Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 25: Đã giặt sạch rồi sao?
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mới làm xong một lần mà Phó Nhàn Linh đã lên đỉnh đến năm lần.
Vu Hướng Tây ấn lưng cô xuống. Khi cậu đưa vào, cả cơ thể cô như đang lơ lửng trên không trung, chân tay bủn rủn vì thoải mái và sung sướng. Phó Nhàn Linh không ngừng rên rỉ, gào thét, dâm dịch tuôn ra ngày càng nhiều làm ướt đẫm cả ga giường.
Vu Hướng Tây cúi đầu hôn lên phần xương sống đang nhô lên trên lưng. Cô không kìm được run lên, cơ thể bị côn thịt nóng bỏng thúc vào khiến dịch ái tuôn trào, không lâu sau dâm dịch đã chảy ướt đẫm hai chân cô.
Phó Nhàn Linh cắn chặt ga trải giường, cô bị thúc đến mức nước mắt và nước bọt đều tuôn chảy, cả người dần mất đi ý thức, chỉ có cơ thể vẫn còn run rẩy sau cơn cực khoái.
Vu Hướng Tây bế cô vào phòng tắm. Thấy cô mệt đến mức mí mắt không thể mở lên, cậu giúp Phó Nhàn Linh lấy bàn chải mới, đánh răng rửa mặt xong rồi quấn khăn tắm bế cô ra ghế sofa. Vu Hướng Tây dọn dẹp sạch chăn gối xong mới bế cô trở lại giường.
Cậu cúi người kiểm tra cơ thể cô. Tối qua bị ngã khiến đầu gối cô tím bầm thành một mảng trên làn da trắng mịn, nhìn thấy không khỏi xót xa.
Vu Hướng Tây tìm chút rượu, đổ ra lòng bàn tay rồi giúp Phó Nhàn Linh xoa bóp đầu gối cho cô. Sau khi rửa tay, cậu lại kiểm tra ngón tay bị thương của cô, có vẻ chưa lành hẳn, cậu lại lấy dung dịch sát trùng, lau qua rồi dán một miếng băng cá nhân hình gấu Pooh lên.
Cái này là Vu Hướng Tây mua ở trường, nghe nói các cô gái đều thích loại băng cá nhân này.
Sau khi làm xong, Vu Hướng Tây mới nằm xuống bên cạnh Phó Nhàn Linh, ngắm kỹ gương mặt cô. Phó Nhàn Linh rất xinh đẹp, da trắng mắt đen, khi cười lên trông vô cùng dịu dàng.
Thật ra Vu Hướng Tây đã nhìn thấy cô ngay từ khi mới chuyển đến đây, chỉ là Phó Nhàn Linh hoàn toàn không nhớ ra cậu.
Vu Hướng Tây lại cúi xuống hôn cô một lần nữa, lần này cậu hôn hơi lâu. Phó Nhàn Linh đã sớm ngủ mất, cũng không đề cập đến chuyện về nhà. Vu Hướng Tây rất vui khi cô có thể ở lại, ôm cô vào lòng suốt cả đêm, thỉnh thoảng lại lén hôn Phó Nhàn Linh.
Trong giấc mơ, Phó Nhàn Linh luôn cảm thấy cơ thể mình đang bị thứ gì đó đè nặng, đến khi cô tỉnh lại mới phát hiện mình quả thật đang bị đè lên người. Vu Hướng Tây cao 1m85, cơ ngực và cơ bụng săn chắc, cánh tay dài đặt trên ngực cô khiến bầu ngực cô cũng biến dạng. Không biết từ lúc nào, đầu vú đã bị kích thích đến run rẩy và dựng đứng.
Phó Nhàn Linh cúi đầu nhìn cậu, cả tay và chân Vu Hướng Tây đều đè lên người cô, lông chân rậm rạp chạm vào khiến cô thấy hơi ngứa. Lúc này Phó Nhàn Linh mới phát hiện ra bản thân trần truồng không mảnh vải, cơ thể trần trụi dán chặt vào người cậu, mà Vu Hướng Tây lại chỉ mặc độc một chiếc quần sịp trắng. Vì buổi sáng, côn thịt của cậu cương cứng, bên trong quần sịp đã phồng lên thành một cái lều nhỏ.
