Lật Đổ Nữ Thần Xuyên Không
Chương 7
Lật Đổ Nữ Thần Xuyên Không thuộc thể loại Xuyên Không, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta lao vào lòng huynh ấy, nức nở: "Huynh không làm được, cũng như muội không thể. Hãy thừa nhận đi, huynh yêu muội." Trong vòng tay huynh ấy, ta cảm nhận nhịp tim dồn dập, cảm thấy cánh tay huynh ấy dần siết chặt lấy thân thể ta. Huynh ấy vùi đầu vào cổ ta, khẽ nấc lên.
Đột nhiên, một luồng kiếm quang lóe lên, ta theo bản năng đẩy ca ca ra. Ngay giây tiếp theo, lưỡi kiếm dài đâm xuyên qua da thịt, ta ngã gục xuống đất, máu chảy lênh láng. Ca ca lập tức đánh gục tên thích khách rồi ôm chầm lấy ta vào lòng. Huynh ấy run giọng: "Lạc Lạc?"
Ta dịu dàng nhìn huynh ấy, rất muốn đưa tay vuốt ve gương mặt đó nhưng chẳng còn chút sức lực. "Ca... huynh biết không? Những năm qua muội luôn mơ cùng một giấc mơ, mơ thấy chúng ta không phải huynh muội ruột, mơ thấy chúng ta được ở bên nhau..." Ca ca bế thốc ta lên, nghẹn ngào: "Lạc Lạc, muội phải cố chịu đựng, ta sẽ đưa muội đi tìm đại phu ngay đây."
Giọng ta ngày một yếu dần: "Tiếc rằng chúng ta là huynh muội ruột, nếu có kiếp sau, muội không muốn làm muội muội của huynh nữa." "Không, muội thực sự không phải muội muội của ta, ta cũng không phải con trai ruột của Tô gia. Chúng ta hoàn toàn có thể ở bên nhau, vậy nên muội nhất định phải kiên trì, có biết không?" Ta vừa định mở miệng hỏi cho rõ, nhưng ý thức đã chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại lần nữa, ta thấy ca ca đang túc trực bên cạnh, nắm chặt tay ta không rời. "Lạc Lạc, muội tỉnh rồi?" Nhìn dáng vẻ lo lắng của huynh ấy, ta khó khăn gật đầu. "May mà không trúng chỗ hiểm, nhưng vẫn cần phải tĩnh dưỡng thật tốt."
Sau khi uống thuốc, ta dần hồi phục sức lực: "Ca, chuyện trước đó huynh nói huynh không phải con ruột của Tô gia là thế nào?" Thân hình ca ca khựng lại, huynh ấy hít một hơi thật sâu như đã hạ quyết tâm: "Đến lúc phải nói cho muội biết rồi. Thực ra ta không phải con cái Tô gia. Trận chiến Lư Châu năm đó, nam đinh Tô gia thực chất không một ai sống sót."
"Ý huynh là... Nhị ca cũng đã hy sinh?" Ta hơi chống tay ngồi dậy, hỏi: "Vậy huynh là ai? Tại sao lại mạo danh huynh ấy?" "Ta là con của Tiên đế và Tĩnh phi, là Ngũ hoàng tử của Đại Yến." "Năm đó Khương hoàng hậu thừa lúc phụ hoàng lâm bệnh nặng đã hại chết mẫu phi của ta, còn hạ độc ta. Nếu không nhờ thư đồng của ta uống nhầm chén trà đó trước, ta đã sớm không còn trên đời rồi."
"Khó khăn lắm mới thoát chết, tâm phúc của mẫu phi đã giấu ta trong lãnh cung suốt một thời gian dài, cho đến khi liên lạc được với phụ hoàng. Nhưng khi đó phụ hoàng đã như ngọn đèn cạn dầu, không còn sức chống chọi với Khương thị, chỉ kịp giao cho ta một đạo di chỉ rồi lệnh cho Lý tướng quân đưa ta rời khỏi quan ngoại ngay trong đêm." "Trên đường chạy trốn, chúng ta gặp một cánh quân chi viện ở Lư Châu đang kiểm kê số người còn sống. Ta đã nhìn thấy di hài của phụ thân và hai vị huynh trưởng của muội."
"Vừa vặn Nhị ca của muội từ nhỏ lớn lên trong quân ngũ, tuổi tác lại tương đồng với ta, Lý tướng quân cảm thấy đây là cơ hội tốt để cắt đuôi truy sát nên đã liều chết giết sạch tiểu đội đó. Trước lúc lâm chung, ông ấy dặn ta hãy sống thật tốt dưới thân phận Tô Tín." "Tuy mạo nhận thân phận nhưng ngày nào ta cũng sống trong lo sợ bị vạch trần. Cho đến khi tướng lĩnh quân chi viện báo rằng binh sĩ thủ thành Tô gia đã bị diệt sạch, ta mới thực sự nhẹ lòng theo quân về kinh."
"Về kinh rồi, vì muội và mẫu thân đã nhiều năm không gặp nên không nhận ra sự khác biệt. Ta cứ thế sống ngay dưới mí mắt của Khương hậu, cẩn trọng từng li từng tí không dám sai sót vì sợ bại lộ thân phận. Nhưng tình cảnh phủ Tướng quân lúc đó không mấy lạc quan, để bảo vệ muội và mẫu thân, ta chỉ còn cách dấn thân vào chiến trường." "Vậy ra huynh luôn biết chúng ta không có quan hệ huyết thống, thế mà vẫn luôn đẩy muội ra xa sao?"
"Ta không dám, Lạc Lạc à. Một khi thân phận bại lộ, ta chắc chắn khó tránh khỏi cái chết, nếu ta ở bên muội thì nhất định sẽ liên lụy đến muội. Những năm qua ta luôn muốn đưa muội đến Giang Nam, nhưng ngặt nỗi muội lại có hôn ước với Thẩm Ngọc. Cho đến khi Cố Nhan xuất hiện, ta nghĩ nàng ta có thể giúp muội hủy bỏ hôn ước, nhưng nào ngờ..." "Ca ca," ta khẽ gọi, "giờ muội đã biết hết tất cả rồi, huynh còn muốn nhẫn nhịn nữa sao? Di chỉ Tiên đế để lại cho huynh viết gì?" "Là chỉ dụ lập ta làm Thái tử. Phụ hoàng nói nếu có ngày trở lại hoàng cung thì hãy mang nó ra."
Ta kích động: "Vậy huynh còn do dự gì nữa? Chẳng lẽ còn đợi Thẩm Ngọc tước binh quyền, hại chết huynh sao?" Ca ca khẽ lắc đầu, cười khổ: "Ta vốn muốn sống một đời bình lặng, nghĩ rằng chỉ cần thân phận không bại lộ là có thể bảo toàn tính mạng cho cả hai chúng ta, nhưng mà..." Ca ca khựng lại, "Muội có biết tên thích khách đó là do ai phái đến không?" "Chẳng lẽ là Thẩm Ngọc? Hắn ra tay nhanh vậy sao?" "Vừa rồi ta đã thông suốt rồi, bất kể ta có phải hoàng tử hay không thì ta và Thẩm Ngọc cũng không thể cùng tồn tại. Đã như vậy, ta sẽ đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình!"
Ta vui mừng khôn xiết: "Ca ca, rốt cuộc huynh cũng nghĩ thông rồi." Ca ca ôm ta vào lòng, thâm tình nói: "Muội yên tâm, ta nhất định sẽ thắng. Đến lúc đó chúng ta có thể vĩnh viễn bên nhau."