằm chằm vào cửa máy bay, chờ đợi mỏi mòn.
Đội hình đông đảo như vậy thu hút không ít sự chú ý.
“Sao bên kia lại có nhiều lãnh đạo thế nhỉ? Có chuyện gì quan trọng à?”
“Cậu không biết à? Ngài Lăng Thiên sắp trở về Dung Thành rồi! Chắc hôm nay toàn bộ lãnh đạo tụ tập ở đây để đón tướng quân Lăng Thiên đây.”
“Thật không? Ngài Lăng Thiên là tướng quân trẻ nhất trong bốn chiến khu đó, nghe nói chưa đầy ba mươi tuổi! Không ngờ hôm nay mình lại được tận mắt nhìn thấy anh ấy, đúng là may mắn!”
Thế nhưng mọi người chờ hết lượt hành khách, rồi cả phi hành đoàn xuống máy bay, vẫn không thấy bóng dáng vị tướng quân đâu. Thậm chí chẳng có ai mặc quân phục.
Không khí dần trở nên ngượng ngùng.
“Chẳng lẽ bỏ lỡ anh ấy rồi? Hay nhầm chuyến bay?”
Ai đó lên tiếng hỏi.
Đội đón tiếp hoành tráng nhìn nhau, ai nấy đều lộ vẻ bối rối.
Dù vậy, không ai dám rời đi.
Cách đó không xa, một chàng trai trẻ có gương mặt kiên nghị, ánh mắt thâm sâu đứng im lặng quan sát mọi việc.
Sau lưng anh, một người đàn ông lực lưỡng vừa cúp điện thoại.
“Đã điều tra xong chưa?”
Diệp Thiên hỏi.
“Thưa, đã điều tra được! Là… Tiểu thư Tô đã tiết lộ tin tức.” Người đàn ông to cao này giữ thái độ vô cùng cung kính trước mặt chàng trai trẻ.
Khóe miệng Diệp Thiên hơi méo, tỏ vẻ bất đắc dĩ.
“Có cần chào hỏi mấy hãng truyền thông ở đây không ạ?” Lâm Khuê hỏi tiếp.
“Không cần, cứ theo ý cô ấy đi, những người này muốn chờ thì cứ để họ chờ.”
“Vâng.” Lâm Khuê cúi đầu nín cười.
Trên đời này, người có thể khiến anh cam chịu như thế, e rằng chỉ có Tiểu thư Tô mà thôi…
Hai người bước vào một chiếc xe Jeep cũ.
Xe rời khỏi sân bay, hơn nửa tiếng sau mới tiến vào thành phố.
Hơn mười năm không trở về, Dung Thành đã thay đổi rất nhiều. Nền kinh tế của đế quốc Long Quốc phát triển vượt bậc, những thành phố nhỏ trước đây đã biến thành đô thị hiện đại, khắp nơi đều là cảnh tượng huy hoàng.
Thế nhưng nhìn thấy sự thay đổi này, Diệp Thiên lại chẳng vui nổi.
Mấy năm trước, biên giới Long Quốc bị xâm phạm, anh đem theo các tướng sĩ Long Quốc hăng hái chiến đấu hy sinh, cuối cùng mới giành được thắng lợi.
Anh tưởng mình có thể nghỉ ngơi chút, không ngờ đúng lúc này lại nghe tin rằng Từ Thiên Thành đã qua đời...
Từ Thiên Thành, người anh thứ hai của gia tộc họ Từ, là bạn chiến đấu cũ của Diệp Thiên.
Một năm trước, trong một chiến dịch quan trọng, Từ Thiên Thành đã đỡ mấy viên đạn thay cho Diệp Thiên.
Sau chiến dịch đó, Từ Thiên Thành bị tàn tật suốt đời, sau đó đành chuyển nghề về quê sinh sống.
Đêm trước khi đi, hai người nâng cốc say sưa bên nhau, Từ Thiên Thành đưa cho anh xem một tấm hình, bức hình chụp một cô gái trẻ tuổi nhẹ nhàng dựa lưng vào Từ Thiên Thành, cười tươi như hoa.
Từ Thiên Thành cười nói, chờ anh trở về sẽ lấy cô ấy làm vợ, dặn Diệp Thiên dù thế nào cũng phải trở về uống rượu mừng.
