Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 45: Nhanh hơn một chút
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vu Hướng Tây vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, vòng tay ôm lấy má Phó Nhàn Linh, dịu dàng đáp lại nụ hôn của cô.
Phó Nhàn Linh bị hôn đến ngạt thở. Vì cậu quá cao nên phải khom người về phía trước, cô khẽ đẩy Vu Hướng Tây ra: “Cậu về trước đi.”
Vu Hướng Tây lại cúi xuống hôn Phó Nhàn Linh thêm một lần nữa rồi mới buông cô ra. Đôi mắt đen láy của cậu sáng ngời, khóe môi cong lên để lộ đôi răng nanh đáng yêu.
Phó Nhàn Linh đợi cậu đi đến cửa thang máy. Khi Vu Hướng Tây quay người lại, cô mới nhìn rõ đũng quần thể thao của cậu đã căng phồng lên.
Phó Nhàn Linh đỏ bừng mặt, cô ngồi trong xe đợi thêm một lát rồi mới đi về phía thang máy.
Trong thang máy lúc này đang có người, Phó Nhàn Linh giả vờ đi lên tầng ba trước, sau đó mới ấn nút quay lại tầng hai.
Vu Hướng Tây đã mở sẵn cửa đợi cô. Phó Nhàn Linh vừa đẩy cửa bước vào đã bị cậu kéo ngay vào lòng.
Chân Vu Hướng Tây rất dài. Phó Nhàn Linh nhón chân đặt cằm lên vai cậu, đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu rồi trượt dọc xuống cổ, hỏi: “Cậu cao bao nhiêu?”
“Cao khoảng 1m89, nếu đi giày vào thì chắc tầm 1m91-92.”
Thảo nào, Phó Nhàn Linh mới cao 1m68. Dù đi giày cao gót thêm 3cm nữa cũng chỉ được 1m71, so với các đồng nghiệp nữ trong công ty thì cũng đã được coi là có chiều cao nổi bật. Nhưng khi đứng trước mặt Vu Hướng Tây, cô lại trông cực kỳ nhỏ bé.
Thấy Phó Nhàn Linh im lặng, Vu Hướng Tây cúi đầu hỏi: “Sao vậy, chị?”
Phó Nhàn Linh vươn tay ôm lấy cổ cậu, ngẩng mặt nhìn Vu Hướng Tây một lát. Nét mặt hài hòa, lông mày đen rậm, đôi mắt sáng, màu môi rất đẹp, có lẽ do vừa được hôn nên giờ hơi ướt át.
Sống mũi cao thẳng, đường quai hàm sắc nét.
Phó Nhàn Linh đưa tay dọc theo cằm cậu trượt xuống bên dưới, dừng lại ở yết hầu rồi vuốt ve mấy cái. Sau đó, cô nhón chân lên, ngậm lấy yết hầu của Vu Hướng Tây.
Hình như cậu vừa tắm nên trên người vẫn còn mùi thơm, vừa sạch sẽ lại tươi mát, khiến Phó Nhàn Linh không kìm được đưa lưỡi ra liếm.
Vu Hướng Tây hơi ngẩng đầu lên, hai cánh tay ôm chặt Phó Nhàn Linh, cổ họng bật ra tiếng thở hổn hển nặng nề: “Chị….”
Vu Hướng Tây đã trở nên cứng đờ, côn thịt nóng rực không ngừng cọ vào bụng cô.
Phó Nhàn Linh đảo lưỡi trên yết hầu cậu, hàm răng khẽ chạm vào cắn nhẹ. Vu Hướng Tây thở gấp, nắm chặt vai cô khàn giọng nói: “Chị, sờ chỗ đó được không?”
Phó Nhàn Linh cúi đầu nhìn, dưới đũng quần thể thao của Vu Hướng Tây đã phồng lên như một cái lều nhỏ. Phó Nhàn Linh kéo quần cậu xuống, côn thịt sưng tấy bên dưới quần sịp lộ ra, bên ngoài đã rỉ một ít chất lỏng. Phó Nhàn Linh đưa tay sờ vào chỗ vải bị ướt, Vu Hướng Tây dựa vào cổ cô thở hổn hển, mặt cậu nóng đến kinh người.
