Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 33: Mời gọi trở lại
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Phó Nhàn Linh vừa lên xe, Thôi Hiểu khẽ hỏi: “Cậu ta nói gì với cậu vậy?”
“Không có gì đâu.” Phó Nhàn Linh nhìn ra ngoài cửa sổ. Chàng trai vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo cô không rời.
Thôi Hiểu hạ cửa kính xe, gọi lớn về phía Vu Hướng Tây: “Tối nay cậu có bận gì không? Hay là chúng ta cùng đi ăn tối nhé?”
Lúc đầu Vu Hướng Tây mừng rỡ không thôi, nhưng rồi cậu nhìn Phó Nhàn Linh đang ngồi ở ghế phụ. Vẻ mặt cậu có chút do dự, bước lại gần vài bước, nhìn Phó Nhàn Linh qua cửa kính xe hỏi: “Chị, tôi đi cùng có được không ạ?”
Phó Nhàn Linh liếc Thôi Hiểu một cái, rồi lại bắt gặp ánh mắt của chàng trai. Lời từ chối sắp thốt ra khỏi miệng cô bỗng chuyển thành đồng ý:
“Ừm, cùng đi ăn đi.”
Dù sao thì cũng chỉ là một bữa ăn thôi mà.
Chàng trai lập tức vui vẻ, khóe môi cong lên để lộ chiếc răng nanh dễ thương, đôi mắt sáng lấp lánh như ánh ngọc.
Sau khi Thôi Hiểu lái xe rời đi, cô nàng vẫn còn kinh ngạc không thôi:
“Ôi thật là, cậu không thấy sao? Khi cậu ta đối diện với cậu, khác hẳn lúc đối diện với tớ, giống như một chú cún con nhìn thấy chủ nhân của mình vậy…”
Phó Nhàn Linh không khỏi phản bác: “Cậu mới là cún ấy.”
“Ồ, giờ đã bắt đầu bảo vệ rồi cơ à.” Thôi Hiểu nhướng mày nhìn cô trêu chọc.
Phó Nhàn Linh phớt lờ cô nàng.
Xe dừng trước nhà bố mẹ Phó Nhàn Linh. Thôi Hiểu xuống xe chào hỏi. Đằng sau xe cô nàng có rất nhiều quà, phải mất hai chuyến mới mang hết vào được.
Bà Phó kéo cô nàng lại, trông còn vui hơn cả khi gặp con gái ruột của mình:
“Hiểu Hiểu lại xinh đẹp hơn rồi. Lần sau đến đừng mua nhiều đồ như vậy nữa, ở nhà cái gì cũng có rồi.”
Ông Phó đang nằm trên ghế sofa. Phó Nhàn Linh ghé sát vào trò chuyện với ông, lại bóp vai cho ông một lát, sau đó mới đi theo mẹ Phó vào bếp chuẩn bị bữa trưa.
Thôi Hiểu đang ngồi trên ghế sofa nói chuyện với bố Phó. Trong phòng khách thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười của hai người.
“Sao mẹ thấy con dạo này gầy đi nhiều thế? Có ăn uống đàng hoàng không đấy?” Bà Phó rửa sạch gừng rồi đặt lên thớt.
Phó Nhàn Linh đã buộc xong tạp dề, cúi đầu cắt gừng: “Có ăn ạ, mùa hè rất dễ sút cân mà mẹ.”
“Lần sau đi cùng Tuyền Phong nhé.” Bà Phó nói, “Đã lâu mẹ không gặp nó rồi.”
Phó Nhàn Linh gật đầu.
Tháng nào cô cũng tự mình đến nấu một bữa ăn cho bố mẹ. Thôi Hiểu cũng đến ăn chực, nói vậy chứ cô nàng chẳng qua chỉ đang kiếm cớ để đến thăm hai người mà thôi.
Người ta nói bố mẹ chỉ có một con là cô đơn nhất. Thỉnh thoảng Phó Nhàn Linh cũng đến thăm nhà Thôi Hiểu, cùng nhau ăn uống, làm sôi động cả ngày, buổi tối tán gẫu một lát để an ủi bố mẹ đỡ cô đơn.
Sau bữa ăn, Phó Nhàn Linh đi rửa trái cây bày ra đĩa. Thôi Hiểu phụ trách dọn dẹp chén đĩa, còn bà Phó đứng kế bên phụ giúp, cười hỏi Thôi Hiểu: “Sao con vẫn chưa tìm đối tượng kết hôn? Con thấy đấy, Tiểu Nhàn đã kết hôn được ba năm rồi.”