“Anh Diệp, đây chính là cô gái tôi yêu nhất đời này, vì cô ấy, tôi sẵn sàng hy sinh tất cả…”
“Anh Diệp, không giấu gì anh! Thực ra nguyên nhân khiến tôi đi lính chính là để bà nội nhìn tôi với ánh mắt khác xưa…”
“Thuở nhỏ, bà nội tôi chê tôi nhát gan, yếu đuối, lúc nào tôi cũng không bằng anh cả. Để chứng tỏ mình cũng là người dũng cảm, tôi đã lén gia đình đăng ký nhập ngũ, cuối cùng cũng lập được công…”
“Tôi vui sướng mang huy chương về khoe với bà nội, mong bà sẽ cùng tôi chia sẻ niềm vui này. Nhưng không ngờ bà lại tát tôi một cái, giận dữ mắng tôi rằng, tôi làm những chuyện vô nghĩa này có ích lợi gì? Bà bảo tôi dù tôi có giỏi giang hơn nữa thì trong mắt bà tôi cũng không bao giờ bằng được Từ Thiên Minh!”
“Từ Thiên Minh là anh cả của tôi, là người anh cùng cha khác mẹ…”
“Lúc đó tôi mới biết, không phải bà ghét tôi vì tính cách nhát gan yếu đuối, mà là ghét xuất thân của tôi…”
“Thân phận mẹ tôi thấp kém, trong mắt bà, kẻ như thế không xứng với gia tộc họ Từ… Anh Diệp, anh nói tôi nghe xem, có phải có những người sinh ra đã là một sai lầm không? Ví dụ như tôi đây…”
“Nhưng tôi không trách bà, cũng không trách anh cả, dù trước giờ bà chưa từng khen tôi một câu, dù trước giờ anh cả chưa từng tỏ ra thân thiện với tôi…”
“Bởi vì dù sao họ vẫn là người thân duy nhất của tôi trên đời này…”
Đây là lần cuối cùng hai người gặp nhau.
Sau khi Từ Thiên Thành đi được vài ngày, Diệp Thiên nhận được một bức thiệp cưới, bên trong có kèm một tấm hình, là bức hình cưới chụp anh ấy và người mình yêu.
Mặt sau tấm hình có một dòng chữ, viết rằng dù thế nào Diệp Thiên cũng phải đến dự đám cưới.
Diệp Thiên đã chuẩn bị tới nơi hẹn.
Nhưng khi chỉ còn một ngày nữa, anh đột nhiên nghe tin báo tử của Từ Thiên Thành!
Từ Thiên Thành đã chết!
Diệp Thiên kinh hoàng, lập tức phái người điều tra tin tức.
Dựa vào thông tin anh tìm được, đôi mắt của Từ Thiên Thành bị móc ra, nguyên nhân cái chết không rõ.
Còn cô gái định kết hôn với Từ Thiên Thành lại như không có chuyện gì xảy ra, ngay lập tức lấy người anh trai cùng cha khác mẹ của anh ấy — Từ Thiên Minh!
Khi giải thích về cái chết của Từ Thiên Thành, gia tộc họ Từ viện lý do anh ấy say mê sắc đẹp của chị dâu nhưng không thể có được, sau khi uống rượu lái xe nên bị tai nạn xe cộ khiến hai mắt bị mù. Anh ấy không còn mặt mũi nào gặp người nhà nên đành xấu hổ tự sát!
Nhưng sao một lý do vụng về như vậy có thể lừa được Diệp Thiên?
Mặc dù Từ Thiên Thành đã chết được một năm rồi, Diệp Thiên vẫn không thể quên được chuyện này!
Lần này xuất ngũ trở về, anh muốn điều tra chân tướng, trả lại sự trong sạch cho người anh em cùng vào sinh ra tử với mình!
“Mười ngày nữa, anh trai của Từ Thiên Thành, Từ Thiên Minh sẽ tổ chức đám cưới, hiện giờ gia tộc họ Từ khá hào hứng.” Lâm Khuê nhỏ giọng báo cáo.
“Vậy sao?”
Ánh mắt Diệp Thiên lạnh như băng. Anh vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trên ngón trỏ, đây là món quà Từ Thiên Thành tặng anh trước khi xuất ngũ.
“Nếu là đám cưới, thì tất nhiên tôi phải đến thăm nhà họ Từ rồi… Đến nhà họ Từ!”
….
Gia tộc họ Từ là một trong bốn dòng tộc lớn nhất Dung Thành, có thể nói là dòng tộc có thể che trời trong lĩnh vực bất động sản.
Dù quyền lực hay giàu có thì cũng hiếm có gia tộc nào ở Dung Thành có thể vượt qua được.
Mười ngày sau chính là đám cưới của anh cả Từ Thiên Minh, đây chính là ngày vui của cả đất Dung Thành.
Bắt đầu từ hôm nay, cả gia tộc họ Từ đã bận rộn sửa soạn.
“Đúng là đông vui quá!”
Chiếc xe Jeep đỗ trước cổng biệt thự xa hoa ở trung tâm thành phố.
Diệp Thiên và Lâm Khuê vừa xuống xe đã thấy bốn năm người vây quanh cửa nhà họ Từ để treo đèn lồng và bảng tiếp đón.
