Lầu Trên Lầu Dưới
Chỉ mới dùng hết một hộp
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vu Hướng Tây mua hai phần đồ ăn, cậu mới về từ siêu thị nội thất.
Hiệu suất làm việc của Thôi Hiểu rất cao. Ngày hôm qua cô nói sẽ giới thiệu cho cậu một công việc bán thời gian, hôm nay bên đó đã gọi mời cậu đến phỏng vấn. Vu Hướng Tây khéo léo từ chối, vì lo mình chưa có kinh nghiệm, năng lực không đủ, sợ làm Thôi Hiểu mất mặt và ảnh hưởng đến cô ấy.
Thôi Hiểu cười:
“Cái quái gì thế, chỉ cần nhìn vào năng lực bán hàng của cậu thôi là tôi đã không tin cậu không làm được rồi. Với cả, công ty này ngọa hổ tàng long, mọi người đều dựa vào bản lĩnh của mình mà đi lên. Nếu cậu thực sự không có bản lĩnh thì là do cậu không trụ lại được mà thôi.”
Thôi Hiểu miệng nói giới thiệu cậu đi bán rượu, nhưng Vu Hướng Tây đi đến đó mới biết được, công ty kia bán một chai rượu vang đỏ thấp nhất cũng đã mười vạn, hơn nữa số lượng đặt hàng ít nhất cũng phải là một thùng, tức là sáu chai, tổng cộng 60 vạn.
Mà người mới thì không có lương cơ bản, chỉ có hoa hồng. Nếu trong một tháng cậu có thể bán được rượu vang đỏ với giá trị trăm vạn trở lên, như vậy cậu sẽ có ít nhất năm vạn tiền hoa hồng.
Tại sao lại là ít nhất năm vạn? Bởi vì Thôi Hiểu đã nói:
“Nếu trong tháng đầu tiên cậu bán được một trăm chai rượu, tôi sẽ khiến sếp của họ trả cho cậu mười vạn.”
“Vì sao?” Vu Hướng Tây cũng không bị con số này làm cho rung động, chỉ là không quá hiểu ý của Thôi Hiểu.
“Kinh doanh mặt hàng này nói dễ thì cũng dễ, nói khó thì cũng khó. Tôi đã thấy có người làm hơn một năm mà vẫn chưa bán được sản phẩm nào, nhưng cũng có người hợp với công việc này, có người lại không hợp. Cậu thấy đấy, cậu hợp với rất nhiều công việc. Hơn nữa, mỗi công việc của cậu đều sẽ gặp được quý nhân. Ví dụ như là tôi, là quý nhân đầu tiên trong công việc này của cậu. Sau này cậu sẽ gặp được nhiều người coi trọng cậu hơn, nhưng cậu phải hiểu rõ ràng, tôi đối xử tốt với cậu là vì tôi với chị cậu là chị em tốt. Người khác đối xử tốt với cậu đơn giản chỉ vì họ thèm muốn cơ thể của cậu. Chị chỉ nói cho cậu mấy lời này thôi……”
Thôi Hiểu cười nhướng mày: “Thôi, tự giải quyết cho tốt.”
Thôi Hiểu là đang đẩy cậu vào trung tâm của dục vọng, muốn xem cậu có thể trụ vững và chống lại sự cám dỗ của thế giới bên ngoài hay không.
Mà nếu cậu có thể làm tốt công việc này, thì dù là đối với công ty hay đối với Thôi Hiểu, đều có lợi cho cả hai bên.
Vu Hướng Tây gật đầu, trịnh trọng cảm ơn.
Nhưng không ngờ ngay giây tiếp theo, Thôi Hiểu cười tủm tỉm thò đầu qua nói:
“Sao trong xe còn thừa hai hộp bao cao su thế? Hôm qua hai người chỉ dùng hết có một hộp thôi à?”
Vu Hướng Tây: “……”
***
“Hôm nay cậu không đến siêu thị nội thất nữa à?”
Phó Nhàn Linh nuốt đồ ăn trong miệng xuống, ngẩng đầu nhìn cậu.
“Sáng nay đi phỏng vấn ở công ty chị Thôi Hiểu giới thiệu.”
Vu Hướng Tây rót cốc nước đưa cho cô:
“Nếu cuộc phỏng vấn thành công, tôi sẽ nghỉ việc ở siêu thị nội thất, chiều nay sẽ đến bên kia làm quen với công việc.”
“Ừm.”
Phó Nhàn Linh biết hiệu suất làm việc của Thôi Hiểu, gật đầu:
“Con đường này cậu đi cũng được, chỉ là, lợi dục huân tâm, đối với cậu mà nói, không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.”
Vu Hướng Tây nghiêm túc nhìn cô: “Chị, tôi biết, chị Thôi Hiểu cũng đã nói rồi.”
Cậu đã làm việc rất tốt ở cửa hàng nội thất, nhưng chỉ làm bán thời gian vào cuối tuần và ba ngày giữa tháng. Mặc dù số ngày làm việc ít nhưng cậu lại là người làm bán thời gian có thu nhập cao nhất, một tháng thấp nhất cũng được một vạn. Cậu làm ba tháng đã có thể cầm được khoảng hai vạn tám từ phần trăm hoa hồng bán hàng.
Chỉ là so ra vẫn kém hơn công ty mà Thôi Hiểu đã giới thiệu.
Nếu trong vòng một tuần cậu có thể bán được hơn trăm vạn tiền rượu, thì có nghĩa là trong một tuần cậu có thể kiếm được mười vạn tiền hoa hồng.
Ở cái tuổi này của cậu, con số một tuần kiếm được mười vạn này, đúng thật là một cám dỗ cực lớn, theo sau đó cũng còn nhiều cám dỗ khác nữa.
Thôi Hiểu một mặt muốn giới thiệu công việc tốt cho cậu, một mặt lại muốn đẩy cậu vào trung tâm của cám dỗ, để xem cậu có thể cưỡng lại được hay không. Đây cũng xem như là một thử thách mới.
“Thật ra cũng tốt, sau này cậu sẽ có rất nhiều sự lựa chọn.”
Phó Nhàn Linh cười khẽ.
Vu Hướng Tây nghe vậy hiểu ý cô, ánh mắt có chút bi thương nhìn cô:
“Chị, cho dù có bao nhiêu lựa chọn đi nữa, tôi cũng sẽ chỉ chọn mình chị mà thôi.”
Cậu nói xong, thu dọn đồ ăn trên bàn cho vào túi rác, mang chén đũa vào bếp để rửa.
Phó Nhàn Linh nhìn bóng lưng cậu, chợt nhận ra hình như cậu đang tức giận.
Cô cầm hộp khăn giấy đến lau mặt bàn. Vu Hướng Tây không ra khỏi bếp ngay mà đứng cạnh cửa nhìn. Cậu nhìn chằm chằm vào cô không nói một lời, nhìn đến nỗi Phó Nhàn Linh suýt không giữ được vẻ mặt bình tĩnh, sau đó thấy cậu vươn cánh tay dài ra, kéo cô vào lòng.
“Chị, đừng luôn nghĩ đến việc bỏ rơi tôi.”
“Được không?”