Chương 20: Chị còn sợ nữa không?

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 20: Chị còn sợ nữa không?

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước giờ Phó Nhàn Linh chưa bao giờ dám xem phim kinh dị.
Trước kia Thôi Hiểu có gửi cho nàng một đoạn video ngắn trên Wechat. Trong video là một căn phòng, trong đó có một chiếc bàn, một chiếc sofa và vài đồ đạc khác. Nàng nhìn mãi nửa ngày cũng không thấy có gì đặc biệt, mãi đến khi định tắt đi, nàng mới thấy một bóng trắng vụt nhanh qua trước mặt, hóa ra là một khuôn mặt quỷ.
Nàng sợ hãi la hét gần một phút, khi ngừng lại, mặt nàng đã đầm đìa nước mắt, trái tim vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. Lúc gọi điện thoại trách móc Thôi Hiểu, nàng vẫn còn đang khóc. Thôi Hiểu đành phải dỗ dành, nhiều lần hứa hẹn sau này sẽ không gửi cho nàng những video như vậy nữa.
Nàng nghiêng đầu nói với Vu Hướng Tây: “Không được, tôi không thể xem phim kinh dị đâu, tôi……”
Chàng trai nắm lấy tay nàng, “Chị thả lỏng một chút, phim kinh dị cũng không phải chỉ toàn kinh dị, cũng có thể giải tỏa căng thẳng nữa.”
Cậu tách từng ngón tay nàng ra, rồi đan mười ngón tay hai người vào nhau. Tim nàng đập mạnh hơn. Vừa định dời sự chú ý thì nàng nghe thấy một tiếng hét chói tai ngay bên cạnh. Nàng theo bản năng nhìn vào màn hình trước mặt, một khuôn mặt quỷ tóc dài xuất hiện. Nàng sợ đến mức che mắt lại, hét lên một tiếng.
Vu Hướng Tây đưa tay ôm nàng vào lòng. Phó Nhàn Linh sợ đến mức trái tim vẫn đập loạn xạ, bị cậu ôm vào lòng, nàng tức giận giơ tay đánh cậu, “Vu Hướng Tây!”
Bàn tay chàng trai luồn vào tóc sau gáy nàng, cúi đầu ngậm lấy môi nàng, chiếc lưỡi nóng bỏng cạy mở hàm răng nàng, mút lấy môi lưỡi, vừa cắn vừa liếm láp.
Trái tim đang đập cực nhanh của nàng bỗng nhiên ngừng lại.
Nàng giơ tay đẩy cậu ra, từ khoang mũi nàng không tự chủ phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Bên tai vẫn tràn đầy tiếng gào thét chói tai, giọng nói nàng dù đã bị che lấp nhưng cảm giác xấu hổ lại càng nhiều hơn.
Bên cạnh có rất nhiều người.
Nhưng xung quanh tối đen như mực, chỉ có ánh sáng từ màn hình ngẫu nhiên chiếu tới, thắp sáng không gian nhỏ của hai người.
Nàng thấy sống mũi thẳng tắp của chàng trai, đôi mắt lấp lánh như chứa đầy vụn kim cương. Cậu động tình hôn nàng, tiếng thở dốc từ trong cổ họng tràn ra, vương vấn bên tai, gợi cảm đến chết người.
“Chị……”
Nàng duỗi tay chặn giữa hai người, cả người run rẩy vì nụ hôn của cậu, “Vu Hướng Tây.”
Cuối cùng cậu cũng buông nàng ra, một bàn tay gỡ khăn lụa của nàng. Môi lưỡi nóng bỏng trượt dọc xuống cổ nàng, liếm đến mức nàng run rẩy. Nàng cắn môi, giọng nói cũng run rẩy theo, “Vu Hướng Tây ——”
Chàng trai trầm giọng đáp lời, giọng cậu khàn khàn hỏi, “Chị còn sợ nữa không?”
Phó Nhàn Linh thật muốn đánh chết cậu.
Nàng đẩy cậu ra, ngồi thẳng người lên, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình. Nơi thầm kín đã ướt đẫm, cơ thể cũng nóng ran. Nàng nhìn xung quanh, tới đây xem phim kinh dị đều là các cặp đôi, từng cặp đôi ngồi sát bên nhau, tay trong tay, tựa vào vai nhau.
Trên màn hình lại xuất hiện một con quỷ, xung quanh vang lên tiếng hét chói tai của các cô gái. Phó Nhàn Linh cũng bị hoảng sợ, hét lên một tiếng liền nghiêng đầu đi, không dám nhìn nữa. Vu Hướng Tây thuận thế ôm nàng vào lòng.
Phó Nhàn Linh khẽ né tránh, nhưng không thoát được, đành để cậu ôm lấy.
Mũi nàng ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người chàng trai, bên tai là tiếng tim đập trầm ổn của cậu. Cảm giác sợ hãi tột độ vừa rồi lại biến mất một cách kỳ lạ, thay vào đó là một cảm giác rung động khó tả.
“Vu Hướng Tây, cậu cố ý đúng không?” Nàng nép vào lòng cậu, giọng nói trầm trầm, nghe như đang làm nũng.
Chàng trai cười một tiếng, lồng ngực cậu cũng khẽ rung, giọng nói trầm thấp, “Tôi thật sự muốn đưa chị tới để xả stress.”
Phó Nhàn Linh đẩy cậu một chút. Khi ngẩng mặt lên, nàng chỉ thấy đôi mắt sáng ngời của cậu trong bóng tối. Khuôn mặt cậu tràn đầy ý cười, khóe môi cong lên, để lộ chiếc răng nanh đáng yêu.
Sau khi nhìn nhau một lát thì cậu nâng cằm lên, tiến sát lại gần nàng, nhẹ nhàng ngậm lấy môi nàng.
Ngón tay của Phó Nhàn Linh đặt trên ngực cậu, bị nhịp tim đập nhanh của cậu làm cho cổ tay tê dại. Cậu mút cắn cánh môi nàng, nuốt nước bọt trong khoang miệng nàng, âm thanh hôn môi và nuốt chửng thậm chí còn át cả hiệu ứng âm thanh của bộ phim.
Bên tai vẫn vang lên tiếng hét chói tai của các cô gái. Phó Nhàn Linh đột nhiên đẩy cậu ra, đỏ mặt ngồi ngay ngắn, cầm đồ uống nóng đặt bên cạnh lên uống một ngụm. Nàng cứ tưởng chỉ là một ly trà nóng bình thường, không ngờ trong trà còn có thêm sữa và mật ong, rất ngon nên nàng uống thêm hai ngụm.
Chàng trai đưa tay nắm lấy tay nàng. Phó Nhàn Linh muốn rút tay lại nhưng nhớ đến bàn tay nóng ấm của cậu, nàng lại không giãy giụa nữa, chỉ là trái tim đang đập rất nhanh trong lồng ngực.
Vu Hướng Tây khiến nàng có ảo giác rằng mình cũng giống như những cô gái khác trong rạp chiếu phim, là một cô gái đang chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt, khi sợ hãi thét chói tai sẽ được bạn trai che chở, ôm chặt vào lòng.
Nàng biết rõ mình không phải, nhưng lại vì ảo giác này khiến nàng thất thần trong chốc lát, và cũng vô cùng hưởng thụ niềm hạnh phúc khó tả lúc này.