Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 46: Nức nở không thành lời
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Xin lỗi.”
Vu Hướng Tây vội vàng cởi áo phông lau mặt cho cô. Cảnh tượng trước mắt cũng khiến cậu kích thích, vật nam tính vừa xuất tinh lại cương cứng ngay lập tức.
Làn da Phó Nhàn Linh trắng nõn. Giờ phút này, khuôn mặt cô ửng hồng, trông thật xinh đẹp và quyến rũ. Khóe môi đỏ mọng vẫn còn vương chút tinh dịch trắng sữa của Vu Hướng Tây.
Phó Nhàn Linh lau khóe miệng. Vừa định đứng lên, cô lại nhìn thấy vật nam tính của cậu đã cương cứng như chưa hề xuất tinh. Phó Nhàn Linh không nhịn được bật cười, giọng nói khàn khàn:
“Tôi vào nhà vệ sinh một lát.”
“Được.”
Vu Hướng Tây dùng áo lau qua sàn nhà rồi cũng bước vào theo cô.
Phó Nhàn Linh đã cởi hết quần áo, đứng trong phòng vệ sinh. Thân hình cô mảnh mai, làn da trắng nõn, bầu ngực săn chắc, bờ mông đầy đặn mềm mại vô cùng. Thấy Vu Hướng Tây bước vào với hai tai đỏ ửng, cô vội quay mặt đi rửa mặt và súc miệng.
Cả mặt và cổ cô đều vương tinh dịch của cậu, hơi nhớp nháp, còn thoảng mùi tanh.
Phó Nhàn Linh rửa mặt xong, bóp sữa tắm ra bông tắm, xoa đều rồi mới thoa lên người.
Vu Hướng Tây cũng cởi quần áo, bước vào cùng cô. Cậu cúi đầu nhìn Phó Nhàn Linh, ánh mắt hai người giao nhau. Lặng lẽ nhìn nhau một lúc, Phó Nhàn Linh vươn tay ôm lấy cổ Vu Hướng Tây, ép sát cơ thể mình vào cậu.
Cứ như một lời mời gọi đầy khêu gợi.
Vu Hướng Tây cúi đầu ngậm lấy môi cô. Một tay cậu xoa nắn hai bầu ngực mềm mại của Phó Nhàn Linh, ngón tay khẽ gảy khiến nhũ hoa hồng hào của cô cương cứng. Vu Hướng Tây dần di chuyển môi mình xuống nhũ hoa, vừa mút vừa cắn, đầu lưỡi áp lên quầng vú mút mạnh.
Phó Nhàn Linh bị cậu liếm đến tê dại, hai tay bất lực túm lấy tóc Vu Hướng Tây kéo nhẹ, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu nghẹn ngào.
Vu Hướng Tây 'ăn' hết hai bầu vú của cô một lượt, sau đó lại ngồi xổm xuống, tách hai chân cô ra. Cậu liếm sạch dâm thủy đang chảy ra từ cánh hoa non mềm giữa hai chân cô. Phó Nhàn Linh cảm thấy sắp đứng không vững, hai tay chống lên bức tường, thắt lưng bắt đầu run rẩy.
Hột le bị cậu liếm qua liếm lại hơn chục lần, Phó Nhàn Linh kêu lên một tiếng như muốn khóc. Eo và bụng cô run lên mấy cái, dâm thủy sóng sánh phun ra.
Vu Hướng Tây há miệng nuốt lấy sạch sẽ. Âm thanh đó khiến da đầu Phó Nhàn Linh tê dại, cô túm lấy tóc cậu rên rỉ: “Đừng... mà...”
Vu Hướng Tây tiếp tục liếm láp cơ thể vừa mới lên đỉnh của cô, khiến Phó Nhàn Linh không nhịn được, dâm dịch lại tuôn chảy ồ ạt ra ngoài.
Cậu đứng dậy tìm một chiếc khăn tắm quấn vào cho cô, rồi bế Phó Nhàn Linh vào phòng ngủ. Tìm bao cao su xé ra đeo vào. Lúc này, Vu Hướng Tây mới áp người xuống, vừa hôn cô vừa đưa vật nam tính vào trong tiểu huyệt nhỏ bé.
Phó Nhàn Linh cảm giác như có một luồng điện chạy qua người, cô bất giác run lên rồi hét lớn vì bị cậu thúc mạnh: “A... ha... ưm...”
Cô thở hổn hển, móng tay cắm vào cánh tay Vu Hướng Tây. Cô bị 'thúc' đến ý thức mơ hồ, đầu óc trống rỗng, chỉ còn đọng lại vô số cơn khoái cảm đang ập tới.
Vật nam tính nóng bỏng như muốn đóng chặt vào trong cơ thể cô, từng chút từng chút thiêu đốt vách thịt bên trong. Mỗi lần rút ra lại kéo theo rất nhiều dâm dịch.
Phó Nhàn Linh bị thúc đến phát điên. Cổ tử cung được mở ra, âm hộ sau lần lên đỉnh không ngừng quấn lấy vật nam tính cứng rắn, lại càng bị vật nam tính đâm vào sâu hơn.
Bụng dưới của Phó Nhàn Linh run dữ dội bốn năm lần, cô túm chặt ga trải giường, bật khóc: “Vu Hướng Tây...”
Vu Hướng Tây cúi người hôn cô, thấp giọng đáp: “Anh đây.”
Gương mặt cô giờ đầy nước mắt, hai hốc mắt đỏ bừng. Ngón tay trắng trẻo của cô ôm lấy gáy cậu, cô ngửa mặt lên hôn Vu Hướng Tây.
“Vu Hướng Tây.” Cô lại khẽ gọi tên cậu.
“Tỷ, tôi nghe đây.” Vu Hướng Tây cúi đầu hôn cô, bàn tay rộng lớn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Phó Nhàn Linh.
“Cậu hứa sẽ yêu tôi chứ?” Phó Nhàn Linh nhìn cậu hỏi, một giọt nước mắt trào ra khóe mi.
Vu Hướng Tây bình tĩnh nhìn cô một lát, sau đó kính cẩn đặt một nụ hôn lên trán Phó Nhàn Linh.
Lát sau, giọng nói trầm khàn của cậu vang lên.
“Tôi sẽ luôn yêu tỷ.”