68. Chương 68: Không thể kìm nén

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 68: Không thể kìm nén

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Phó Nhàn Linh lái xe đến dưới chân tòa nhà, Thôi Hiểu và Vu Hướng Tây đang đứng ở ngã tư, bên cạnh còn có trợ lý của Thôi Hiểu.
Ngay khi Phó Nhàn Linh dừng xe, Thôi Hiểu giơ ngón trỏ ra hiệu cho cô xuống. Phó Nhàn Linh nghi hoặc bước xuống xe, tay cầm điện thoại và túi xách, chợt nghe Thôi Hiểu nói: “Vào ngồi ghế sau đi.”
“Ờ.”
Phó Nhàn Linh vòng ra phía trước xe, đứng đối diện với Vu Hướng Tây. Cậu vẫn chưa thay quần áo, vẫn mặc áo sơ mi trắng đóng thùng với quần tây đen, để lộ đôi chân dài thon gọn. Mái tóc được chải chuốt gọn gàng, tôn lên gương mặt trắng nõn, trông cậu đẹp trai hơn ngày thường nhiều.
Sau lưng cậu đeo một chiếc túi. Khi đến trước mặt cô, cậu lấy ra một bó hoa hồng có tám bông đưa cho cô. Cậu không nói thêm lời nào, chỉ mỉm cười, để lộ đôi răng khểnh đáng yêu.
Phó Nhàn Linh cầm lấy, mỉm cười cảm ơn.
“Được rồi đó, hai người lên xe rồi muốn tình tứ thì tình tứ sau được không?”
Thôi Hiểu đã ngồi vào ghế phụ lái, thắt dây an toàn, tay phải đặt lên cửa sổ, uể oải nhìn Phó Nhàn Linh, hỏi: “Cậu mua bao chưa?”
Phó Nhàn Linh lập tức đỏ mặt: “Thôi Hiểu!”
Thôi Hiểu giơ ngón trỏ chỉ vào Vu Hướng Tây: “Ơ làm gì? Lúc tớ mua bao cho cậu, thằng nhóc này đứng cạnh. Nó còn bảo tớ là cậu muốn mua loại cỡ lớn cơ đấy.”
Vu Hướng Tây rất xấu hổ: “… không phải.”
Phó Nhàn Linh kéo cậu vào ghế sau ngồi: “Cậu ấy đang trêu thôi, mặc kệ cô ấy đi.”
Thôi Hiểu đang ngồi ở ghế phụ kêu lên: “Cậu lại không tin tớ! Phó Nhàn Linh! Chúng ta không còn yêu nhau nữa đâu!”
Phó Nhàn Linh đặt hoa ở bên cạnh, ngả người ra sau, tựa lưng vào ghế, mỉm cười hỏi Thôi Hiểu: “Cậu ăn chưa?”
“Chưa.” Thôi Hiểu và Vu Hướng Tây đồng thanh đáp.
Phó Nhàn Linh mỉm cười quay đầu nhìn Vu Hướng Tây. Đèn trong xe không bật, chỉ có ánh đèn đường hắt vào mờ ảo, làm nổi bật vẻ đẹp trai ngời ngời của chàng trai. Cậu nhìn cô với ánh mắt sáng rực, khóe môi nở nụ cười thật sâu.
Trợ lý của Thôi Hiểu lái xe đi. Phó Nhàn Linh nhẹ nhàng đến gần Vu Hướng Tây, hôn lên môi cậu.
Vu Hướng Tây kiềm chế đáp lại nụ hôn một chút, sau đó buông ra.
“Hôm nay cậu đã uống rượu à?” Cô hỏi.
Vu Hướng Tây nhẹ lắc đầu: “Không uống, tôi vẫn nhớ rõ mùi vị của chị.”
Thôi Hiểu không nhịn được quay đầu nhìn: “Sao cậu không nói là đã làm được vài ngày rồi được thanh toán? Hôm qua cậu còn về trường đi học phải không? Tính ra còn chưa vắng mặt được hai ngày nữa.”
Trong mắt Phó Nhàn Linh tràn đầy ý cười: “Thật sao? Giỏi thật đấy.”
Vu Hướng Tây cười nắm lấy tay cô, đặt tay cô lên môi hôn. Đầu lưỡi ấm áp quấn lấy, liếm láp đốt ngón tay từng bị thương của cô.
Phó Nhàn Linh rút tay lại nhưng không được, chàng trai vẫn tỉ mỉ hôn, đầu lưỡi ấm áp trên đầu ngón tay không ngừng quét qua vết sẹo nhỏ kia.
Vừa sắc tình vừa quyến rũ.
Phó Nhàn Linh cả người nóng bừng, gần một tuần cô chưa làm chuyện đó, cả ngày hôm nay chưa gặp cậu, bây giờ chỉ bị liếm ngón tay mà dưới thân cô đã có một luồng nhiệt chảy ra.
Trợ lý bật nhạc lên, đèn bên ngoài bắt đầu sáng lên, đèn neon nhấp nháy. Thôi Hiểu ngồi ở ghế phụ lái đang nói chuyện điện thoại với ai đó, một lát sau cô nàng cúp máy, dựa vào ghế nhắm mắt ngủ.
Vu Hướng Tây len lỏi xuống dưới váy cô, khẽ gảy hai cánh hoa ướt át. Cô đã ướt đẫm, nhẹ nhàng cắm vào cũng có thể nghe được tiếng nước.
Cô xoay người, khẽ đẩy cánh tay cậu, răng nghiến chặt, suýt bật ra tiếng rên. Cô không nhịn được cắn vào vai cậu, chỉ có tiếng thở dốc tràn ra.
Cô không thể chịu đựng được nữa.
Nước mắt sinh lý rịn ra nơi khóe mắt. Chàng trai di chuyển rất chậm, khoái cảm cứ kéo dài mãi không dứt, cô bị cọ xát đến mức toàn thân run rẩy.
Chàng trai ngửa đầu ngậm lấy vành tai cô, đầu lưỡi tiến vào càn quét. Một tiếng mút rõ ràng vang lên bên tai cô, Phó Nhàn Linh hưng phấn đến mức bụng dưới run lên kịch liệt, cực khoái cuốn sạch ý thức, khiến cô trống rỗng. Cô cắn vào vai cậu, nước mắt chảy dài trên má cô.
“Chị ……”
Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn của chàng trai, thở dốc nhìn cậu. Cậu nâng cằm cô, hôn lên môi. Giọng nói của cậu trầm thấp, âm cuối khàn khàn: “Chị ra nhiều nước quá…” “Tôi muốn liếm…”
Phó Nhàn Linh bị kích động bởi những lời này, từ dưới thân lại có một dòng nhiệt chảy ra.
Cô tựa đầu vào cổ cậu, cảm nhận làn da nóng bỏng của cậu kề bên. Sau một hồi thở dốc, cô đưa đầu lưỡi liếm lấy yết hầu của cậu.