Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 11: Đã lâu rồi chúng ta không ân ái
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Phó Nhàn Linh về nhà, trong đầu vẫn văng vẳng lời Vu Hướng Tây nói lúc nãy.
Vành tai cô đỏ ửng lên, xương sống tê rần, cả người không nhịn được khẽ run.
Đêm ân ái cùng Vu Hướng Tây là đêm hoan lạc nhất đời cô. Cậu ấy kiên nhẫn, dốc hết sức để cô đạt được khoái cảm, đến nỗi mấy đêm liền cô đều mơ thấy Vu Hướng Tây, thậm chí còn mơ thấy vật nam tính cường tráng kia cắm vào tiểu huyệt cô hết lần này đến lần khác. Cái cảm giác bị cắm đến căng cả bụng rất chân thực và rõ ràng, mỗi lần như vậy đều khiến cô có cảm giác như đó không phải một giấc mơ.
Vừa vào cửa cô đã thấy Trương Tuyền Phong cũng đang ở nhà. Hắn đang hút thuốc trong phòng khách, mùi thuốc lá nồng nặc khiến Phó Nhàn Linh cau mày khó chịu.
Trong thời gian cô chuẩn bị mang thai, hắn chưa bao giờ hút thuốc trước mặt cô. Giờ có lẽ thấy cô đã đi làm và không còn kế hoạch sinh con nữa, Trương Tuyền Phong bắt đầu công khai hút thuốc trong nhà.
Phó Nhàn Linh đổi giày đi vào nhà, cô để túi xuống rồi đi vào phòng vệ sinh rửa tay.
Trương Tuyền Phong đi theo cô vào: “Rốt cuộc em bị làm sao vậy? Đang yên đang lành tự dưng lại muốn đi làm? Tiền anh đưa cho em không đủ tiêu sao?”
Thẻ mà hắn đưa cho cô mỗi tháng cũng phải có đến mấy vạn tệ. Trước khi kết hôn hắn mới chỉ là trưởng phòng, hiện giờ lăn lộn mãi mới lên được chức giám đốc, mỗi tháng thu nhập được không biết bao nhiêu tiền.
Phó Nhàn Linh cúi đầu rửa mặt. Buổi sáng lúc ra ngoài cô chỉ bôi kem chống nắng và đánh son, không trang điểm. Cô định ngày mai sẽ trang điểm nhẹ một chút. Cô lấy những món mỹ phẩm trong tủ ra, sắp xếp lại cẩn thận trên bàn.
Trương Tuyền Phong túm lấy cổ tay cô, giọng nói lạnh lùng: “Phó Nhàn Linh, tôi đang nói chuyện với em đấy.”
Phó Nhàn Linh quay người nhìn hắn. “Dù sao tôi cũng đã đi làm rồi, giờ anh muốn thế nào?”
“Cái gì mà anh muốn thế nào? Là em nói với ba mẹ muốn ở nhà chuẩn bị mang thai, giờ lại đùng đùng đòi đi làm. Họ sẽ nghĩ thế nào chứ? Chắc chắn sẽ biết giữa chúng ta có mâu thuẫn gì đó.”
“Đúng vậy, giữa chúng ta đúng là có vấn đề thật.” Phó Nhàn Linh vô cảm nói.
Trương Tuyền Phong nhìn cô chằm chằm. “Vấn đề gì?”
Phó Nhàn Linh rất muốn tát cho hắn vài cái để hắn biết đau là gì, nhưng cô lại đè nén tất cả uất ức và bất bình vào lòng. Cô nhìn Trương Tuyền Phong nói:
“Tôi không muốn có con nữa.”
Không muốn sinh con cho một người cặn bã như hắn.
Mắt cô vô cùng chua xót. Phó Nhàn Linh từng vì gả cho người đàn ông trước mặt này mà cố gắng nỗ lực biết bao nhiêu năm nay, giờ nhìn lại tất cả giống như một trò cười.
Rõ ràng cô đã làm rất tốt, nhưng vẫn không thể hiểu nổi tại sao hai người họ lại đi đến bước đường này.
Trương Tuyền Phong thấy cô khóc, liền dang rộng cánh tay ôm lấy cô: “Đừng khóc. Có phải em thấy áp lực quá lớn không? Cứ thuận theo tự nhiên là được, đừng ép buộc bản thân quá.”
Hắn nghĩ rằng cô khóc là bởi vì không muốn sinh con nữa.
Phó Nhàn Linh không giải thích, căn bản cô cũng chẳng muốn nghĩ. Cô đã cố gắng luyện tập cả năm trời để chuẩn bị mang thai, vậy mà công sức hai người họ bỏ ra cả năm gộp lại cũng không bằng một đêm với chàng trai kia.
Trương Tuyền Phong dịu dàng dỗ dành cô, cúi đầu hôn lên mặt cô. Phó Nhàn Linh nghiêng đầu né tránh: “Hôm nay mệt.”
Trương Tuyền Phong nhìn cô một lúc, sau đó ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn lên vành tai cô: “Đã lâu rồi chúng ta không ân ái.”
Phó Nhàn Linh cảm thấy vô cùng kinh tởm. Trong đầu cô không khỏi nghĩ tới những đoạn tin nhắn tình tứ rẻ tiền mà tiểu tam gửi tới chiếc điện thoại dự phòng của hắn. Cô rất muốn biết Trương Tuyền Phong có phải thích thể loại phụ nữ lẳng lơ như vậy, nên mới ra ngoài nếm thử mùi vị mới lạ hay không.
Phó Nhàn Linh đẩy hắn ra nhưng không được. Trương Tuyền Phong muốn hôn môi cô, nhưng Phó Nhàn Linh dứt khoát không muốn. Hắn chỉ hôn lên cổ cô rồi mút mạnh, để lại dấu vết đỏ ửng.
Trong đoạn video kia, hắn cũng làm như vậy, hôn lên cổ ả tiểu tam khiến ả rên rỉ ưm a không ngừng, miệng còn dâm đãng nói: “Chồng mau đụ em…”
Phó Nhàn Linh buồn nôn đến run rẩy cả người. Cô đẩy hắn ra rồi quát vào mặt hắn với đôi mắt đẫm lệ: “Tôi nói là không làm, anh nghe không hiểu à?”
Vẻ mặt Trương Tuyền Phong dần trở nên lạnh lùng. Hắn đã được thăng chức, tăng lương sau khi kết hôn, nên không còn là Trương Tuyền Phong của ngày trước nữa. Giờ hắn không cần phải nhìn sắc mặt ai mà sống, ở bên ngoài cũng được kẻ hầu người hạ. Giờ về nhà, vợ mình lại không chào đón như vậy, hắn liền mở cửa rời đi.
Lúc Phó Nhàn Linh đi ra, hắn đã không còn ở đó nữa, không biết đã đi đâu, nhưng Phó Nhàn Linh cũng chẳng muốn biết.
Chỉ là lúc đi tắm, cô ra sức kỳ cọ chỗ hắn đã hôn lên, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.