Lúc này Vu Hướng Tây cũng đã tỉnh, tối qua cậu ngủ rất muộn. Vừa mở mắt ra đã thấy Phó Nhàn Linh mở to mắt nhìn mình, không nhịn được vươn người hôn lên mặt cô: “Chào buổi sáng, chị.”
“Hôm nay tôi phải đi làm.” Giọng Phó Nhàn Linh có chút khàn khàn, cô kéo chăn bông ngồi dậy, tìm quần áo để mặc. Điều hòa để nhiệt độ hơi thấp khiến cô hơi rụt mình lại.
Vu Hướng Tây tắt điều hòa rồi ra ban công tìm quần áo cho cô. Tối qua cậu không ngủ được, đã mang quần áo của Phó Nhàn Linh đi giặt sạch rồi phơi lên ban công, sau một đêm đã khô hoàn toàn.
Vu Hướng Tây cầm quần áo đến cho cô, lúc này Phó Nhàn Linh mới chú ý đến miếng băng vết thương trên tay mình.
“Quần áo của chị này.” Vu Hướng Tây cầm cả đồ lót của cô tới.
Phó Nhàn Linh đỏ mặt nhận lấy. Thấy đồ đã được giặt sạch sẽ, vành tai cô lại càng ửng đỏ hơn:
“Cậu giặt hết rồi sao?”
“Ừm.” Vu Hướng Tây gật đầu, thấy cô chui vào dưới chăn bông để mặc quần áo, cậu không nhìn cô nữa mà mở tủ quần áo của mình để mặc.
“Cảm ơn cậu.” Phó Nhàn Linh mặc đồ xong, cô rời khỏi giường. Lúc đứng lên bỗng thấy lưng đau nhức. Nhưng hôm nay cô không thể xin nghỉ làm, chỉ đành cố gắng đến công ty.
Cô không có dép đi trong nhà. Sau khi nhìn quanh giường một lúc, Vu Hướng Tây đưa tay bế cô lên.
Phó Nhàn Linh theo phản xạ ôm lấy cổ cậu, ngẩng đầu lên liền thấy yết hầu cậu đang chuyển động, giọng nói có chút rung động: “Tôi đi chân trần cũng được mà.”
“Không được.” Lúc cậu nói chuyện, yết hầu lại rung lên: “Sàn nhà lạnh lắm.”
Tối qua cô còn ngậm lấy yết hầu cậu, hôn thật lâu.
Thôi Hiểu từng hỏi cô, bộ phận nào trên cơ thể đàn ông là quyến rũ nhất.
Thôi Hiểu rất thích vòng eo của đàn ông, nói rằng người có vòng eo chó* khi ở trên giường thường rất giỏi. Phó Nhàn Linh không hiểu vòng eo kiểu chó có nghĩa là gì, chỉ đến khi xem phim cô mới bắt đầu thấy thích thú với yết hầu của đàn ông.
(*vòng eo chó: Những người đàn ông có vòng eo kiểu chó có phần ngực nở rộng hơn nhiều so với eo, từ phần xương sườn xuống đến xương hông phần eo được co lại tạo thành một đường cong gợi cảm. Phần eo này giống với của loài chó nên được gọi như vậy. Nhiều người cho rằng người có vòng eo như vậy thường rất giỏi làm tình.)
Trương Tuyền Phong không quá thấp, nhưng cổ lại ngắn, yết hầu trông không hợp với khuôn mặt hắn.
Mà yết hầu và xương quai hàm của Vu Hướng Tây đẹp đến mức mỗi lần cùng cậu lên giường, cô đều không nhịn được mà hôn lên cổ cậu.
Mỗi lần yết hầu bị cô ngậm lấy, Vu Hướng Tây lại khàn khàn thở dốc, rồi lại vô cùng ẩn nhẫn kêu lên: “Chị…”