Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 37: Đêm trong gara (H)
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Nhàn Linh đứng lên mới phát hiện chìa khóa xe của Thôi Hiểu vẫn còn trên bàn. Thôi Hiểu đã uống rượu tất nhiên không thể lái xe, nhưng ngày thường cô nàng đều gọi tài xế, vậy mà hôm nay lại để chìa khóa xe lại rồi bắt taxi về.
Phó Nhàn Linh không nghĩ ngợi gì, cô cầm chìa khóa dẫn Vu Hướng Tây về phía chiếc xe. Dù cậu nói không say nhưng lúc bước đi cũng hơi loạng choạng, cả người treo lên người cô, giống như một chú chó con cứ cọ vào người cô.
“Vu Hướng Tây!”
Khuôn mặt Phó Nhàn Linh đỏ bừng vì bị cọ xát, đôi môi của chàng trai thỉnh thoảng lại cọ vào cần cổ, khiến lỗ chân lông đều nổi hết lên:
“Cậu đừng quậy.”
“Sau này chị đừng không cần tôi.”
Cậu liếm cần cổ cô, hơi thở nóng rực làm cho sống lưng cô tê dại.
Phó Nhàn Linh muốn đẩy cậu ra, nhưng ngón tay không kiểm soát được cứ rã rời, âm thanh của cô cũng mang theo hơi thở gấp gáp:
“Cậu đừng… được rồi, được rồi, tôi hứa với cậu, đừng… liếm…”
Vu Hướng Tây mỉm cười ngẩng đầu lên, ôm lấy gáy cô, hôn sâu thêm một lần.
Tay chân của Phó Nhàn Linh đều rã rời sau nụ hôn. Cô đã tìm được xe, dùng chìa khóa mở cửa, đẩy Vu Hướng Tây vào, sau đó thắt dây an toàn cho cậu, lau lau môi, mắng cậu với gương mặt đỏ bừng: “Ngồi xuống.”
Vu Hướng Tây tựa vào ghế sau, nheo mắt cười với cô, vì ngửa mặt lên nên yết hầu lồ lộ rõ ràng.
Phó Nhàn Linh chỉ nhìn lướt qua đã cảm thấy toàn thân nóng ran, cô ngồi vào ghế lái nhắn tin cho Thôi Hiểu, nói sẽ lái xe đến gara, bảo cô nàng ngày mai đến lấy.
Trong xe có hơi nóng, Vu Hướng Tây mồ hôi nhễ nhại. Túi đồ dùng đặt ở bên cạnh, cậu tìm kiếm khăn giấy nhưng qua khóe mắt liếc thấy phía dưới có mấy hộp.
Cậu cầm lên xem, phía trên viết: mỏng nhẹ, đeo như không đeo.
Phó Nhàn Linh bật điều hòa, cho đến khi cô đến gara dưới tầng ngầm của khu chung cư, nhiệt độ trong xe mới giảm xuống. Cô xuống xe đi tới ghế sau giúp Vu Hướng Tây cởi dây an toàn, vậy nhưng chàng trai lại ôm ngang eo cô, kéo cô vào lòng, vươn tay đóng cửa xe lại.
Trong gara tối om, bên trong xe lại càng không thể nhìn rõ ai với ai, nhưng sự bí ẩn này lại tạo ra sự phấn khích cùng mờ ảo, Phó Nhàn Linh nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Cô ngồi lên đùi cậu, giữa hai chân bị áp vào thứ cứng rắn nóng bỏng.
Vu Hướng Tây vòng tay ôm eo cô, nâng cằm cô lên, ngậm lấy môi cô. Một tay cậu luồn vào trong váy dài, cởi móc áo lót phía sau cô.
Toàn thân Phó Nhàn Linh run lên bần bật, nổi hết da gà, cô chưa từng làm chuyện đó trong xe.