Phó Nhàn Linh tụt hẳn quần lót của cậu xuống. Côn thịt đập vào mu bàn tay cô, như một cái gậy to dài, cứng rắn nóng bỏng.
Phó Nhàn Linh đỏ bừng mặt, duỗi tay ra nắm lấy. Tay cô thậm chí còn không thể nắm hết một vòng côn thịt. Thực ra cô cũng không hay làm chuyện này, kỹ thuật chưa được thành thạo. Vậy mà Phó Nhàn Linh mới chỉ động vài cái đã có thể cảm nhận rõ ràng côn thịt trong tay lại lớn thêm vài phần, thậm chí còn trở nên nóng và cứng hơn trước.
Những ngón tay thon dài không ngừng vuốt ve côn thịt. Bỗng, cằm Phó Nhàn Linh bị cậu nhấc lên, Vu Hướng Tây nghiêng người hôn lên môi cô. Cậu hôn vô cùng mãnh liệt, cuối cùng có chút không kìm chế được lực, hơi thở nóng bỏng đến chết người.
“Chị….” Vu Hướng Tây ngậm lấy đôi môi cô mà điên cuồng mút mát, một tay nắm lấy cánh tay Phó Nhàn Linh đang đặt trên côn thịt mà không ngừng ma sát: “Làm nhanh hơn một chút được không?”
“Vu Hướng Tây.” Phó Nhàn Linh thở hắt ra, nhìn cậu. “Cậu có muốn tôi dùng miệng làm cho cậu không?”
Côn thịt trong tay bỗng nảy lên một cái.
Tim Vu Hướng Tây như muốn nhảy cả ra ngoài, hai mắt chớp chớp mấy cái, giọng nói trong cổ họng khàn khàn đến mức gần như bốc hỏa, “Chị… có được không?”
Cả mặt và hai tai Phó Nhàn Linh đều đỏ bừng: “Được.”
Nói rồi cô ngồi xổm xuống, liếc nhìn côn thịt to lớn trong tay rồi đưa đầu lưỡi ra liếm. Phó Nhàn Linh liếm hết dịch thể trong suốt ở đỉnh côn thịt. Mùi vị cũng không tệ lắm, chỉ hơi có vị mặn. Phó Nhàn Linh nuốt xong lại há to miệng, từ từ nuốt lấy đầu côn thịt to lớn.
Vu Hướng Tây thở hổn hển, một tay cậu đặt sau đầu Phó Nhàn Linh, tay còn lại chống lên cửa, giọng khàn đặc: “Sướng quá, chị….”
Phó Nhàn Linh không thể ngậm sâu hơn được nữa. Cổ họng mềm mại bị vật thể khổng lồ đè lên, khoang miệng nhỏ giờ đã bị lấp đầy. Cô lùi đầu về sau một chút rồi lại tiếp tục đưa đầu tới mút, cứ đẩy ra mút vào vài lần như vậy, Vu Hướng Tây không tự chủ được mà đẩy hông mạnh hơn về phía miệng cô.
Vu Hướng Tây cố gắng khống chế sức lực, không dám làm quá đà. Nhưng Phó Nhàn Linh lại chịu đựng sự khó chịu, cố gắng nuốt xuống cổ họng. Đầu côn thịt của cậu đã bị đẩy thẳng vào cổ họng cô, khiến Phó Nhàn Linh cảm thấy buồn nôn. Cô lại nghe thấy Vu Hướng Tây thở hồng hộc nói: “Chị, em sắp ra rồi…”
Vu Hướng Tây từ từ rút ra, Phó Nhàn Linh lại càng mút lấy lỗ sáo cậu mạnh hơn. Vu Hướng Tây bị mút đến xương cụt tê rần, bụng dưới cậu run lên, đầu côn thịt bắn ra dịch thể tung tóe khắp nơi.
Phó Nhàn Linh vẫn còn đang ngồi trên mặt đất, tinh dịch trắng đục chảy dọc từ sống mũi xuống khóe môi cô.