Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 105: Hồi kết
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong siêu thị, Vu Hướng Tây một tay bế cô con gái ba tuổi Phó Khả Khả, tay kia đẩy xe hàng, đang đứng lựa cam.
Cậu bé Vu Lạc mới sáu tuổi, tay cầm que kẹo mút, chạy tới đưa cho Phó Khả Khả: “Tặng em gái này.”
“Cảm ơn anh trai ạ.” Phó Khả Khả cười rộ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, giống hệt Phó Nhàn Linh.
Phó Nhàn Linh vừa đi mua thịt ba chỉ về, đặt vào xe đẩy rồi tiến đến bên Vu Hướng Tây, nói: “Anh chiều con quá rồi đấy, con bé ba tuổi rồi mà ngày nào cũng bế.”
Vu Hướng Tây vươn tay ôm ngang eo cô: “Con bé lớn lên giống em quá, cứ nũng nịu một chút là anh không kìm lòng được.”
Phó Nhàn Linh cười đẩy nhẹ cậu ra: “Anh lựa cam xong chưa?”
“Ừm, em thích không?” Vu Hướng Tây nghiêng đầu hôn lên má cô.
Phó Khả Khả che mắt, giọng nói non nớt cất lên: “Ôi, ngại quá đi mất.”
Phó Nhàn Linh cười phụ họa: “Đúng vậy, ba con đúng là biết làm người ta ngại mà.”
Vu Lạc kéo kéo góc váy của Phó Nhàn Linh, hỏi: “Mẹ ơi, tối nay mình ăn gà KFC và uống Coca được không ạ?”
“Được chứ.” Phó Nhàn Linh xoa đầu cậu bé: “Nhưng trẻ con không nên uống nhiều Coca đâu nhé, không tốt cho cơ thể và cả răng của con nữa.”
Vu Lạc gật đầu: “Vâng ạ, vậy tối nay con sẽ chỉ ăn một miếng, nhường em gái hai miếng.”
Phó Khả Khả lắc đầu: “Không đâu, Khả Khả cho anh ăn hết.”
Vu Hướng Tây bế con trai lên ôm vào lòng, để hai anh em đối mặt nhau, hỏi: “Hai đứa mỗi đứa hai miếng được không nào?”
Hai anh em lúc này mới cười rộ lên: “Vâng ạ.”
Khi cả gia đình bốn người bước ra ngoài, phía sau lưng họ không xa vọng đến tiếng ồn ào. Phó Nhàn Linh quay đầu lại, không ngờ lại trông thấy Trương Tuyền Phong.
Bảy năm không gặp, hắn ta đã béo lên rất nhiều, thân hình trông nặng nề, thô kệch. Ngồi trong xe đẩy hàng là một bé gái cũng khá mũm mĩm, đang khóc nấc lên. Người phụ nữ đi cùng cầm gói khoai tây chiên trong xe đẩy, đập vào mặt hắn ta, gắt gỏng: “Anh ngày nào cũng bận, ngày nào cũng tăng ca! Hôm nay là sinh nhật con anh đấy, tôi bảo anh đưa nó đi siêu thị chơi một chút cũng không được sao! Anh ít nhiều cũng phải mua cho con mình một món quà chứ, cả thế giới này chỉ có mình anh bận thôi à, anh nghĩ mình là ai hả?!”
Khách hàng xung quanh xúm lại chỉ trỏ rất nhiều, Trương Tuyền Phong bực bội nhìn quanh quát lên: “Nhìn cái gì mà nhìn!”
Khi Trương Tuyền Phong ngước mắt lên, hắn đã nhìn thấy Phó Nhàn Linh từ xa. Trên gương mặt cô dường như không hề có dấu hiệu lão hóa, vẫn xinh đẹp như bảy năm về trước.
Cô mặc một chiếc váy dài màu be, đứng cạnh một người đàn ông đang ôm hai đứa trẻ. Trương Tuyền Phong nhìn kỹ một lát mới nhận ra, người đàn ông kia chính là cậu thanh niên sống ở tầng dưới năm nào.
Cậu ta giờ đã thay đổi rất nhiều, trông trưởng thành hơn hẳn so với trước kia, cả người mặc vest trông vô cùng chững chạc.
