36. Chương 36: Cậu Say Rồi

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 36: Cậu Say Rồi

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thôi Hiểu chọn một quán thịt nướng vỉa hè, gọi hai ba chai bia cùng một bàn đầy ắp đồ nướng.
Lúc Vu Hướng Tây đến, cô còn hơi giật mình. Chàng trai đã thay quần áo, mặc một chiếc áo phông thể thao màu trắng kết hợp với quần thể thao đen, trông tràn đầy sức sống, rạng rỡ như ánh mặt trời.
Phó Nhàn Linh không thích thịt nướng, vì vậy cô đã gọi một phần mì xào.
Cô đã không ăn những món này kể từ khi chuẩn bị mang thai, giờ ngồi ở quán vỉa hè, xung quanh là tiếng cười đùa ồn ã, cô ăn uống rất ngon miệng.
Vu Hướng Tây vừa ngồi xuống, Thôi Hiểu đã đặt trước mặt cậu một chai bia:
“Cậu uống được bia rượu chứ?”
Cậu liếc nhìn Phó Nhàn Linh rồi gật đầu: “Tôi có thể uống, nhưng… không nhiều lắm.”
“Một chai?” Thôi Hiểu hỏi.
“Gần như vậy.”
Vu Hướng Tây vừa định lấy cốc thì thấy Thôi Hiểu đưa tay cầm chai bia, đẩy nhẹ cậu một cái:
“Nào, cứ uống thẳng đi.”
Vu Hướng Tây: “… Vâng.”
Cậu vừa định uống thì bị Phó Nhàn Linh giữ tay:
“Cậu còn chưa ăn, uống gì mà uống, ăn đã rồi uống sau.”
“Chà chà, đã bắt đầu đau lòng rồi hả?”
Thôi Hiểu cười trêu chọc hỏi Vu Hướng Tây: “Cậu thích bạn tôi ở điểm nào?”
Vành tai Vu Hướng Tây hơi đỏ lên, mím môi không biết phải trả lời thế nào.
Phó Nhàn Linh đặt tất cả thịt nướng trước mặt cậu, nói:
“Mặc kệ cậu ấy, ăn đi.”
Hôm nay nhìn Vu Hướng Tây khiến cô cảm thấy có chút đau lòng.
Thật ra, tối qua cô đã bắt đầu cảm thấy đau lòng. Trong trí nhớ của Vu Hoan, người anh trai kia giống hệt Vu Hướng Tây, cô dường như đã cảm nhận được áp lực và gánh nặng đối với Vu Hướng Tây qua lời kể của Vu Hoan.
Cậu phải chịu rất nhiều khó khăn, vất vả, sự vất vả này chỉ giữ riêng trong lòng, không để ai hay.
Vu Hướng Tây nói rằng mình chỉ có một người bạn gái, tất nhiên cậu đối xử chân thành hết mực, nhưng cô bạn gái lại ham hư vinh, cặp kè với những kẻ giàu có.
Có lẽ, cô gái kia vẫn luôn lừa dối và lợi dụng cậu như một chiếc lốp dự phòng, nhưng khi Phó Nhàn Linh hỏi, cậu lại giữ thể diện cho bạn gái cũ, không hề nhắc đến cô ta nửa lời.
Vu Hướng Tây đã ăn một ít thịt nướng, uống hai chai bia cùng Thôi Hiểu.
Thôi Hiểu có sức uống rất tốt, uống hết ba chai bia mà như chưa hề hấn gì, chỉ có Vu Hướng Tây bên cạnh đã đỏ mặt. Cô ghé sát tai cậu nói:
“Nắm lấy cơ hội này nha em trai.”
Nói rồi cô xách túi đi tính tiền, vẫy vẫy tay với Phó Nhàn Linh nói:
“Tớ đi đây, cún nhỏ có vẻ say rồi, cậu đưa người ta về đi, dù sao hai người cũng ở chung một chỗ rồi mà.”
Đến lúc này Phó Nhàn Linh mới biết cô nàng có ý đồ gì, vừa tức giận vừa xấu hổ, liếc mắt nhìn Vu Hướng Tây. Cậu chàng thật thà, đang cúi đầu nằm sấp trên bàn, chỉ thấy vành tai đã đỏ bừng.
Cô vươn tay kéo cậu: “Vu Hướng Tây, cậu không say đấy chứ?”
Vu Hướng Tây ngẩng đầu lên nhìn cô, gương mặt trắng nõn đỏ bừng một mảng, cổ và mắt cũng đỏ ửng.
Phó Nhàn Linh kinh ngạc đưa tay sờ lên má cậu:
“Cậu không sao chứ? Sao mặt lại đỏ vậy?”
Vu Hướng Tây nắm lấy tay cô đang đặt trên mặt mình, giọng nói hơi khàn khàn vì rượu: “Không sao đâu, chị.”
“Vậy có thể đi được không?”
Phó Nhàn Linh muốn rút tay ra, nhưng không rút ra được, cô đành ngồi lại, nhìn vào mắt cậu, hỏi:
“Vu Hướng Tây, cậu thật sự không sao chứ?”
Đã là buổi đêm, trước cửa quán ăn đèn đã lên, tiếng cười nói uống rượu ồn ào. Khuôn mặt của Phó Nhàn Linh ở rất gần cậu, làn da trắng nõn, hôm nay cô trang điểm nhẹ nhàng. Không biết là do nước ép dâu tây hay sao mà môi cô có màu đỏ tươi.
Vu Hướng Tây yên lặng nhìn cô một lát, sau đó nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy gáy cô, kéo cô lại gần, hôn lên môi cô.
“Vu Hướng Tây!” Phó Nhàn Linh giật mình nổi da gà.
Cô chưa bao giờ hôn ai ở nơi công cộng, Trương Tuyền Phong rất hay chú ý đến hình tượng, hai người ở bên ngoài nắm tay cũng ít.
Vu Hướng Tây dùng tay còn lại ôm lấy eo cô, kéo cô ngồi lên đùi, lực hôn càng mạnh hơn, khiến Phó Nhàn Linh gần như nghẹt thở.
“Chị…” Cậu liếm nhẹ cánh môi cô, hơi nóng từ cơ thể cậu thấm qua lớp quần áo, gần như thiêu đốt làn da cô.
Phó Nhàn Linh đưa tay đẩy cậu ra, nhiệt độ trên mặt cậu làm cho tay cô nóng lên, cô thở gấp nói:
“Vu Hướng Tây… cậu say rồi.”
“Không.” Vu Hướng Tây ôm chặt lấy cô, nhỏ giọng nói: “Chị, tôi không say.”
“Vậy buông tôi ra.”
Gương mặt Phó Nhàn Linh đỏ bừng, người ở bàn phía trước chắc chắn đã nhìn thấy, nếu không sao họ lại cười lớn tiếng như thế.
“Không buông.” Cậu cố chấp ôm chặt lấy cô, gương mặt nóng rực áp vào người cô, giọng nói trầm thấp đầy ấm ức:
“Chị, đừng bỏ rơi tôi.”
Trái tim của Phó Nhàn Linh đang đập lệch một nhịp.
Cô đưa tay định đẩy mặt cậu, nhưng lúc bàn tay chạm vào khuôn mặt nóng bỏng của chàng trai, bỗng nhiên dừng lại, khẽ thở dài, khẽ vuốt ve khuôn mặt cậu, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ cậu.
Thấy cô đáp lại, Vu Hướng Tây lại hôn lên môi cô, Phó Nhàn Linh cũng không từ chối nữa, có chút ngại ngùng thở gấp nói:
“Về đi.”