Đầu óc quay cuồng, cô vẫn còn nhớ tới trước khi đi ăn quán vỉa hè, Thôi Hiểu đã đổi sang xe rộng hơn, nhưng làm sao cô ấy biết cô sẽ lên xe… làm chuyện đó với Vu Hướng Tây.
Bởi vì kích động và hưng phấn, Phó Nhàn Linh bị hôn đến mức không kìm được khẽ rên lên bằng giọng mũi, giữa hai chân đã bắt đầu không ngừng chảy ra dâm thủy.
Vu Hướng Tây một tay xé áo phông, để lộ thân trên rắn chắc của mình, giữ gáy Phó Nhàn Linh, cướp đi hết không khí và nước bọt trong khoang miệng cô. Tiếng hôn mút vang lớn cùng hơi thở dồn dập phả vào tai, khiến da đầu cô tê dại.
Đôi môi nóng bỏng của chàng trai hôn dọc cổ cô xuống, hôn lên đầu ngực nhạy cảm của cô. Phó Nhàn Linh nắm chặt tóc cậu, cúi đầu khẽ rên rỉ:
“À… Vu Hướng Tây…”
Cậu há miệng ngậm lấy đầu ti hồng hào, hàm răng khẽ cọ cắn. Một tay vuốt ve đầu ngực còn lại, mạnh mẽ xoa nắn, ngón tay khẽ búng nhẹ. Cơ thể Phó Nhàn Linh bất giác run lên.
Cậu dùng bàn tay rộng lớn nâng mông cô, đồng thời kéo quần lót và quần bảo hộ xuống. Ngón tay cứng rắn vừa chạm đến, đã chạm phải một mảng dâm dịch ướt đẫm.
“Chị…” Cậu lại hôn lên môi cô, giọng nói khàn khàn: “Chị thật nhiều nước.”
Phó Nhàn Linh đỏ bừng mặt vì xấu hổ, trong xe tối om, dù không nhìn rõ nhưng cô vẫn nhìn thẳng vào cậu một lúc lâu, sau đó cúi đầu ngậm lấy yết hầu cậu, khẽ liếm hôn vài lần. Liền nghe thấy tiếng thở dốc khó nhịn phát ra từ cổ họng cậu, lúc này cô mới tựa vào tai cậu, run giọng nói:
“Vu Hướng Tây, cậu cắm vào đi.”
“Chị… đeo vào cho tôi.”
Vu Hướng Tây cầm bao cao su bên cạnh đưa cho cô.
Lúc này Phó Nhàn Linh mới nhận ra, hộp bao cao su này chính là thứ Thôi Hiểu đã mua khi đi siêu thị hôm nay. Lúc đó Thôi Hiểu hỏi cô thích mùi gì, Phó Nhàn Linh đỏ mặt mắng cô ấy một câu, Thôi Hiểu đã nói: “Ồ, vậy tớ chọn đại nhé.”
Không ngờ rằng… nó lại thực sự dành cho cô.
Cô ngượng ngùng bóc bao cao su ra, đeo vào dương vật đang cương cứng của chàng trai. Vu Hướng Tây lấy khăn giấy lau tay cho cô, lại hôn lên môi cô, một tay ôm eo, nâng mông cô lên một chút rồi từ từ ấn cô ngồi xuống.
Đầu khấc to lớn ép vào huyệt khẩu, cắm thẳng vào huyệt đạo. Từng lớp thịt mềm mại bị nghiền mở ra, rồi lại siết chặt lấy cự vật khổng lồ vừa xông vào.
Phó Nhàn Linh bị cắm vào trong, một lúc lâu vẫn chưa thể hoàn hồn. Hai tay cô ôm lấy cổ Vu Hướng Tây, cả người vùi vào lòng cậu, cơ thể run rẩy. Gần như ngay khi cậu cắm vào, cô đã có cảm giác cao trào.
Vu Hướng Tây nghiêng đầu hôn lên vành tai cô, hơi nóng phả vào tai cô, giọng nói khàn khàn không rõ ràng: “Chị, động một chút đi.”