Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 39: Trận chiến kịch liệt
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần 11 giờ đêm, Phó Nhàn Linh bước xuống xe. Chân cô mềm nhũn, phải tựa vào xe một lúc. Đến khi cậu bước ra sau và khóa cửa xe, cô mới vịn vào cửa mà bước đi.
Vu Hướng Tây đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía cô: “Chị lên đi, tôi cõng.” Phó Nhàn Linh lo bị người khác nhìn thấy, trong lúc do dự, cậu đã nắm lấy tay cô, vòng qua cổ mình. Sau đó, Vu Hướng Tây chậm rãi đứng dậy, cõng cô về nhà.
Đi đến cạnh thùng rác, Vu Hướng Tây móc hết rác bẩn trong ba lô ném vào. Một hộp bao cao su đã dùng hết, số còn lại vẫn đặt ở ghế sau.
Phó Nhàn Linh nằm trên lưng cậu, khàn khàn hỏi: “Ngày mai phải đi rửa xe, cậu biết lái xe không?”
Vu Hướng Tây gật đầu, mỉm cười ngọt ngào:
“Tôi sẽ lái đi rửa, chị nghỉ ngơi cho tốt là được.”
Phó Nhàn Linh không nói chuyện nữa, cô mệt rã rời, dựa vào lưng cậu một lúc rồi mơ màng thiếp đi.
Vu Hướng Tây đợi thang máy lên đến tầng hai, cõng Phó Nhàn Linh vào nhà mình. Đầu tiên, cậu bế cô vào phòng tắm, cởi quần áo và giúp cô tắm rửa sạch sẽ.
Phó Nhàn Linh mơ mơ màng màng, cả người nằm tựa vào ngực cậu. Chàng trai gội đầu cho cô, lấy khăn bông che mặt cô lại. Cô chỉ có thể cảm nhận được từng ngón tay lướt qua da đầu, nhẹ nhàng xoa nắn.
Không biết vì sao lồng ngực cô không ngừng nhói lên một nỗi xót xa, nước mắt dần dần chảy xuống.
Vu Hướng Tây tắm rửa sạch sẽ cho cô, dùng khăn bông quấn lấy người, lúc này mới nhẹ nhàng ôm cô đặt lên giường. Có lẽ cậu không có mỹ phẩm dưỡng da, tìm nửa ngày mới thấy một lọ kem dưỡng ẩm, nhẹ nhàng bôi lên mặt cô.
Sau đó, cậu lại cầm máy sấy, tựa vào đầu giường thổi tóc cho cô.
Mí mắt của cô nặng trĩu, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ say.
Chiều hôm sau, khi tỉnh giấc, cô nhìn điện thoại thì mới thấy tin nhắn Thôi Hiểu gửi tới.
[Được đó! Tình hình chiến đấu rất kịch liệt!]
Phó Nhàn Linh thấy dòng tin nhắn này, đầu óc cô tỉnh táo hẳn, mặt đỏ bừng. Cô nhìn quanh phòng, không thấy Vu Hướng Tây đâu cả, chạy ra ban công thì thấy chiếc váy của mình đã được giặt sạch sẽ, quần lót và áo ngực cũng được phơi gọn gàng bên cạnh.
Cô khoác chăn, gỡ quần áo xuống, nhanh chóng chạy đi thay đồ. Eo đau dữ dội, chân cũng mềm nhũn, đứng còn không vững, cô phải vịn vào bồn rửa tay, kéo cổ áo xuống kiểm tra.
Ngoại trừ đầu ngực có hơi sưng, cậu không để lại dấu vết nào khác.
Nhưng môi cô cũng sưng, lúc đánh răng hơi đau.
Lúc ra phòng khách, cô thấy con gấu bông một sừng trên sô pha, là con gấu hôm đó Vu Hướng Tây tặng cô. Cô cầm lên nhìn, lại thấy bên cạnh bàn trà rải rác các loại đinh ốc, linh kiện máy móc để lắp ráp người máy.
Cô nhìn chằm chằm vào người máy, phía sau lưng nó là mấy sợi dây dẫn điện với nhiều màu sắc khác nhau, chính giữa đầu có lẽ là một hộp pin, trên bàn trà còn có các loại bản vẽ và ghi chú.
Cô đang muốn cầm lên xem, thì bên ngoài cửa có tiếng động. Vu Hướng Tây đẩy cửa đi vào, trên tay cầm theo đồ ăn.
“Chị tỉnh rồi à?”
Giọng Phó Nhàn Linh hơi khàn khàn, cô hỏi cậu: “Cậu đã gặp Thôi Hiểu?”
Vu Hướng Tây xấu hổ trả lời: “Sáng nay lái xe đi rửa xe… xe đã không còn ở bãi, hỏi bảo vệ thì được biết tối qua Thôi Hiểu đã lái đi rồi.”
Phó Nhàn Linh: “…” Cô che mặt, không biết nói gì.
Vu Hướng Tây đi tới ngồi cạnh cô, nhỏ giọng xin lỗi: “Chị, tôi xin lỗi.”
Phó Nhàn Linh không nhịn được cười: “Xin lỗi cái gì?”
Vu Hướng Tây thấy cô cười, biết cô không tức giận, lúc này mới yên lòng, nhưng trên mặt vẫn còn chút xấu hổ: “Tôi không nên ở trong xe…”
Chỉ là Thôi Hiểu đã ám chỉ quá rõ ràng. Việc để lại xe cho cô đưa cậu về, còn cố tình để lại ba hộp bao cao su ở ghế sau.
Cô mở tin nhắn WeChat, thấy Thôi Hiểu gửi tin nhắn:
[Cậu cào cấu ghế phụ của tớ à? Ghế da đã bị cậu bấm hỏng mất rồi, thể lực của cún con đúng là đáng nể.]
Phó Nhàn Linh: “…” Cô đỏ mặt tắt điện thoại, quăng sang một bên.