Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 34: Tôi có thể bao nuôi cậu được không?
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Phó Nhàn Linh xuống lầu, Vu Hướng Tây đang chuẩn bị lên chiếc xe tải chở hàng. Trên xe vẫn còn một bộ sofa, món đồ tiếp theo cần chuyển đến nhà Thôi Hiểu.
Thôi Hiểu ở gần đó trông thấy, liền cười nói: “Này, cún con! Để tôi lái xe chở cậu đi.”
Vu Hướng Tây nghe cô gọi vậy, không kìm được liếc nhìn Phó Nhàn Linh một cái. Phó Nhàn Linh khẽ cười, đánh nhẹ Thôi Hiểu một cái:
“Cậu đừng gọi cậu ấy như thế nữa được không.”
“Sao vậy?” Thôi Hiểu nhướng mày cười: “Hợp với cậu ấy quá còn gì, vừa ngoan lại vừa nghe lời, trông cũng đẹp trai.”
Cô trêu chọc cậu nhưng lại quay sang Phó Nhàn Linh nói: “Nhanh lên nói đi, người ta đang chờ cậu lên tiếng đó, chẳng hiểu sao lại nghe lời cậu nói đến vậy.”
Phó Nhàn Linh sao lại không nghe ra ý tứ khác, liền nói với Vu Hướng Tây: “Đúng lúc chúng tôi qua đó, cậu xuống đây đi cùng luôn đi.”
“Cảm ơn chị.”
Vu Hướng Tây nhanh nhẹn nhảy xuống.
Thôi Hiểu kéo cửa xe ra, tay cầm kính râm chỉ vào Vu Hướng Tây: “Này, là tôi lái xe chở cậu đi, sao cậu lại cảm ơn cậu ấy?”
“Cảm ơn chị Thôi Hiểu.”
Vu Hướng Tây nhanh chóng cảm ơn.
Thôi Hiểu không chịu: “Không được, cậu cũng phải gọi tôi một tiếng chị chứ.”
Vu Hướng Tây đưa mắt nhìn Phó Nhàn Linh, mấp máy môi, nói với Thôi Hiểu: “... Chị Thôi.”
“ĐM!” Thôi Hiểu ngồi vào ghế lái: “Thôi được, tạm thời tha cho cậu, nhanh lên xe đi.”
Vu Hướng Tây chào tài xế xe tải, lúc này mới trèo lên xe của Thôi Hiểu, ngoan ngoãn ngồi ở ghế sau, ánh mắt không kìm được đưa về phía ghế phụ, nơi Phó Nhàn Linh đang ngồi.
Thôi Hiểu hỏi cậu: “Sao cậu lại đi làm thêm ở khu bán đồ gia dụng vậy?”
“Kiếm được cũng nhiều.” Vu Hướng Tây thành thật trả lời: “Có bạn học giới thiệu đến đó, bên này hoa hồng khá cao. Chị Thôi Hiểu, sao voucher hôm nay chị không dùng đến?”
“Không phải ý của tôi, là ý của chị gái cậu đấy.”
Thôi Hiểu đeo kính râm rồi lái xe ra ngoài.
Phó Nhàn Linh nghiêng đầu lườm Thôi Hiểu. Qua gương chiếu hậu, cô có thể thấy Vu Hướng Tây ngồi ở ghế sau, khóe môi đang cong lên ý cười, cậu lại thấp giọng nói cảm ơn: “Cảm ơn chị.”
Thôi Hiểu nhại lại lời cậu đầy trêu ghẹo: “Cảm ơn chị ~~”
Phó Nhàn Linh nhìn cô mà không biết nói gì: “Cậu chuyên tâm lái xe đi.”
“Ờ.” Thôi Hiểu lại hỏi Vu Hướng Tây: “Xem dáng người cậu cũng khá ổn đấy chứ, ngày thường hay rèn luyện lắm à?”
“Vâng.”
Vu Hướng Tây khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía ghế phụ, nơi Phó Nhàn Linh đang ngồi: “Năm nhất bạn cùng phòng kéo vào chơi bóng rổ, chơi hơn ba năm rồi. Bây giờ tối cuối tuần cũng sẽ đến trường chơi bóng.”
“Có cơ bụng không?” Thôi Hiểu hỏi.
Phó Nhàn Linh không nhịn được nữa: “Thôi Hiểu!”
Thôi Hiểu huýt sáo một tiếng: “Sao vậy? Tớ hỏi một chút cũng không được sao? Tớ còn chưa nói tớ muốn sờ thử một cái mà.”
Vu Hướng Tây nghe vậy, vành tai đã đỏ bừng lên, nhẹ giọng nói: “Không được, không thể cho chị sờ.”
Lời này của cậu vừa nói ra, không hiểu sao vành tai Phó Nhàn Linh lại đỏ ửng, cả người cô nóng bừng lên, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nói lảng sang chuyện khác: “Xe tải kia đâu rồi?”
“Đi theo phía sau thôi.” Thôi Hiểu nhìn qua kính chiếu hậu, rồi liếc nhìn Vu Hướng Tây, nói: “Cún con, cậu có bạn gái chưa? Tôi có thể bao nuôi cậu không?”
Vu Hướng Tây kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
Phó Nhàn Linh cũng quay đầu lườm Thôi Hiểu: “Cậu nói bậy bạ gì đó!”
Thôi Hiểu đưa tay phải chỉ vào Phó Nhàn Linh, rồi quay sang hỏi Vu Hướng Tây: “Tôi bao nuôi cậu, còn cậu hầu hạ hai chị em tôi, được không?”
“Không...”
Vành tai Vu Hướng Tây đỏ bừng, mặt cũng hơi hồng lên: “Không cần bao nuôi.”
Thôi Hiểu nhướng mày: “Không cần bao, nghĩa là cậu nguyện ý phục vụ cậu ấy chứ gì?”
Phó Nhàn Linh gào lên: “Thôi Hiểu!”
“Cậu gấp cái gì? Không phải tớ đang hỏi giúp cậu à?”
Thôi Hiểu vẻ mặt rất bình thản: “Cậu đừng có mà gào lên.”
Cô nàng liếc nhìn kính chiếu hậu, hỏi: “Cún con, có phải cậu thích cậu ấy đúng không? Thành thật nói cho tôi biết.”
Vu Hướng Tây mặt tuy vẫn còn đỏ, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy.”
Tim Phó Nhàn Linh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Bên tai lại vang lên tiếng của Thôi Hiểu: “Vậy được, cậu nhất định phải cưa đổ cậu ấy. Nếu không được thì gọi điện thoại cho tôi, tôi đánh ngất rồi trói giao cho cậu. Còn nữa, công việc đó của cậu, thu nhập như vậy chắc chắn không đủ. Ngày mai tôi giúp cậu tìm công việc khác, không cần biết làm gì, chắc chắn sẽ kiếm nhiều hơn bây giờ.”
“Cảm ơn chị Thôi Hiểu.”
“Khách sáo làm gì chứ, sau này thành người nhà rồi, hahahaha.”
Phó Nhàn Linh: “...” Cô khẽ thở dài một tiếng, bất đắc dĩ đưa hai tay lên che mặt, hoàn toàn không thể ngờ được, mình lại bị cuốn vào chuyện này như vậy.