Chương 21: Người cậu thích

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 21: Người cậu thích

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi bộ phim kết thúc, dòng người vừa nói vừa cười bước ra ngoài. Một chàng trai bắt chước điệu bộ sợ hãi hét lên chói tai của bạn gái để trêu chọc cô, khiến Phó Nhàn Linh cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Quay đầu nhìn lại, cô thấy Vu Hướng Tây cũng đang bắt chước mình. Mặt cô chợt đỏ bừng, véo cánh tay cậu: “Vu Hướng Tây!”
Chàng trai làm vẻ vô tội, ôm cánh tay, giả vờ đáng thương nói: “Tỷ, đau quá!”
Phó Nhàn Linh không thèm để ý đến cậu, cầm túi đi ra ngoài, vành tai cô vẫn còn đỏ ửng.
Sau khi hai người ra khỏi rạp, Phó Nhàn Linh đi vệ sinh một lát. Một lúc sau trở về, cô thấy Vu Hướng Tây không biết từ đâu mang đến một con thú nhồi bông, đưa ra trước mặt cô.
“Tỷ, đừng tức giận, tặng tỷ cái này.”
Phó Nhàn Linh nhìn qua, đó là một con thú nhồi bông một sừng xinh đẹp, lông tơ trắng muốt, sừng màu cầu vồng.
Cô nhận lấy, trong lòng rất thích thú, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh nói: “Cảm ơn.”
Vu Hướng Tây đưa cho cô chiếc khăn lụa, hơi ngượng ngùng nhìn vết hôn trên cổ cô: “Tỷ... Tỷ quên đeo cái này.”
Phó Nhàn Linh: “...”
Mặt cô đỏ bừng, đeo khăn lụa vào, rồi xoay người đi ra ngoài.
Vu Hướng Tây đuổi theo cô: “Tỷ, đợi tôi với.”
Cậu liếc nhìn biểu cảm của cô, nhỏ giọng hỏi: “Tỷ tức giận sao?”
Phó Nhàn Linh xoay người, đối diện với đôi mắt giả vờ đáng thương của cậu, cô bất đắc dĩ nói: “Không.”
Vu Hướng Tây vui vẻ ngay lập tức. Cậu đeo túi của mình, trên vai còn vắt túi xách của Phó Nhàn Linh, tay còn lại cầm túi bắp rang bơ còn dở cùng một bông hồng đỏ tươi.
Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt đen láy sáng ngời, khi cười rộ lên, lộ ra đôi răng nanh đáng yêu.
Phó Nhàn Linh quay đầu đi không hề nhìn cậu, không hiểu vì sao một chàng trai khi cười rộ lên lại đẹp đến thế.
“Tỷ có đói bụng không? Chúng ta đi ăn cơm được không?” Vu Hướng Tây đi tới sóng vai cùng cô.
Phó Nhàn Linh quả thật chưa ăn cơm tối, nhưng cũng không đói lắm. Nhìn đồng hồ, đã là chín giờ tối.
Trước kia khi chuẩn bị mang thai, ngoại trừ việc đi mua đồ ăn hoặc đến phòng tập thể thao, cô dường như không ra khỏi cửa nữa. Bởi vậy, rất ít khi ở bên ngoài sau tám giờ tối, ngoại trừ những lần Thôi Hiểu gọi cô đi chơi.
“Đi ăn ở đâu?” Cô nghiêng đầu hỏi.
Vu Hướng Tây chỉ tay lên tầng trên: “Chỗ này được không?”
Tầng trên của rạp chiếu phim còn có lẩu, thịt nướng, buffet, món ăn Hồ Nam hoặc món ăn Hàn Quốc. Phó Nhàn Linh hỏi cậu muốn ăn gì, Vu Hướng Tây cười với cô rồi nói: “Tỷ ăn gì, tôi ăn cái đó.”
Một câu nói khiến hai tai Phó Nhàn Linh nóng bừng.
Cuối cùng cô chọn buffet, đã rất lâu rồi cô chưa ăn buffet. Trong trí nhớ, cũng có một lần cô đi ăn cùng Trương Tuyền Phong, chỉ là hắn ta khá vội, ăn được một nửa đã bỏ cô lại đó rồi đi mất.