Thỉnh thoảng còn có tiếng cười đùa vọng ra từ trong biệt thự.
“Xương cốt của Thiên Minh còn chưa hết lạnh, bọn họ lại tổ chức đám cưới…” Giọng nói của Diệp Thiên bình tĩnh, nhưng người anh lại toát ra cảm giác lạnh lẽo thấu xương!
“Hay là để tôi gọi từng người lo việc nhà họ Từ ra để cậu hỏi chuyện?” Lâm Khuê nhỏ giọng đề nghị.
Diệp Thiên khẽ lắc đầu: “A Khuê, cậu biết con người sợ hãi nhất là khi nào không?”
Lâm Khuê suy nghĩ, sau đó trả lời: “Khi đối mặt với cái chết?”
Diệp Thiên nheo mắt lại: “Sai rồi, là khi muốn chết mà vẫn không chết được!”
Nói xong, anh bước về phía nhà họ Từ!
Lâm Khuê đi theo phía sau, nhẹ nhàng hít vào một hơi.
Xem ra là anh ấy muốn tự ra tay…
“Mấy người còn đứng ngây ra ở đó làm gì? Nhanh làm việc, đây chính là bức hoành được chính thị trưởng tặng, phải nhanh chóng treo lên!”
“Tên nhóc này cậu nhẹ tay một chút, chiếc đèn lồng này là do cụ bà tự mình chọn đấy, làm hỏng là cậu chết chắc.”
Tại cổng biệt thự, quản gia Từ Phúc của nhà họ Từ đang chỉ huy người làm.
Ông ta nghiêng đầu thì chợt thấy hai người sải bước đi vào trong biệt thự.
“Hừ, các người đang làm gì? Đây là nhà họ Từ, không phải chợ bán thức ăn.” Từ Phúc bước lên hai bước chặn trước mặt Diệp Thiên và Lâm Khuê.
“Bên trong còn đang bận việc, chỉ cần làm hỏng một món đồ thôi, các người có bồi thường nổi không? Cút mau!”
Thấy bọn họ ăn mặc bình thường nên Từ Phúc không nói năng lễ độ chút nào.
“Láo xược, ông…”
Lâm Khuê tức giận nhìn Từ Phúc, đang định ra tay thì bị Diệp Thiên cản lại.
“Tôi là Diệp Thiên, đến nhà họ Từ thăm bạn cũ.”
“Diệp Thiên? Chưa nghe bao giờ!” Từ Phúc khinh thường trừng mắt liếc Diệp Thiên một cái: “Cút mau, một tên nông dân như cậu mà cũng có bạn trong nhà họ Từ à? Đầu óc có vấn đề hay sao?”
Diệp Thiên không để ý, chỉ đi thẳng vào trong.
Lâm Khuê ở phía sau cứ đi tiến lên trước chặn trước mặt Từ Phúc như ngọn núi sừng sững, khiến cho ông ta không dám động đậy.
“Ông nên mừng vì hôm nay anh ấy không muốn xuống đao giết người đấy.”
Nói xong, cậu ta quay người đi theo Diệp Thiên vào trong cửa chính.
“Cậu! Được lắm, dám đến nhà họ Từ gây chuyện, các cậu chán sống rồi đúng không?!”
Từ Phúc tức giận, giận dữ vừa đuổi theo vừa mắng chửi.
Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo vang lên.
“Từ Phúc, bên ngoài đã sửa sang được chưa? Thức ăn đã đủ rồi, chỉ cần chờ bà nội ra là có thể khai tiệc.”
Một cô gái trẻ tuổi đi từ trong biệt thự đi ra, cô ấy mặc một cái váy đỏ dài quá đầu gối, trang điểm một cách trang nhã, trông rất đoan trang nhưng không mất đi vẻ diễm lệ.
“Đây là… Có chuyện gì thế?” Thấy cảnh này, cô hơi sửng sốt.
“Cô chủ, hai người này muốn tới nhà họ Từ tìm người, còn định xông vào bên trong nữa!”
Từ Phúc nhanh chóng chạy tới trước mặt cô gái kia, hơi khom người cung kính.
“Vậy à?” Cô gái nhìn Diệp Thiên từ đầu tới chân, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu: “Mấy ngày nay trong nhà có việc, không tiếp khách, mời mọi người đi cho!”
Nói xong, cô quay người đi vào.
“Cô tên là Lâm Tuyết đúng không?” Diệp Thiên chậm rãi mở miệng, hai mắt sắc như đao khắc lên người cô gái kia.
“Anh là ai?” Lâm Tuyết xoay người, có vẻ ngạc nhiên.
Diệp Thiên không trả lời, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.
Người trước mặt, giống y đúc…