Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 66: Cậu ấy “kỹ thuật rất tốt” sao?
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối nay Thôi Hiểu ở lại ngủ cùng Phó Nhàn Linh.
Hai người trò chuyện rất lâu. Chuyện mẹ Phó và bà Trương đi tìm Trương Tuyền Phong, Phó Nhàn Linh đã biết sáng nay khi ở công ty rồi. Không phải do mẹ Phó hay mẹ chồng cô nói, mà chính Trương Tuyền Phong đã báo cho cô biết.
Giọng điệu của hắn lúc đó rất tệ, có thể nói là đầy tức giận:
“Phó Nhàn Linh! Đây là kế hoạch của cô đúng không?! Đuổi tôi đi, sau đó lại để mẹ tôi đến phải không?! Được lắm! Tôi cứ nghĩ cô là một người dịu dàng hiền lành, không ngờ cô lại nhiều tâm tư đến vậy!”
Lạ thật, nếu là trước đây, Phó Nhàn Linh nghe những lời này chắc chắn sẽ đau đớn đến chết lặng, và khổ sở rất lâu.
Nhưng khi nhìn thấy bó hoa hồng đặt trên bàn cùng tờ sticker dán trên máy tính, tâm trạng cô không hiểu sao lại bình tĩnh trở lại. Cô nói với người ở đầu dây bên kia điện thoại:
“Không phải tôi làm. Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi cúp máy đây.”
Sau khi cúp điện thoại, cảm xúc của cô vẫn rất bình tĩnh. Cô còn đứng dậy đi photocopy tài liệu để phát cho mọi người trong văn phòng.
Chỉ là đến giữa trưa, khi nhận được điện thoại của Vu Hướng Tây và xuống đến dưới lầu, cô đã bị vẻ tươi cười của chàng trai làm cho dao động. Trong một khoảnh khắc, tâm trạng cô trở nên mãnh liệt, tiếng tim đập mạnh mẽ như muốn nói với cô rằng cô muốn ôm lấy cậu, muốn hôn cậu.
Nhưng cô không làm gì cả, chỉ bước đến, nhận lấy đồ trong tay cậu, cười và nói cảm ơn, sau đó vẫy tay rồi quay người đi.
“Có phải cậu thích ‘tiểu chó săn’ không?” Thôi Hiểu cợt nhả hỏi:
“Có phải vì cậu ấy “kỹ thuật rất tốt”?”
Phó Nhàn Linh đỏ mặt đẩy cô một cái, “Không phải vì chuyện đó.”
“Ồ, vậy là cậu thừa nhận cậu thích cún con rồi nhé.”
“……”
Phó Nhàn Linh kéo chăn che kín mặt. Một lúc sau, cô lại kéo chăn xuống và nói, “Đúng vậy, tớ thích cậu ấy, thì sao nào, cậu có ý kiến gì à?”
Thôi Hiểu cười không ngừng được:
“Không có ý kiến gì cả, tớ làm gì dám có ý kiến chứ. Tán thành cả hai chân hai tay luôn.”
Cô nàng giấu đầu vào trong chăn, nhỏ giọng nói: “Vu Hướng Tây, cậu có nghe thấy không? Chị gái cậu nói thích cậu đấy.”
Phó Nhàn Linh đột nhiên kéo chăn của Thôi Hiểu ra, đỏ mặt giật lấy điện thoại của cô nàng. Cô thấy màn hình điện thoại của Thôi Hiểu tuy sáng lên nhưng không hề có cuộc gọi nào, tất nhiên là cô ta đang lừa mình.
“Thôi Hiểu!” Cô tức giận đến không chịu nổi.
Thôi Hiểu cười ha hả, “Làm sao!”
Hai người đùa giỡn một lúc, Phó Nhàn Linh mới nhẹ giọng nói, “Thôi Hiểu, sau khi quen Vu Hướng Tây, tớ mới nhận ra rằng được người khác yêu thương là một điều thật may mắn. Tớ hy vọng sau này cậu cũng sẽ gặp được người đó, và người đó cũng sẽ yêu cậu như cách cậu yêu họ vậy.”
“Vậy chắc tớ cả đời cũng không gặp được đâu.” Thôi Hiểu khổ sở nói:
“Tớ sẽ không thích ai cả.”
