Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 71: Quá nhanh rồi… A…
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Nhàn Linh cẩn thận tắm rửa cho cậu. Khi tắm đến vùng hạ bộ, cô còn lấy thêm sữa tắm, nhẹ nhàng cọ rửa lớp lông đen nhánh ấy.
Vu Hướng Tây khẽ tựa đầu vào gáy cô, mỉm cười nói: “Chị…”
Phó Nhàn Linh bị cậu cười đến đỏ mặt: “Sao vậy?”
Vu Hướng Tây cúi xuống ngậm lấy môi cô, mút mát mạnh mẽ. Cậu với tay lấy khăn tắm quấn quanh người cô rồi đưa cô vào giường.
“Túi của tôi.” Phó Nhàn Linh chỉ ra bên ngoài.
Vu Hướng Tây cầm túi đến cho cô. Mở ra, bên trong có vài hộp bao cao su.
Cậu cười, lấy ra hai hộp đặt lên đầu giường, sau đó cúi xuống hôn Phó Nhàn Linh. Đầu lưỡi mang theo hơi nóng mãnh liệt, mỗi nụ hôn đều khiến trái tim Phó Nhàn Linh run rẩy.
Vu Hướng Tây hôn xuống cổ cô rồi trượt xuống hai bầu ngực. Cậu dùng hai tay bóp chặt lấy hai nhũ hoa, sau đó há miệng liếm mút đầy khao khát.
Phó Nhàn Linh không kiềm chế được rên rỉ, hai tay cô đan vào tóc cậu, khẽ kêu lên: “A… ha… Ưmm…”
Thật sướng quá, khu mật bên dưới đang không ngừng rỉ nước.
Ngay khi Vu Hướng Tây vươn ngón tay xuống thăm dò, đã thấy nơi đó ẩm ướt đẫm. Cậu hôn dọc theo bụng cô, dần xuống phía dưới. Vu Hướng Tây tách hai chân của cô ra rồi cúi đầu liếm mút khu mật đang ướt đẫm.
Phó Nhàn Linh cong lưng, cô nắm lấy ga giường rên rỉ: “A… đừng mà… a.aa….”
Hột le bị cậu liếm đến rỉ nước không ngừng, khu mật sưng tấy bị môi và lưỡi cậu quấn lấy, đôi khi còn dùng răng khẽ cắn.
Một dòng dâm dịch tràn ra.
Vu Hướng Tây đưa một ngón tay vào bên trong, cậu khẽ khuấy động một hồi, sau đó lại nhét thêm một ngón tay nữa vào, tìm kiếm điểm nhạy cảm của cô. Phó Nhàn Linh khi nãy bị cậu kích thích trên xe, cảm thấy bụng dưới nhức mỏi, muốn đi tiểu, nhưng lại không dám lên tiếng. Lúc lên đỉnh, cô suýt nữa đã bật khóc thành tiếng.
“Vu Hướng Tây… đừng làm… tôi sẽ tiểu… ra mất…” Phó Nhàn Linh ngồi bật nửa người dậy, nhưng lại bị cơn khoái cảm mãnh liệt làm cho ngã xuống giường, giọng nói vỡ vụn: “A… chỗ đó… hỏng mất rồi…”
Vu Hướng Tây đã tìm được đến điểm G, hai ngón tay khẽ gập lại, rồi thúc vào với tốc độ thật nhanh. Cậu cúi đầu xuống ngậm lấy môi khu mật sưng đỏ của cô, đầu lưỡi không ngừng mút mát, ngấu nghiến. Phó Nhàn Linh suýt chút nữa đã ngất đi.
Ga giường ướt đẫm một mảng lớn.
Trên mặt cô giờ đây toàn là nước mắt. Vu Hướng Tây tiến tới hôn cô, ánh mắt Phó Nhàn Linh đã trở nên mơ hồ.
“Chị, tôi muốn đút vào.”
Thân thể trần trụi của cậu tựa vào mép giường, với tay lấy bao cao su đeo vào. Vu Hướng Tây áp bụng mình xuống, đôi mắt đen sáng kia giờ đã tràn ngập dục vọng. Cậu cắn lấy môi cô, đỡ lấy côn thịt chầm chậm đẩy vào trong khu mật.
Cảm giác căng tức nơi hạ thân khiến Phó Nhàn Linh run lên bần bật. Cô đưa tay ôm lấy cổ Vu Hướng Tây, ngửa mặt lên hôn cậu.
Vu Hướng Tây chậm rãi di chuyển một lúc, sau khi thấy nơi đó ướt át hơn liền tăng tốc độ thâm nhập, lực đẩy cũng mạnh mẽ hơn nhiều. Cậu gác hai chân cô lên vai mình, bên dưới điên cuồng thúc mạnh vào trong cô hàng chục cái.
Phó Nhàn Linh bị thúc mạnh khiến tiếng rên rỉ của cô trở nên đứt quãng, nước mắt không ngừng trào ra, ướt đẫm mặt. Cô muốn đưa tay lên nắm lấy tay Vu Hướng Tây, nhưng lại bị cậu giữ chặt đặt trước bụng cô. Hông cậu đột nhiên lại càng thúc mạnh hơn trước, toàn bộ khung giường đều rung lên dữ dội theo từng chuyển động của cậu. Trong phòng giờ chỉ tràn ngập những âm thanh vô cùng dâm dục.
Phó Nhàn Linh bị kích thích đến mức thét lên: “A a a a… đừng mà… Vu Hướng Tây… nhanh quá rồi… a…”
Vùng bụng dưới của Phó Nhàn Linh rùng mình co rút liên hồi. Vách thịt ẩm ướt bên trong điên cuồng quấn chặt lấy côn thịt cứng rắn của Vu Hướng Tây. Sau vài lần co rút mãnh liệt, cô mới buông lỏng để Vu Hướng Tây phóng thích.
Vu Hướng Tây tháo bao cao su ra, lấy khăn giấy gói lại rồi vứt vào thùng rác. Xong xuôi, cậu ôm lấy Phó Nhàn Linh, hôn nhẹ lên trán cô rồi hỏi: “Có làm chị bị đau không?”
Phó Nhàn Linh vẫn chưa hoàn hồn sau lần lên đỉnh vừa rồi, đôi mắt cô mờ mịt. Mãi đến khi cậu hôn tới, cô mới khẽ hừ một tiếng. Cậu hỏi một đằng, cô lại trả lời một nẻo: “… Sướng lắm.”
Vu Hướng Tây bật cười, cậu hôn lên đôi mắt, sống mũi, rồi cuối cùng là đôi môi của cô.
Âm thanh phát ra như bị nghẹn lại, khàn đặc cùng với tiếng thở gấp gáp.
“Tôi rất nhớ chị.”