67. Chương 67: Chuyện ly hôn và lời dặn dò bất ngờ

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 67: Chuyện ly hôn và lời dặn dò bất ngờ

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng thứ Bảy, Phó Nhàn Linh lái xe của Thôi Hiểu đi chợ mua đồ. Về đến nhà, mẹ Phó đã chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Sau khi dùng bữa cùng cha mẹ, cô vào bếp dọn dẹp.
Mấy ngày nay, mẹ Phó bị bà Trương lôi kéo, năn nỉ bà cho Trương Tuyền Phong thêm một cơ hội, và xin bà đừng nói cho Phó Nhàn Linh biết. Mẹ Phó đã từ chối, nhưng khi cầm điện thoại muốn gọi cho con gái, bà lại không chắc liệu con gái mình có thể chấp nhận nổi sự thật này hay không, nên đến giờ vẫn chưa dám hé răng.
Phó Nhàn Linh rửa chén bát xong, thấy mẹ đứng bên cạnh với vẻ mặt muốn nói lại thôi, cô bèn đóng cửa phòng bếp lại rồi mới lên tiếng:
“Mẹ, con và Trương Tuyền Phong đã ly hôn rồi.”
Bà Phó kinh ngạc trợn tròn mắt:
“Chuyện này… chuyện này là từ khi nào vậy?”
“Hôm thứ Ba ạ.”
Phó Nhàn Linh rửa tay sạch sẽ, nhìn mẹ rồi nói:
“Con sợ mẹ nghe xong sẽ không chấp nhận nổi, nên không dám nói cho mẹ biết.”
“Con biết nó ngoại tình sao?” Bà Phó không dám tin hỏi lại.
Phó Nhàn Linh gật đầu, “Con biết, đã biết từ lâu rồi ạ.”
Đã biết từ lâu rồi…
Mẹ Phó đau lòng, bước đến trước mặt cô, vuốt ve gương mặt cô và nói:
“Con gái ngốc nghếch của mẹ, con sống không tốt như vậy mà sao không nói với mẹ chứ? Nếu mẹ mà biết được… nếu như biết được, thì có lý gì mà không chấp nhận được chứ…”
Mẹ Phó không dám khóc thành tiếng, chỉ có nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Mắt Phó Nhàn Linh bỗng chốc đỏ hoe, cô ôm lấy mẹ Phó, vỗ vỗ lưng bà an ủi:
“Mẹ, đừng khóc, đừng khóc mà. Là con không tốt.”
“Con làm sao lại không tốt chứ… Con gái của mẹ tốt biết bao nhiêu…” Mẹ Phó vừa khóc vừa ôm lấy cô, “Đừng lo lắng, về sau mẹ sẽ nuôi con.”
Phó Nhàn Linh nghẹn ngào lắc đầu, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào:
“Mẹ, con xin lỗi mẹ.”
Bà Phó lau khô nước mắt mình, rồi đưa tay lau nước mắt cho cô:
“Nói xin lỗi gì chứ, con có làm sai gì đâu.”
Hai người, vì không muốn để ông Phó trong phòng khách nghe thấy, đã cố nín khóc, không dám phát ra tiếng động. Họ cứ thế đứng ngây người trong phòng bếp gần một tiếng đồng hồ, rồi mới rửa tay và bước ra ngoài.
Ông Phó thấy hai người mắt đỏ hoe, có chút lo lắng hỏi:
“Làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra à?”
Phó Nhàn Linh cười nói, “Mẹ kể lại chuyện lúc sinh con.”
Khi mẹ Phó mang thai Phó Nhàn Linh, quả thực không hề dễ dàng. Trước Phó Nhàn Linh, thật ra bà từng có một đứa con khác, nhưng vì thể chất mẹ Phó không tốt, lúc ấy lại không may bị người khác va vào khi đang đi trên đường. Về đến nhà, bà không giữ được đứa bé. Khi đưa đến bệnh viện, thai nhi đã chết lưu. Mẹ Phó đã khóc rất lâu vì chuyện này. Đến năm thứ hai, khi mang thai Phó Nhàn Linh, bà vẫn luôn có điềm báo trước về dấu hiệu sinh non. Mẹ Phó phải nằm viện ba tháng để giữ thai, sau khi xuất viện lại càng phải cẩn thận hơn gấp bội. Mãi đến ngày cô bé được sinh ra đời an toàn.
Hai vợ chồng về sau cũng không dám có thêm con nữa, họ cảm thấy việc Phó Nhàn Linh có thể bình an chào đời đã là một ân huệ lớn mà ông trời ban tặng rồi.
“Nói mấy chuyện này làm gì chứ.”
Ông Phó có vẻ không đồng tình, liếc nhìn mẹ Phó một cái, lo bà nói nhiều quá sẽ ảnh hưởng đến Phó Nhàn Linh, gây cho cô áp lực tâm lý. Vốn dĩ Phó Nhàn Linh cũng chưa mang thai được, không biết còn phải chịu đựng bao nhiêu áp lực nữa.
“Tuổi đã lớn rồi, lần sau không nói mấy chuyện này nữa.” Mẹ Phó đi đến bên cạnh bàn trà, bóc một quả quýt rồi đưa cho ông Phó: “Ăn cái này đi.”
Phó Nhàn Linh cũng đến ngồi cùng. Một nhà ba người vừa nói vừa cười cho tới tận lúc chạng vạng. Khi Phó Nhàn Linh từ nhà cha mẹ trở về, xe còn chưa ra khỏi tiểu khu thì cô đã nhận được cuộc gọi từ Thôi Hiểu:
“Nhanh chóng đến chỗ ‘cún con’ đón tớ.”
“Sao cậu lại chạy qua đó rồi?” Phó Nhàn Linh hỏi.
“Đến để chặn người, đ* m*, không chặn được. Cái tên chó chết đó trốn tớ rồi, mẹ nó chứ! Lão Hà nói bọn họ hôm nay đến đây giao rượu, vậy mà bà đây đợi ba tiếng đồng hồ cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.”
Thôi Hiểu tức giận muốn chết, “Đi, tối nay chúng ta phải qua đó làm cho ra nhẽ.”
“Chỗ nào?” Phó Nhàn Linh vừa hỏi vừa rẽ qua khúc cua ra khỏi tiểu khu.
“Trang trại rượu.” Thôi Hiểu như sực nhớ ra điều gì đó, liền nói:
“À đúng rồi, trên đường đến đây có siêu thị thì ghé lại, mua giúp tớ mấy hộp bao, nhớ lấy loại cỡ to vào nhé!”
Phó Nhàn Linh: “…”