“Không phải là con chưa tìm được đó chứ?” Thôi Hiểu dụi dụi vào người bà Phó:
“Khi nào dì giới thiệu cho con một anh đi? Tốt nhất là phải đẹp trai hết phần người khác ấy, kiểu như người đó vừa xuất hiện thì trong bán kính 100 dặm không còn ai sống sót được nữa.”
Bà Phó bật cười: “Đó là người sao?”
Phó Nhàn Linh cũng mỉm cười: “Miệng của cậu ấy suốt ngày chỉ biết bốc phét thôi.”
Ngồi đến 2 giờ chiều, người giao ghế sofa đến. Không ngờ Vu Hướng Tây cũng tới. Phó Nhàn Linh đang đứng ở cửa, thấy cậu đến, cô không nói lời nào. Ngược lại, Thôi Hiểu từ trong bếp đi ra, đưa tận tay cho Phó Nhàn Linh miếng dưa hấu, rồi đẩy cô một cái:
“Đi đưa cho người ta đi.”
Phó Nhàn Linh đành bước đến, đưa miếng dưa hấu đang cầm trên tay cho cậu.
Vu Hướng Tây nhận lấy, nở nụ cười tươi: “Cảm ơn chị ạ.”
Cậu cúi đầu cắn một miếng, sau đó lại cười nói với Phó Nhàn Linh: “Ngọt thật đấy.”
Phó Nhàn Linh bị nụ cười trên mặt cậu làm cho rung động. Cô quay người định đi vào, nhưng lại bị cậu ngăn lại: “Chị ơi.”
“Có chuyện gì không?” Cô quay đầu lại hỏi.
Chàng trai với đôi mắt long lanh, khóe miệng ý cười sâu xa, khẽ cười nói: “Không có gì ạ, chỉ là muốn gọi chị thôi.”
Phó Nhàn Linh: “…”
Cô đỏ mặt bước vội vào nhà.
Bà Phó vẫn đang chào hỏi các công nhân khác. Khi bà bước ra và nhìn thấy Vu Hướng Tây, bà không khỏi khen ngợi: “Cậu nhóc này đẹp trai ghê nhỉ.”
Phó Nhàn Linh đi ra, kéo bà vào nhà: “Mẹ ơi, bên ngoài nóng lắm, vào nhà đi ạ.”
“Nào nào, cháu cũng vào nhà đi.” Bà Phó lại mời Vu Hướng Tây vào nhà.
Vu Hướng Tây là người duy nhất ăn mặc nghiêm chỉnh lịch sự, với sơ mi trắng và quần tây đen. Cậu có khí chất rất riêng, dáng người cao ráo, ngũ quan toát lên nét đẹp ấm áp, tỏa nắng. Bà Phó vừa nhìn đã thấy rất ưng, liền mời cậu đến sofa ngồi xuống, đặt trái cây trước mặt cậu, tươi cười hỏi: “Cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Phó Nhàn Linh biết bà Phó đang cố mai mối cho Thôi Hiểu, vì vậy cô đứng cạnh đó chỉ cười cười mà không nói gì.
Vu Hướng Tây không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết mẹ của Phó Nhàn Linh đang hỏi mình, nên trả lời hơi căng thẳng: “Dạ, cháu hai mươi ba tuổi ạ.”
“Mới hai mươi ba thôi sao?” Bà Phó hơi kinh ngạc, liếc nhìn Thôi Hiểu rồi nói tiếp: “Hiểu Hiểu đã hai mươi tám tuổi rồi. Hai đứa cách nhau năm tuổi… à, tuổi tác không thành vấn đề đâu.”
Thôi Hiểu ở bên cạnh tiếp lời, cười tinh quái nói: “Đúng vậy, đúng vậy, không thành vấn đề. Con vẫn luôn thích người nhỏ tuổi hơn, nhất là mấy ‘cún con’ ấy.”
Lúc này Vu Hướng Tây mới hiểu ra, vành tai lập tức đỏ bừng. Cậu đặt trái cây trong tay xuống, còn không quên lấy khăn giấy lau bàn cà phê cho sạch sẽ:
“Dì ơi, cháu, cháu còn có việc phải làm, xin phép đi trước ạ.”
Trước khi ra khỏi nhà, cậu vẫn nghe thấy tiếng bà Phó mắng Thôi Hiểu:
“Con bé này làm sao thế hả? Phải kiềm chế một chút chứ! Con dọa người ta sợ bỏ chạy luôn rồi kìa.”
Thôi Hiểu kéo Phó Nhàn Linh bước ra ngoài, nói: “Sợ gì chứ, con đi đuổi theo gọi người ta quay lại là được mà.”
Bà Phó: “…”