Sau khi hai người vào trong, Phó Nhàn Linh nhanh tay giành phần thanh toán tiền: “Cậu mời tôi xem phim, tôi mời cậu ăn cơm.”
Vu Hướng Tây không nói gì, chỉ là lúc ngồi vào ghế, nhỏ giọng hỏi cô: “Có phải lần sau tỷ sẽ không đi chơi với tôi nữa?”
Phó Nhàn Linh cúi đầu không nhìn vào đôi mắt ấy. Sau khi từ rạp chiếu phim ra, cảm giác tội lỗi trong lòng cô như cỏ dại mọc lan tràn. Cô ngàn vạn lần không nên lôi kéo một sinh viên đại học vào chuyện này.
Nhưng cô không thể phủ nhận, cô rất hưởng thụ khoảng thời gian ở bên Vu Hướng Tây.
Cô thật sự rất vui vẻ.
“Tôi đi lấy đồ ăn.” Cô đứng dậy định đi đến khu vực thức ăn, nhưng lại bị Vu Hướng Tây ngăn lại: “Tỷ cứ ngồi đây, để tôi đi lấy cho.”
Cậu tìm một cái ly, cắm bông hồng đỏ đặt trước mặt Phó Nhàn Linh.
Phó Nhàn Linh nhìn bông hoa, trong lòng cô có chút hụt hẫng. Ngẩng đầu nhìn Vu Hướng Tây mặc áo thun màu trắng, cầm khay đi về phía khu thức ăn. Dáng người cao ráo, ngũ quan thanh tú, đôi mắt trong sáng dưới ánh đèn.
Phó Nhàn Linh lại nghĩ đến Trương Tuyền Phong.
Lần trước bọn họ đi ăn buffet, suốt cả buổi cô đều phải tự đi lấy đồ ăn, Trương Tuyền Phong chỉ việc ngồi ăn, thỉnh thoảng còn nhíu mày nói: “Cái này lạnh.”
Phó Nhàn Linh đã đi đổi một phần nóng khác cho hắn.
Mà không giống như bây giờ, chàng trai này thì đi lấy đồ ăn, còn quan tâm hỏi cô muốn ăn gì khác không.
Phó Nhàn Linh khẽ lắc đầu: “Không cần đâu, cậu cứ lấy những món mình thích ăn là được.”
Vu Hướng Tây cười ngọt ngào gật đầu, khóe môi cong lên: “Được.”
Khi cậu lại đi lấy đồ ăn lần nữa, bên cạnh có một cô gái nhìn chằm chằm vào cậu, lấy điện thoại ra, tiến về phía cậu nói mấy câu gì đó. Nhưng Vu Hướng Tây nhẹ nhàng lắc đầu, chỉ tay về phía Phó Nhàn Linh đang ngồi.
Tim Phó Nhàn Linh đập thình thịch. Cô thấy nữ sinh kia theo hướng chỉ nhìn về phía mình, nhưng theo bản năng cô lại muốn tránh đi, rồi lại căng thẳng nhìn lại.
Sau khi Vu Hướng Tây quay lại, cô không nhịn được mở miệng hỏi: “Cậu quen biết cô gái vừa nãy à?”
Chàng trai buông đồ ăn trong tay xuống, mới nhìn cô nói: “Không quen, cô ấy muốn xin wechat nhưng tôi không đồng ý.”
“Vậy cô ấy… sao lại nhìn tôi?” Phó Nhàn Linh hỏi xong, cô ý thức được điều gì đó, giọng cô nhỏ đi vài phần.
“Tôi nói.” Vu Hướng Tây ngồi xuống, nhìn vào mắt cô, giọng điệu vui vẻ: “Tôi đã có người mình thích.”
Ngón tay thon dài của cậu khẽ khảy cánh hoa hồng, nhẹ giọng nói: “Cô ấy ngồi trước bông hoa hồng đỏ này.”
Phó Nhàn Linh nhìn bông hoa hồng đỏ trước mặt, trái tim đập loạn xạ.