26. Chương 26: Cậu muốn làm gì?

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 26: Cậu muốn làm gì?

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Phó Nhàn Linh được đặt xuống, vành tai và má cô đã đỏ ửng.
Cô thay giày, nhìn đồng hồ, sợ gặp phải hàng xóm khi ra ngoài, liền lặng lẽ mở cửa hé nhìn một lát, sau đó xách túi vội vã đi xuống cầu thang bộ.
Tối qua cô cũng đi xuống bằng cầu thang bộ.
Về đến nhà, trước tiên cô vào phòng tắm gội rửa, sau đó trang điểm. Dấu hôn trên cổ vẫn chưa mờ đi, cô dùng một lớp phấn nền dạng lỏng che đi, rồi dặm nhẹ phấn phủ lên trên. Sợ không che hết được, cô lại đeo thêm một chiếc khăn lụa. Làm xong xuôi, cô vội vàng xách túi đi ra ngoài.
Vu Hướng Tây đợi ở dưới lầu, trên tay cầm hai phần bữa sáng. Thấy cô đi ra, cậu đưa bữa sáng cho cô và nói: “Chị, tôi mua bữa sáng cho chị rồi.”
Xung quanh vẫn còn hàng xóm, Phó Nhàn Linh không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, cúi đầu nói: “Cảm ơn.”
Hai người một trước một sau đi ra ngoài. Vu Hướng Tây vẫy xe, rồi nói với Phó Nhàn Linh: “Chị, vừa hay thuận đường, chúng ta cùng đi nhé?”
Thuận đường cái gì chứ, Phó Nhàn Linh không tiện từ chối. Gần trạm xe còn có mấy bác gái đang đứng mua thức ăn, mấy người đó thấy bọn họ còn cười cười chào hỏi. Phó Nhàn Linh không dám tỏ ra khác thường, mỉm cười đáp lại vài câu, sau đó cúi đầu ngồi vào xe.
Vu Hướng Tây cũng đi theo ngồi vào ghế sau. Mặt Phó Nhàn Linh nóng bừng lên, sợ hàng xóm nhìn thấy sẽ bàn tán. Cô vội nhìn ra ngoài cửa kính, cũng may là không ai chú ý đến bọn họ.
Cô khẽ thở phào một hơi.
Xe đi được nửa đường, Vu Hướng Tây duỗi tay nắm lấy tay cô. Phó Nhàn Linh muốn rút tay về, lại thấy cậu nhẹ nhàng gỡ miếng băng cá nhân trên ngón trỏ ra, rồi thay một miếng mới.
Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe chiếu lên mặt cậu. Khuôn mặt chàng trai bừng sáng như ánh nắng, lông mi dài rậm, ánh mắt cậu tập trung vào ngón trỏ của cô. Sau khi thay xong, cậu nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên đầu ngón tay cô.
Trái tim Phó Nhàn Linh nảy lên thình thịch, cô có chút không tự nhiên rút tay về, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng không nhịn được khẽ cong lên.
“Chị, chị ở lầu mấy?” Vu Hướng Tây nhẹ giọng hỏi.
“Lầu 13.” Phó Nhàn Linh nghiêng đầu nhìn sang, khẽ hỏi: “Cậu muốn làm gì?”
Vu Hướng Tây hai mắt sáng rực nhìn cô: “Vậy buổi trưa chị không cần đặt đồ ăn, tôi sẽ đặt cho chị.”
“Không cần đâu, tôi tự gọi đồ ăn ngoài là được.”
“Chị, tôi đặt cho chị được không?” Vu Hướng Tây ánh mắt mong chờ nhìn cô, cậu đưa tay khẽ kéo tay áo cô.
Phó Nhàn Linh không nhịn được bật cười thành tiếng, cô đưa tay che miệng, đôi mắt cong như vầng trăng khuyết.
Vu Hướng Tây thấy vậy, cậu như đùa giỡn tiến sát lại gần cô, cầm tay áo cô khẽ lay nhẹ: “Chị, có được không?”
Xe dừng lại, Phó Nhàn Linh cầm túi xách lên. Trước khi mở cửa xe, cô quay đầu nói với cậu: “Được.”
Hôm nay là thứ Sáu, công việc khá bận rộn, đồng nghiệp ai nấy đều loay hoay vật vã. Ngược lại, Phó Nhàn Linh lại vui vẻ lạ thường. Lúc ăn cơm trưa, Thôi Hiểu gọi điện thoại tán gẫu với cô vài câu, còn hỏi cô có chuyện gì mà tâm trạng lại tốt đến vậy.
Phó Nhàn Linh nhìn đồ ăn Vu Hướng Tây đặt trên bàn cho cô: ba món mặn chay kết hợp hài hòa, màu sắc và hương vị đều hấp dẫn, có món dăm bông bạch tuộc, trứng chần nước sôi được vẽ hình trái tim bên trên. Trong túi còn có thêm hai bông hồng tươi thắm.
Phó Nhàn Linh ngậm đũa, cố ngăn nụ cười đang nở trên khóe môi: “Không có gì, đồ ăn ngon thôi mà.”
“À.” Thôi Hiểu lại hỏi: “Đêm nay cậu về nhà hay ngày mai?”
Thôi Hiểu hỏi khi nào cô về nhà ba mẹ.
Phó Nhàn Linh ngẫm nghĩ một chút: “Ngày mai đi.”
“Được, vậy mai cậu cùng tớ đi đến cửa hàng nội thất một chuyến. Ghế sô pha nhà ba mẹ tớ đã cũ, tớ đi thay cái mới cho họ, nhân tiện đổi cho ba mẹ cậu một bộ mới luôn.”
“Không cần đâu.” Phó Nhàn Linh khẽ thở dài: “Cậu đừng có tiêu tiền lãng phí.”
“Cứ quyết định vậy đi, sáng mai tớ đón cậu.” Thôi Hiểu là người quyết đoán, quyết định xong là cúp điện thoại ngay.
Phó Nhàn Linh ăn xong, đi rửa tay. Cô đưa ngón trỏ lên, không để miếng băng cá nhân bị ướt.
Lúc sáng, khi nữ đồng nghiệp hỏi cô mua băng cá nhân ở đâu, Phó Nhàn Linh không trả lời được. Đối phương lại không ngừng trêu chọc ghen tị:
“À, hóa ra là chồng cô mua à? À, haizz, nhìn không ra đấy. Tôi cứ tưởng đàn ông chỉ biết mua loại băng cá nhân ở hiệu thuốc thôi chứ.”
Trên hồ sơ Phó Nhàn Linh ghi là đã kết hôn, mọi người đều biết cô đã kết hôn, đương nhiên cho rằng miếng băng cá nhân là của chồng cô mua.
Cũng đương nhiên nghĩ rằng, bữa cơm trưa đặt cho cô, và bó hoa hồng đỏ kia đều là do chồng cô tặng.
“Vì sao lại tặng cô hai bông hồng đỏ vậy?” Một đồng nghiệp tò mò hỏi. Phó Nhàn Linh nhớ tới hoa hồng tối qua, mơ hồ đoán ra điều gì đó, khẽ cười lắc đầu: “Không biết.”