Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 16: Chiếc nón xanh
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi được bế về giường, Phó Nhàn Linh gần như đã hôn mê.
Tay chân cô mềm nhũn. Vừa định mặc quần áo, tay còn đang cầm đồ lót thì đã bị chàng trai hôn môi, đè ép dưới thân. Cô không hiểu sao cậu ta lại có nhiều sức lực đến thế, vừa mới làm ở phòng tắm không lâu, giờ lại đè cô xuống giường làm thêm một lần nữa.
Cô bị thúc đến mức phát ra những tiếng kêu thất thanh, cổ họng gần như không thể thốt nên lời. Khoái cảm khiến người ta muốn phát điên. Cô nắm chặt tấm ga giường dưới thân, bị chàng trai đẩy tới cao trào mấy lần, khiến ga giường đều bị thấm ướt bởi dịch thể ái ân.
Chờ đến khi cậu dừng lại, cô không biết đã bao lâu trôi qua.
Cô mệt mỏi đến mức không mở nổi mắt, nhưng vẫn cố chấp đứng dậy, mặc quần áo để về nhà. Vu Hướng Tây ôm cô vào nhà vệ sinh, tắm rửa lại cho cô một lần. Thấy tay cô run rẩy khi mặc đồ, cậu đã giúp cô mặc chỉnh tề. Bản thân cậu thì tùy ý khoác lên mình chiếc áo T-shirt cùng quần thể thao, rồi đỡ cô đi ra ngoài.
Sợ bị người khác nhìn thấy, Phó Nhàn Linh nhẹ nhàng đẩy tay cậu ra:
“Đừng đi theo tôi…”
Giọng cô lạc hẳn, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Vu Hướng Tây không nghe được cô nói gì, chỉ có thể nhìn nét mặt cô mà đoán rằng cô không muốn cậu đi theo.
Nhưng cậu không yên tâm chút nào.
Phó Nhàn Linh gạt cậu sang một bên rồi đi ra ngoài. Chưa đi được mấy bước, cả người cô đã ngã khuỵu xuống đất, đau đến mức cô phải hít một hơi thật sâu.
Vu Hướng Tây vội vàng chạy tới ôm lấy cô, lo lắng hỏi: “Có sao không?”
Phó Nhàn Linh cắn răng lắc đầu, rồi vẫy tay về phía cậu. Ngay giây sau, cô đã bị Vu Hướng Tây ôm ngang lên.
Cô hoảng hốt nhìn quanh bốn phía, đưa tay đánh vào người cậu: “Thả tôi xuống!”
Vu Hướng Tây như không nghe thấy lời cô nói, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô rồi nhẹ giọng:
“Chị, tôi đưa chị về, đừng từ chối tôi.”
Cả người Phó Nhàn Linh đều căng thẳng. Trong thang máy không có ai, Vu Hướng Tây ôm cô đi vào. Khi đến lầu ba, cậu đưa thẳng cô vào phòng ngủ, đặt lên giường, sau đó đi vào nhà bếp rót cho cô một ly nước mật ong.
Chờ Phó Nhàn Linh uống xong và nằm gọn trên giường, cậu mới đi tắt đèn, rồi cúi đầu hôn lên môi cô.
“Chị.”
Giọng cậu rất nhẹ nhàng: “Ngủ ngon.”
Phó Nhàn Linh đã sớm buồn ngủ, nhắm mắt lại. Nhưng tim cô lại dao động một lúc vì hai từ này. Trước kia, Trương Tuyền Phong sẽ chỉ bảo cô đi ngủ, nếu có nói thêm vài câu thì cũng chỉ là: "Đi ngủ sớm một chút", "Nhanh đi ngủ đi", "Không còn sớm nữa, ngủ nhanh đi".
Giọng điệu của hắn luôn mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn.
