Chương 17: Anh muốn hôn chị

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 17: Anh muốn hôn chị

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô vào phòng tắm gội rửa, sấy khô tóc, đắp mặt nạ, rồi thay quần áo. Vừa bước ra, chuông cửa đã vang lên.
Cô ra mở cửa, bất ngờ thấy Vu Hướng Tây đang đứng bên ngoài. Chàng trai mặc chiếc áo phông thể thao trắng tinh, khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời nhìn cô, trên tay cầm đồ ăn cô đã gọi.
Cô sững sờ: “Không lẽ cậu cứ đứng chờ ở ngoài cửa từ nãy đến giờ sao?”
“Chị, cuối cùng chị cũng dậy rồi.” Cậu nhìn thấy trên cổ cô một dấu hôn đỏ sậm, liền gãi đầu vẻ chột dạ, nói: “Chị, em xin lỗi.”
Phó Nhàn Linh nhìn theo ánh mắt cậu, cúi đầu xuống. Cô không nói gì, chỉ nhận lấy túi đồ ăn từ tay cậu rồi quay người bước vào phòng.
Vu Hướng Tây không buông tay, đôi mắt sáng ngời lộ vẻ tủi thân, khẽ thầm thì: “Chị ơi, đừng giận em mà.”
Phó Nhàn Linh khẽ thở dài: “Chị đói rồi.”
“À, vậy chị ăn nhanh đi.” Cậu vội vàng buông tay ra.
Phó Nhàn Linh đóng cửa lại, đi đến bàn ăn, lấy cháo từ trong túi đồ ăn ra. Sực nhớ điều gì đó, cô lại đến gần cửa, nhìn vào màn hình camera giám sát trên tường.
Chàng trai vẫn chưa rời đi, còn đang dựa vào tường đợi cô. Bóng dáng cao lớn của cậu in dài thẳng tắp, đôi chân dài khẽ gập lại.
Cậu rất cao. Hôm đó, cậu đứng cạnh Trương Tuyền Phong trong thang máy, cao hơn hắn hẳn một cái đầu.
Cô nhíu mày một lát rồi quay người ngồi xuống bàn ăn cháo. Ăn chưa được vài thìa, cô lại thở dài, bước ra ngoài, mở cửa nói với chàng trai: “Cậu vào đi.”
Vu Hướng Tây hai mắt sáng rỡ: “Cảm ơn chị.”
Phó Nhàn Linh đã hối hận ngay khi cậu vừa bước vào. Cô không hiểu sao mình lại mềm lòng như vậy.
“Cậu đã ăn gì chưa?” Cô tìm dép lê cho cậu đi.
Khi cúi đầu, cô để lộ cần cổ trắng nõn, trên đó in hằn dấu hôn đỏ sậm. Tối hôm qua, khi Vu Hướng Tây đè cô xuống và đi vào từ phía sau, cậu đã không kìm được mà mút mạnh gáy cô.
Giọng cậu khàn đi một cách khó hiểu: “Lát nữa đến trường em sẽ ăn.”
Phó Nhàn Linh quay đầu nhìn cậu, hỏi: “Mấy giờ cậu vào lớp?”
“Một giờ ba mươi phút.” Cậu bước vào, ba lô vẫn đeo trên lưng, rồi lấy ra một chiếc băng cá nhân hình gấu Winnie the Pooh. Cậu nắm lấy tay cô, cẩn thận dán băng cá nhân lên vết thương ở ngón trỏ của cô.
Phó Nhàn Linh nhìn xuống chiếc băng cá nhân dễ thương đó, trái tim cô bỗng thấy ấm áp.
“Cậu thích ăn gì?” Cô đi về phía bếp, giọng điệu tự nhiên dịu đi đôi chút.
“Chị, chị định nấu ăn cho em sao?”
Khuôn mặt chàng trai vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, đôi mắt sáng hơn cả những vì sao đêm.
