Lầu Trên Lầu Dưới
Anh Sẽ Chờ Em Cưới Anh
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người chỉnh sửa: Ly Tran
Khi Thôi Hiểu đến tìm Hồ Dương, anh đang đứng cùng mấy đồng nghiệp trong sân hút thuốc. Cánh tay trần trụi để lộ cơ ngực và cơ bụng, sau lưng dán màng bọc thực phẩm, bên dưới là một dòng chữ vừa xăm.
Có người cười hỏi Hồ Dương:
“Nghĩa là gì vậy, Tiếng Anh à?”
“Tiếng Pháp.” Hồ Dương dập tắt điếu thuốc, nhả ra một làn khói. Anh nhướng mày nhìn mấy người kia nói:
“Đọc có hiểu không? Cái này nghĩa là bình an, vui vẻ, hạnh phúc.”
“Xăm chữ này làm gì?”
Một cậu trai mười chín tuổi hỏi anh:
“Sao không xăm con hổ, con báo gì đó cho khí phách, lại còn rất hợp với anh nữa chứ.”
Một đồng nghiệp khác xen vào:
“Thằng ranh này mày chẳng hiểu gì cả. Vợ anh Hồ có hình xăm như này, anh ấy là thê nô chính hiệu. Đừng nhìn anh ấy cao lớn thô kệch thế này, đến trước mặt vợ, chỉ là một tôn tử mà thôi.”
Hồ Dương không tức giận, chỉ cười mắng một câu:
“Mẹ mày tôn tử ấy.”
“Bao giờ mới kết hôn?”
Có người hỏi.
Hồ Dương liếm môi, “Sớm thôi.”
“Anh bao nhiêu tuổi rồi? Nhìn thằng béo kia xem, còn hơn tuổi anh, con cũng sắp ba tuổi rồi.”
Người đồng nghiệp đeo kính nói xong, lo lắng hỏi: “Lớn tuổi rồi, có con không dễ đâu, anh phải nắm chắc cơ hội vào.”
Hồ Dương không nói gì. Tên đó quay đầu lại nhìn thấy Thôi Hiểu, liền hô lên: “Anh Hồ, vợ anh đến rồi!”
Thôi Hiểu nghe lời nói mà đi đến, trong tay cầm một túi Haagen-Dazs, đưa cho anh chàng đó: “Cho mấy đứa này.”
Mỗi lần đến đây, cô đều mang theo đủ loại đồ ăn thức uống. Mọi người nhìn thấy cô, còn ân cần hơn cả ông chủ, dọn ghế ra châm trà rót nước, thậm chí còn bung dù che nắng cho cô.
Thôi Hiểu kéo Hồ Dương ra hành lang, lúc này mới nhìn chằm chằm vào hình xăm sau lưng anh: “Xăm làm gì?”
Giọng nói của cô không chút cảm xúc.
Hồ Dương muốn xoay người nhưng bị cô giữ eo. Anh đứng im, hơi nghiêng người:
“Làm sao? Anh không thể xăm à?”
Thôi Hiểu không nói lời nào. Anh dứt khoát xoay người, ôm cô vào lòng:
“Làm sao vậy, vợ?”
“Mẹ nó, ai là vợ anh.”
Cô ngại trên người anh có mồ hôi, đẩy đẩy nhưng không đẩy ra nổi. Mũi cô ngửi thấy toàn mùi mồ hôi trên người anh, cô nhăn mũi rồi ngửa đầu nhìn anh.
Khuôn mặt người đàn ông cứng rắn, nét mặt lạnh lùng, chóp mũi lấm tấm mồ hôi. Cô đưa tay lau cho anh, bỗng nhiên cô không hiểu sao lại nói:
“Tôi theo chủ nghĩa không muốn kết hôn, sẽ không lấy anh đâu.”
Hồ Dương nắm lấy cổ tay cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô hồi lâu, mới nói:
“Anh đây sẽ chờ.”
“Chờ cái gì?” Cô cho rằng anh sẽ tức giận.
“Chờ một ngày em muốn kết hôn với anh.” Hồ Dương đẩy tay cô ra và kéo dây váy đang tuột xuống vai cô lên.
Khóe môi Thôi Hiểu hơi nhếch lên:
“Không có khả năng.”
“Anh nghe Tiểu Phương nói, trước kia em chưa từng yêu đương với người đàn ông nào.”
Hồ Dương ghé sát hơn một chút, chóp mũi gần như chạm vào mũi cô, giọng nói trầm khàn đầy cảm xúc:
“Thôi Hiểu, trong lòng em, anh không giống họ.”
Thôi Hiểu cảm thấy nghẹn ở lồng ngực.
“Em sẽ đồng ý kết hôn với anh.”
Anh đưa bàn tay cô lên, hôn lên ngón áp út:
“Em làm vợ của anh, anh thương em cả đời. Dù em có ngồi lên đầu anh mà đi tiểu, anh cũng nguyện ý chiều theo em.”
“Lời đường mật.” Cô hừ nhẹ.
“Vậy em đừng nghe.” Anh che tai cô lại, thì thầm vào tai điều gì đó.
Cô nghe thấy, cũng nhìn thấy được, người đàn ông mấp máy môi rất rõ ràng, khẽ thì thầm:
Anh yêu em, Thôi Hiểu.
Cô che miệng anh lại, cau mày nói, “Tôi còn có việc, đi trước đây.”
Trái tim cô đập thình thịch, cảm thấy không hề thoải mái. Cô đến xe, hơi bực bội nói với trợ lý: “Lái xe đi! Lái xe!”
Cửa sổ xe bị gõ. Sau khi trợ lý mở cửa sổ sau xe ra, lòng bàn tay anh cầm một quả táo đỏ tươi đẹp đẽ đưa vào.
Anh nói: “Quả táo xinh đẹp nhất, để phần em.”
Thôi Hiểu nhận lấy trong tay, dọc đường đi, cô vẫn chưa ăn. Cô nhìn chằm chằm vào quả táo này thật lâu, bỗng nhiên mở miệng nói với Tiểu Phương:
“Quay đầu xe.”
“Dạ?” Tiểu Phương kinh ngạc hỏi, “Bây giờ ạ?”
Thôi Hiểu bực bội gắt với anh ta, “Bây giờ! Nhanh lên!”
“Vâng vâng.” Tiểu Phương nhanh chóng quay đầu xe lại. Thôi Hiểu xuống xe rồi chạy nhanh đi. Hồ Dương đang đón khách vào. Anh vừa bước ra từ phòng xông hơi. Thôi Hiểu lao nhanh vào lồng ngực anh.
Anh đỡ lấy cô, khuôn mặt cứng rắn, lạnh lùng của anh tràn đầy ý cười.
“Sao lại về rồi?”
“Không biết.” Giọng cô mơ hồ.
“Nhớ anh à?” Anh hỏi.
Cô bắt đầu cắn cắn bả vai anh:
“Câm miệng! Không được hỏi!”
Khóe môi anh khẽ cong lên, ôm cô vào phòng, cúi đầu hôn. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng xoa dịu đôi mày đang nhíu chặt của cô.
“Vợ ơi.” Anh gọi cô.
Cô cắn cổ anh, âm thanh hung dữ: “Không được gọi!”
“Vợ anh.” Anh da mặt dày, không sợ hãi, cứ thế gọi hết lần này đến lần khác.
Thôi Hiểu cắn đến mệt, dựa vào trên vai anh. Ngón tay cô cách một lớp áo, sờ lên hình xăm sau lưng anh. Thật lâu sau, cô thấp giọng nói một câu:
“Đồ ngốc.”
HẾT!