“Đừng nói trước như vậy.” Phó Nhàn Linh không tin.
“Cậu có tin hay không thì tùy cậu. Aizzz, đừng nói nữa, buồn ngủ quá.”
Thôi Hiểu nói xong câu đó liền đi ngủ.
Phó Nhàn Linh lấy điện thoại ra, trên màn hình hiện lên tin nhắn của Vu Hướng Tây:
【Ngủ ngon】, cô mỉm cười nhắn lại một tin “ngủ ngon”, rồi mới nhắm mắt lại, yên tâm đi vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Phó Nhàn Linh dậy muộn. Lúc đi vào toilet, cô vừa bước vào đã che mắt lại và gào lên, “Thôi Hiểu!”
Thôi Hiểu đang nằm trong bồn tắm, tay cầm một cây gậy rung màu đen đang cắm vào bên dưới. Cô ngẩng cổ, thoải mái không ngừng hít vào, đôi mắt híp lại, giọng nói mang theo tiếng thở dốc:
“Kêu cái gì mà kêu, tớ còn chưa kêu nữa là.”
Phó Nhàn Linh bước qua, nhặt chiếc hộp đã mở trên mặt đất lên. Trước đây Thôi Hiểu từng tặng cô không ít món đồ chơi, đây là một cái mà cô còn chưa mở hộp. Thôi Hiểu nói món “thần khí” này có thể khiến người ta lên đỉnh ngay lập tức, phía trước thì hút, cắm vào trong còn rung, cuối cùng Thôi Hiểu đã dùng một từ để miêu tả nó, nói rằng đó là:
“Dục tiên dục tử.”
Phó Nhàn Linh thì ngại ngùng không dám dùng, để ở đó suốt một năm cũng chưa mở ra xem. Cho đến hôm nay mới bị Thôi Hiểu mở ra. Trên hộp viết 【LELO】. Phó Nhàn Linh không nhớ rõ tên tiếng Trung của hãng này là gì, chỉ nhớ Thôi Hiểu lúc đó nói rằng món đồ chơi tình thú này ra đời còn có cả một câu chuyện. Mà câu chuyện đó bắt đầu từ Stockholm, Thụy Điển, khi các kỹ sư và nhà thiết kế muốn chọn cho người bạn nữ đã kết hôn của mình một món quà đặc biệt, cũng chính là một món đồ chơi tình thú. Kết quả là dạo quanh một vòng, Stockholm vẫn không tìm được món đồ chơi ưng ý. Vì thế, họ bắt đầu tự mình thiết kế một món đồ chơi tình thú mới, cứ gặp mỹ nữ là tặng, cuối cùng còn tặng cô nàng một cái.
Trừ đi câu cuối cùng, phần trước đó Phó Nhàn Linh vẫn tin. Tình bạn giữa họ có lẽ cũng giống như cô và Thôi Hiểu vậy, hai người không chút cố kỵ nào mà có thể bàn luận về đời sống tình dục, còn có thể tặng nhau cả đồ chơi nữa.
Chỉ là……
Phó Nhàn Linh đặt chiếc hộp ngay ngắn lại, lấy khăn tắm ném lên mặt cô ấy:
“Sao cậu lại dám làm chuyện này trong bồn tắm nhà tớ chứ!”
“Đùa gì vậy chứ, cậu cũng đâu phải chưa từng làm qua.” Thôi Hiểu vừa thở hổn hển vừa nói, “Tớ vốn chỉ định tắm thôi, nhưng mà thoải mái quá, nên tiện thể dùng một chút.”
“Đừng giục nữa, đừng giục nữa, sắp xong rồi…… Ưm…… A……” Thôi Hiểu kéo khăn tắm trên mặt xuống, một tay nắm lấy thành bồn tắm, ngẩng cổ rên rỉ.
Phó Nhàn Linh cầm bàn chải điện đi ra ngoài đánh răng. Cửa toilet đóng lại nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng rên cao vút truyền ra từ bên trong.
Cô đánh răng xong đi vào thì thấy Thôi Hiểu lấy bình xịt mà xịt vào cái gậy màu đen đang rung kia. Trong tay cô ấy còn cầm một miếng vải để lau, lau xong còn hôn nó một cái:
“Lần sau gặp lại nhé.”
Phó Nhàn Linh: “……”