Một cơn đau nhức truyền lên đầu hắn ta, người phụ nữ không biết đã lấy gì đánh vào mặt hắn. Trương Tuyền Phong nắm lấy cổ áo cô ta: “Cô điên đủ chưa?”
Thật đáng cười, trong đầu hắn ta không khỏi nhớ lại bảy năm về trước, hắn cũng từng nổi điên với Phó Nhàn Linh như vậy, xông tới túm cổ áo cô, chất vấn cô đang nghĩ gì trong đầu.
Trương Tuyền Phong đột nhiên buông lỏng tay, khi quay đầu lại nhìn thì đã không thấy Phó Nhàn Linh đâu nữa.
Trương Tuyền Phong bước nhanh ra ngoài, tiếng khóc của con gái vang lên sau lưng. Hắn ngoái lại, vợ hắn lại đang chửi bới gì đó. Trương Tuyền Phong không thèm nhìn nữa, quay đầu trở về.
Ở đằng xa, gia đình bốn người của Phó Nhàn Linh đang băng qua đường. Người đàn ông ôm đứa con gái nhỏ trên tay, tay kia xách túi đồ, còn Phó Nhàn Linh thì bế con trai Vu Lạc đi bên cạnh.
Không biết họ đang nói chuyện gì, chỉ thấy khi Phó Nhàn Linh nghiêng đầu qua, trên mặt cô đang nở một nụ cười rạng rỡ.
“Mẹ ơi, sao khi nãy chú kia lại cãi nhau với vợ vậy ạ?” Phó Khả Khả hỏi.
“Mẹ không biết.” Phó Nhàn Linh lắc đầu đáp.
Phó Khả Khả lại hỏi cô: “Mẹ ơi, mẹ có hay cãi nhau với ba không?”
“Cũng có chứ.” Phó Nhàn Linh cười cười.
Vu Lạc nói như ông cụ non: “Anh từng nghe thấy rồi, có mấy buổi tối mẹ cứ khóc. Anh gõ cửa hỏi ba, ba bảo là mẹ phạm lỗi rồi, giờ ba đang dạy dỗ mẹ.”
“…”
Phó Nhàn Linh trừng mắt nhìn Vu Hướng Tây. Vu Hướng Tây ho nhẹ một tiếng, nói: “Đúng đúng đúng, là ba sai rồi, từ giờ ba sẽ không cãi nhau với mẹ nữa.”
Phó Nhàn Linh véo eo cậu.
Vu Hướng Tây lại bế con gái chạy trước: “Ái chà, mẹ con muốn đánh người! Chạy mau!”
Phó Khả Khả trong lòng Vu Hướng Tây cười khanh khách.
Phó Nhàn Linh cũng nắm tay Vu Lạc đuổi theo Vu Hướng Tây. Vu Lạc hô to: “Đứng lại! Đừng chạy nữa! Ha ha ha ha mẹ ơi chúng ta mau đuổi theo!”
Chạy chưa được bao lâu, Vu Hướng Tây dừng lại, quay đầu dặn dò cô: “Em chạy chậm chút thôi, đừng để bị ngã.”
Khi Phó Nhàn Linh đang mang thai Khả Khả, có một lần đi trên đường cô suýt nữa thì ngã. Từ đó, Vu Hướng Tây lúc nào đi trên đường cũng lo cô sẽ bị ngã. Giờ đây qua bao nhiêu năm rồi, Vu Hướng Tây vẫn cứ không yên tâm.
Phó Nhàn Linh cười rộ: “Em biết rồi.”
Trước kia cô từng nghĩ, tình yêu nào cũng sẽ có hạn sử dụng. Đến một thời điểm nào đó, tất cả những cảm xúc mãnh liệt ban đầu đều dần mất đi, cuối cùng chỉ còn lại những khoảng thời gian tịch mịch và nhạt nhẽo.
Nhưng sau khi gặp Vu Hướng Tây, cô mới biết rằng chỉ cần tìm được người thật lòng yêu mình, bất luận là qua bao nhiêu năm, tình cảm này vẫn sẽ luôn như loại rượu ủ lâu năm.
Càng lâu càng nồng đượm.