Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 44: Nhắm mắt lại
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Nhàn Linh vẫn luôn quý mến mẹ chồng mình. Bà luôn đối xử với cô vô cùng tốt, có lẽ vì trong nhà chỉ có duy nhất một người con trai, sau này tuổi cao, không thể sinh thêm con. Bà luôn mong có một cô con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện, mà Phó Nhàn Linh lại rất hợp ý bà, mỗi lần gặp đều ân cần hỏi han, quan tâm cô hết mực.
Lúc Phó Nhàn Linh mới lên đại học, bà chẳng ngại đường sá xa xôi, đến tận trường mang thức ăn và đồ dùng cho cô, khiến bạn bè cùng lớp lầm tưởng đó là mẹ ruột của cô. Nào ngờ, đó lại là mẹ chồng tương lai của cô.
Đợi nước pha trà sôi, Phó Nhàn Linh cầm chén tráng qua một lượt nước sôi, cho trà vào lọc một lần rồi tiếp tục đun nước.
“Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi ạ.”
Phó Nhàn Linh không giải thích gì, nhưng chỉ một câu nói của cô, mẹ chồng cô cũng đã hiểu tại sao cô không muốn đi khám.
“Nếu không thì xin nghỉ phép rồi đi chơi một thời gian xem sao?” Bà hỏi.
“Ra nước ngoài du lịch một thời gian. Cũng không biết khi nào Tuyền Phong mới được nghỉ phép, đến lúc đó con hãy cùng nó đi.”
Phó Nhàn Linh cười khẽ, cô không đồng ý cũng không phản đối.
Chuyện này cứ để mẹ chồng cô trực tiếp hỏi hắn. Trương Tuyền Phong chắc chắn sẽ không đồng ý. Hồi trước, tuần trăng mật, hắn cũng lấy cớ sự nghiệp đang trong giai đoạn thăng tiến nên không tiện xin nghỉ phép, chỉ có mỗi Phó Nhàn Linh là tin hắn. Giờ nghĩ lại chuyện kết hôn lúc trước, e rằng hắn cũng chỉ nghe theo nguyện vọng của cha mẹ, chứ không hề thích cô nhiều như cô từng tưởng.
Phó Nhàn Linh cũng vào bếp phụ nấu vài món cho bữa tối. Mặc dù Trương Tuyền Phong đã phản bội cô đi ngoại tình, nhưng cha mẹ hắn lại đối xử với cô như con cái ruột thịt trong nhà, việc hiếu kính với họ cũng là điều đương nhiên cô phải làm. Đến ăn một bữa cơm cũng coi như giữ hòa khí, trước khi về, cha mẹ chồng còn tiễn cô xuống tận dưới lầu.
Phó Nhàn Linh vừa lên xe thì nhận được điện thoại của Trương Tuyền Phong. Hắn hỏi cô:
“Em vừa ở chỗ ba mẹ à?”
Phó Nhàn Linh nhàn nhạt ừ một tiếng.
“Em mang hai hộp trà đến sao? Anh để hai hộp trong ngăn tủ.” Hắn hỏi.
“Ừm.”
Trương Tuyền Phong nghe thái độ của Phó Nhàn Linh có chút lạnh nhạt, hắn liền nổi nóng: “Phó Nhàn Linh, có chuyện gì với em vậy?”
“Anh còn chuyện gì muốn nói không? Tôi đang lái xe.” Phó Nhàn Linh không đợi hắn trả lời, cô liền cúp máy.
Trương Tuyền Phong cũng không gọi lại, hắn vốn là người gia trưởng, căn bản sẽ không bao giờ mặt dày gọi lại lần thứ hai.
Phó Nhàn Linh lo mình không thể tập trung lái xe, ngồi trong xe một lúc lâu, cô mới cài dây an toàn, lái xe trở về nhà.
Trời đã tối, đường lại có chút ùn tắc, Phó Nhàn Linh lái xe về đến gara thì cũng đã gần tám giờ tối. Cô chưa vội xuống xe mà ngồi yên đó nghe nhạc.
Lúc mới kết hôn với Trương Tuyền Phong, cô là phu nhân nhà hào môn được bạn bè ngưỡng mộ. Gia thế nhà Trương Tuyền Phong không tệ, nhà cô lại là một gia đình tri thức, hai người họ có thể nói là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối.
Phó Nhàn Linh còn từng ôm tay Thôi Hiểu, nói với cô ấy rằng mình là người hạnh phúc nhất thế gian này.
Thôi Hiểu là người theo chủ nghĩa độc thân, không muốn kết hôn, cô ấy nói chỉ có kẻ ngốc mới kết hôn. Cha mẹ của Thôi Hiểu là những người vô trách nhiệm nên cô nàng sớm đã nhận ra hôn nhân là chuyện vô cùng nhảm nhí.
Hai người đó, một người thì luôn đùa cợt, người kia vừa sinh con đã vứt sang một bên không quan tâm chăm sóc. Đừng thấy hiện giờ họ yêu thương chiều chuộng cô ấy như thế nào, cuối cùng Thôi Hiểu cũng chỉ như một món đồ chơi, cho cô ấy chút tiền tiêu xài là có thể vứt bỏ sang một bên.
Phó Nhàn Linh từng cảm thấy Thôi Hiểu quá bi quan, nhưng cô không thể không thừa nhận. Thôi Hiểu nói đúng, đối với một số người, hôn nhân chỉ như một trò đùa.
Trương Tuyền Phong cứ thế trêu đùa cô, lại còn muốn cả cuộc đời sau này của cô phải sống trong đó.
Nhạc trong xe lại vang lên: “Tại sao anh lại không yêu em….”
Phó Nhàn Linh tắt nhạc đi, vừa định mở điện thoại lên thì nhìn thấy Vu Hướng Tây đang dựa vào bức tường cạnh xe. Không biết cậu đã đứng ở đó bao lâu rồi, ánh mắt tĩnh lặng nhìn cô.
Phó Nhàn Linh lấy điện thoại gọi cho cậu, chuông vừa reo hai tiếng thì cậu đã nhấc máy, Phó Nhàn Linh cười hỏi: “Cậu đứng ở đấy làm gì?”
Vu Hướng Tây cầm điện thoại nói: “Muốn ở bên cạnh chị thôi.”
Trong lòng Phó Nhàn Linh không khỏi rung động, cô khẽ cười một tiếng, lại hỏi cậu: “Sao cậu biết tôi lái xe về?”
“Lúc ở ngoài cửa tôi đã thấy chị rồi.”
Vu Hướng Tây thấy cô cười, trên mặt cũng dần nở một nụ cười: “Chị đừng buồn, để tôi làm ảo thuật cho chị xem, nhắm mắt lại đi.”
Phó Nhàn Linh cười mỉm rồi nhắm mắt lại.
Ít lâu sau, cửa xe được mở ra, Vu Hướng Tây nói với cô: “Giờ có thể mở mắt ra được rồi.”
Phó Nhàn Linh vừa mở mắt đã thấy trước mặt là ba bông hồng đỏ thắm, trên những cánh hoa tươi đẹp còn đọng lại vài giọt nước, chóp mũi còn ngửi thấy hương thơm thoang thoảng.
Giờ phút này, trái tim cô rung động.
Phó Nhàn Linh đặt những bông hồng vào ghế phụ, tay trái kéo cổ áo Vu Hướng Tây, kéo cậu đến gần rồi đặt một nụ hôn lên môi cậu.