Phó Nhàn Linh bất giác đỏ mặt, buộc túm mái tóc dài lại, đi vào bếp, lấy tạp dề buộc vào rồi nhẹ nhàng nói: “Nhanh lên, nếu trễ quá chị sẽ không làm kịp giờ học của cậu đâu.”
“Gì cũng được, miễn là do chị làm, em đều ăn được, đều thích cả.” Vu Hướng Tây đặt ba lô xuống, đi tới chỗ vòi nước rửa tay, nói: “Chị, em giúp nhé.”
Phó Nhàn Linh nhìn thấy bàn tay trắng trẻo của cậu, mịn màng nhưng lại rắn chắc, nổi đầy gân xanh.
Khi cậu mới đến vào mùa đông năm ngoái, cô chỉ nghĩ cậu là một chàng trai có chiều cao nhỉnh hơn một chút. Không ngờ đến mùa hè, khi cởi áo phao ra, hai cánh tay và bắp chân cậu hiện rõ, đều có cơ bắp săn chắc do thường xuyên tập luyện.
Đêm qua, khi cô được cậu ôm trong tay mà nhấp nhô, đến giờ núm vú của cô vẫn còn đau rát vì cơ ngực săn chắc của cậu chà xát.
“Không cần đâu.” Cô rửa tay dưới vòi nước, dùng nước lạnh dội sạch những hình ảnh đang chạy trong đầu, rồi nói: “Cậu ra sofa ngồi đi.”
“Em muốn ở đây.” Vu Hướng Tây nghiêng người tới gần bồn rửa. Thấy Phó Nhàn Linh không né tránh, cậu khom người cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô.
Phó Nhàn Linh giật mình vươn tay đẩy cậu ra, thốt lên: “Vu Hướng Tây!”
Chàng trai ôm chặt lấy lưng cô, môi và lưỡi cậu ngậm lấy môi cô, mút nhẹ nhàng. Hơi thở trong miệng cậu thơm tho thanh khiết, khiến Phó Nhàn Linh gần như chìm đắm. Cô nghiêng đầu né tránh, đưa tay lên lau miệng mình.
“Xin lỗi, chị, em không kìm được muốn hôn chị.” Giọng chàng trai hơi khàn khàn.
Vành tai Phó Nhàn Linh nóng rực. Cô mở tủ lạnh, lấy rau và thịt ra rửa sạch dưới vòi nước. Chàng trai lại ghé sát tới, khom người trên thành bồn rửa, nhìn chằm chằm vào gương mặt cô như một chú cún con, rồi thấp giọng hỏi: “Chị, chị giận em sao?”
Cô không thể ngờ một chàng trai cao lớn lại có biểu hiện như vậy, khiến cô không thể cưỡng lại được.
Cô đỏ mặt nói: “Không.”
“Thế hôn thêm cái nữa được không?” Giọng cậu khàn khàn, nhưng đôi mắt đen lại sáng ngời, ẩn chứa khát vọng cháy bỏng không gì che đậy.
Khi Phó Nhàn Linh bắt gặp ánh mắt cậu, sống lưng cô đã tê dại. Trước khi cô kịp đáp lời, chàng trai đã đứng thẳng dậy, vòng tay qua eo cô, cúi đầu hôn xuống.
Cậu ngậm lấy môi lưỡi của cô, mút nhẹ. Hơi thở nóng rực phả vào mặt khiến toàn thân cô bất giác run lên.
“Chị ……” Cậu nhẹ giọng gọi, âm thanh như dính vào nhau, với âm điệu hơi khàn khàn, quyến rũ vô cùng.
Da đầu Phó Nhàn Linh tê dại vì nụ hôn. Tất cả những gì cô có thể nghĩ đến trong đầu lúc này là những lời nhắn từ wechat của Thôi Hiểu:
[“Là Trương Tuyền Phong ngoại tình trước. Cậu đừng để bản thân phải chịu uất ức. Anh ta đội nón xanh cho cậu, cậu cũng đội nón xanh cho anh ta, xem ai xanh hơn ai.”]