Vì cô thường xuyên đợi hắn, làm một bàn đồ ăn đợi hắn về nhà cùng ăn cơm. Nhưng chung quy, hắn luôn bận rộn, bận đến mức quên gửi cho cô một tin nhắn bảo đừng chờ. Khi hắn về đến nhà lúc nửa đêm, trông thấy cô còn chưa ngủ, hắn sẽ chỉ nhíu mày nói một câu: “Hôm nay bận tăng ca mệt chết đi được, không còn sớm nữa, em nhanh đi ngủ đi.”
Rõ ràng là cô muốn hắn ôm ấp mình, muốn hắn nhìn thấy một bàn đầy thức ăn rồi nói một câu: “Thật tiếc là không được ăn, ngày mai nhất định anh sẽ về sớm ăn cùng em.”
Nhưng không, hắn chỉ vào nhà vệ sinh, rồi đi thẳng vào phòng mình.
Không có một nụ hôn, không có một cái ôm, thậm chí một câu chúc ngủ ngon. Cô kết hôn ba năm, cho tới bây giờ chưa từng nghe được lời nào như vậy.
Cô nhắm mắt lại, nhưng nước mắt lại chảy ra. Chắc do quá mệt mỏi, cô khóc một hồi rồi ngủ thiếp đi. Cả một đêm không mộng mị, cô ngủ một giấc đến tận giữa trưa mới tỉnh lại. Cô cuống quýt bò dậy, nhìn thấy túi xách và điện thoại ở ngay trên tủ đầu giường. Cô cầm lên xem, Vu Hướng Tây đã để điện thoại cô ở chế độ im lặng, có lẽ là muốn để cô ngủ ngon giấc.
Thế nhưng cô vẫn chưa xin nghỉ làm.
Cô có chút xấu hổ, vừa mới đi làm được mấy ngày đã phải xin nghỉ. Cô gửi tin nhắn xin nghỉ cho quản lý. Quản lý gọi điện thoại tới, Phó Nhàn Linh mở miệng nói chuyện thì giọng đã khàn đặc.
Ngược lại, quản lý rất nhiệt tình nói: “Nghe giọng cô thì bệnh cũng không nhẹ đâu, đi khám bệnh đi. Không có việc gì đâu, khi nào khỏi rồi hãy đi làm.”
“Không có việc gì đâu, ngày mai tôi sẽ đi làm, xin lỗi ạ.” Phó Nhàn Linh lại nói lời xin lỗi.
“Không không không, thân thể quan trọng hơn.” Quản lý hỏi thăm vài câu xong, lúc này mới cúp điện thoại.
Phó Nhàn Linh nhẹ nhàng thở phào. Cô mở Wechat, thấy rất nhiều tin nhắn từ Thôi Hiểu, nhóm trong công ty, và cả Vu Hướng Tây.
[ Chị, dậy chưa?]
Tin nhắn gửi lúc 10 giờ sáng.
Nhớ lại đêm qua vừa hỗn loạn vừa kịch liệt, cô không khỏi vươn tay xoa thái dương.
Ngón tay cô ấn mở tin nhắn của Thôi Hiểu. Phía trên có mấy tin nhắn, đều được gửi vào tối qua, khi cô vừa uống rượu xong và ngồi lên xe.
[ Tớ thấy cậu em trai dưới nhà cậu cũng không tệ.]
[ Khẳng định cậu ta thích cậu, không tin thì cậu hỏi thử xem.]
[ Là Trương Tuyền Phong ngoại tình trước. Cậu đừng để bản thân phải chịu uất ức. Anh ta đội nón xanh cho cậu, cậu cũng đội nón xanh cho anh ta, xem ai với ai càng "xanh" hơn.]
Phó Nhàn Linh muốn cười mà lại không cười nổi.
Cô nhìn quanh căn phòng trống rỗng, trong đầu lờ mờ nhớ đến giọng nói trầm thấp mang theo tiếng thở dốc của chàng trai bên tai:
“Chị, tôi rất thích chị…”