Chương 12: Uống Rượu

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 12: Uống Rượu

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Phó Nhàn Linh đến công ty rất sớm, sợ chạm mặt Vu Hướng Tây.
Cũng may dọc đường không gặp, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trương Tuyền Phong cả đêm không về, gửi cho cô một tin nhắn nói ở lại công ty tăng ca, dù cô có đọc hay không thì hắn vẫn không về.
Ngược lại, Thôi Hiểu gọi điện hỏi thăm tình hình của cô. Phó Nhàn Linh chỉ kể vắn tắt những suy nghĩ của mình, nhưng cô vẫn cảm thấy mệt mỏi, chỉ khi đến công ty làm việc, những cảm xúc rối bời này mới tạm lắng xuống.
“Nếu không chịu được thì ở riêng.”
Ngồi trước máy tính, trong đầu cô chỉ còn văng vẳng câu nói của Thôi Hiểu.
“Bây giờ nhiều cặp đôi chỉ còn là vợ chồng trên danh nghĩa, vì lợi ích của cả hai mà không thể ly hôn, nhưng có thể ở riêng. Sau khi ở riêng, cậu cũng không cần nhìn thấy bộ mặt đáng ghét của hắn.”
Cô cầm điện thoại, lướt qua hộp tin nhắn của Trương Tuyền Phong. Cuộc trò chuyện của hai người dừng lại ở tối qua, hắn gửi tin nhắn nói ở công ty tăng ca, trước đó nữa là tin nhắn hắn báo đi công tác, nhờ cô thu dọn hành lý cho hắn.
Trước đó nữa, đi công tác, tất cả đều là đi công tác.
Cô giống như bảo mẫu, tất cả những gì cô có thể làm cho hắn là thu dọn hành lý, để hắn vừa về đến nhà là có thể xách vali đi ngay.
Cô cầm điện thoại, vài lần do dự, cuối cùng cũng không gọi đi.
Ở riêng và ly hôn chẳng có gì khác đâu, ba mẹ hai bên biết chuyện, lỡ đâu lại xảy ra cãi vã.
Cô khó chịu thở dài.
Giữa trưa, Trương Tuyền Phong lại gọi điện cho cô, nói chiều nay phải đi nơi khác khảo sát một dự án, lần này sẽ về muộn hơn một chút. Cô im lặng lắng nghe, một câu cũng không trả lời.
Trương Tuyền Phong tưởng rằng qua một đêm, cô sẽ bớt giận hơn một chút, kết quả cô không nói lời nào, hắn bực bội cúp máy.
Phó Nhàn Linh gửi tin nhắn cho Thôi Hiểu, nói hắn lại đi công tác.
Buổi tối, trước giờ tan làm, Thôi Hiểu đi thẳng tới công ty tìm cô, còn cười tươi kéo theo một nhóm đồng nghiệp của cô, dùng bữa tối đơn giản ở tầng dưới.
Dù sao cũng chỉ là nhân viên văn phòng, không có chức vụ gì to tát, cho nên công ty cũng không có tiệc hoan nghênh. Mọi người chỉ tự động tụ tập ăn uống, nhưng tính cách Phó Nhàn Linh không năng động như Thôi Hiểu, cho nên lúc này Thôi Hiểu làm chủ mời mọi người ăn cơm, nói bóng nói gió, mong mọi người chiếu cố Phó Nhàn Linh nhiều hơn một chút. Cả nhóm đều tươi cười, nói rằng đó là điều đương nhiên.
Những người khác đều uống rượu, nhưng trước mặt Phó Nhàn Linh lại là một ly nước trái cây. Thôi Hiểu còn nhớ lần trước cô uống ba ly đã say, ngủ đến buổi chiều ngày hôm sau, tỉnh dậy tay chân co quắp như bị trúng gió, cho nên đã gọi cho cô một ly nước trái cây.
Cuối cùng, Phó Nhàn Linh vẫn uống một ly rượu.
Những người trong đoàn đi tới cụng ly với cô. Cô thấy mọi người đều uống rượu, nên cô cũng không thể lúc nào cũng uống nước trái cây, cô cầm ly rượu của Thôi Hiểu lên cụng ly với mọi người.
Chỉ là một chén nhỏ thôi, nhưng vì cô không uống được rượu, uống xong mặt cô đã đỏ bừng, may mà cô vẫn còn tỉnh táo.
Thôi Hiểu từ nhà vệ sinh về, trông thấy dáng vẻ của cô, sờ đầu cô, hỏi:
“Không sao chứ?”
Phó Nhàn Linh lắc đầu: “Không sao.”
Cô ôm nỗi ấm ức, nước mắt chực trào, cô cố gắng kìm nén cho đến khi buổi tiệc kết thúc, rồi cùng mọi người ra về.
Bây giờ đã là tháng năm, gió đêm rất dịu dàng, mấy người đứng ở cửa trò chuyện phiếm. Phó Nhàn Linh bị Thôi Hiểu kéo qua đón xe, ánh mắt cô vô tình lướt qua, thì nhìn thấy Vu Hướng Tây.
Chàng trai đó vẫn đợi ở cửa, đeo ba lô, dáng người thẳng tắp, chân đi một đôi giày thể thao màu trắng.
Cậu mặc bộ đồ thể thao ngắn tay, cánh tay nổi rõ gân xanh. Cậu dùng ngón tay móc vào quai ba lô, đưa ánh mắt dõi theo cô từ xa.
Ánh mắt cậu rực lửa, cách một khoảng cách xa như vậy, như muốn thiêu đốt trái tim cô.
Cô cảm giác mình như bị thiêu đốt, cúi đầu vội vàng ngồi vào trong xe. Thôi Hiểu nói địa chỉ cho tài xế, hỏi cô có tự về được không, cô gật đầu, lơ mơ đáp “được”.
Cửa xe đóng lại.
Cô không kìm được quay đầu nhìn lại, chàng trai kia đang bước về phía cô, chiếc taxi đã lăn bánh rời đi.
Chàng trai đuổi theo mấy bước, Phó Nhàn Linh cũng không rõ mình đang nghĩ gì, khàn giọng kêu lên: “Bác tài, chờ một chút.”