72. Chương 72: Liếm cho tôi

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 72: Liếm cho tôi

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thôi Hiểu đi theo Hồ Dương suốt quãng đường, anh cầm đèn pin dẫn lối, cô dò dẫm bước theo sau.
Bên ngoài nhà máy rượu trồng đầy những giàn nho. Hồ Dương rọi đèn pin một vòng, không còn nghe thấy tiếng bước chân phía sau nên quay lại. Lúc này, anh thấy Thôi Hiểu đang kiễng chân, thè lưỡi hái một quả nho từ giàn.
Ánh đèn chói mắt rọi thẳng vào mặt khiến Thôi Hiểu hơi nheo mắt lại. Cô nhét quả nho vào miệng nhai rồi nói với anh: “Mau tắt đèn đi.”
Hồ Dương không thèm để ý, anh lại rọi thẳng đèn vào mắt Thôi Hiểu.
Thôi Hiểu tiến tới giật lấy đèn pin, nhưng Hồ Dương lại giơ cao cánh tay khiến cô không thể với tới. Thấy vậy, Thôi Hiểu khẽ nhếch môi, kiễng chân cắn vào môi anh, truyền quả nho đang ngậm trong miệng sang miệng Hồ Dương.
Quả nho này còn chưa chín, vẫn còn vị chua chát.
Cô đưa đầu lưỡi vào kẽ răng anh, đẩy hết nước nho sang. Hồ Dương nghiêng đầu nhổ ra, Thôi Hiểu lau vết nước dính trên khóe môi, nhướng mày hỏi anh: “Ngon không?”
Thôi Hiểu luôn toát lên khí chất của một người giàu có, nhưng không hề đỏng đảnh như một tiểu thư cành vàng lá ngọc. Tính cách cô luôn ngông cuồng và ngạo mạn. Một người phụ nữ như cô, lần đầu gặp một người đàn ông lạ liền hỏi “cây hàng” của anh ta có to không, thậm chí ngang nhiên ra giá gần 200 triệu trước mặt mọi người để được ngủ với anh ta một đêm.
Nếu là người khác, chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức, nhưng Hồ Dương lại chỉ cảm thấy đối phương đang sỉ nhục mình.
Những gì Hồ Dương thấy trong mắt Thôi Hiểu chỉ đơn giản là khao khát muốn chinh phục, chứ chẳng phải sự dè dặt hay si tình mà những người phụ nữ khác thường thể hiện khi nhìn thấy anh.
Thôi Hiểu không giống những người đó. Cô cứ như đang nhìn thấy một món đồ chơi mới, rất muốn chinh phục và thuần hóa anh.
“Sau này cô đừng đến đây nữa.” Hồ Dương lạnh lùng nói. “Người lắm tiền như cô ở ngoài kia muốn tìm kiểu đàn ông nào mà chẳng được, đâu cần thiết phải lãng phí thời gian ở chỗ tôi.”
“Vậy anh đồng ý ngủ với tôi một đêm đi, biết đâu làm xong tôi sẽ thấy chán.”
Thôi Hiểu xích lại gần, đưa một tay ra sau gáy anh, xoa ngón tay vào phần tóc cứng sau gáy anh. “Đã lâu lắm rồi tôi chưa được ‘làm’, giờ đang ‘nứng’ cực.”
Hồ Dương đẩy tay cô ra, mặt không biến sắc tiếp tục cầm đèn pin đi kiểm tra.
Thôi Hiểu đứng sau lưng kêu: “Sao vậy? Chỗ đó của anh bị liệt à, hay là mắc bệnh xuất tinh sớm, hay là chỉ được hai centimet thôi? Ha, nếu không ‘chịch’ được thì phải nói sớm chứ, ngày mai tôi sẽ nói với lão Hà cho anh và mẹ anh nghỉ việc.”
Hồ Dương bỗng nhiên quay người lại, ánh mắt hiện lên vẻ tức giận, nghiến răng nghiến lợi tiến tới trước mặt Thôi Hiểu, một lát sau mới nói: “Có tin tôi ‘đụ’ chết cô không?”
Thôi Hiểu cười cợt: “Có bản lĩnh thì cứ thử xem, con mẹ nó, đừng có mà chỉ biết nói suông thôi!”
Hồ Dương tắt đèn pin, nắm tay cô kéo đi. Phòng nghỉ của khách chỉ dành cho ông chủ và bạn bè của ông đến ở, còn nhân viên thì ở trong ký túc xá cách giàn nho không xa.
Các nhân viên khác đã tan làm từ sớm, cùng nhau ngồi ở ngoài sân đánh bài. Hồ Dương bất ngờ kéo một cô gái đi tới, họ còn chưa hết kinh ngạc đã thấy anh ta kéo cô gái vào trong phòng, đóng sầm cửa lại.
Có người lo lắng đứng ở ngoài cửa hỏi: “Hồ Dương, đó không phải bạn của ông chủ sao? Cậu…”
“Cút đi, chết tiệt, không cần các người quan tâm!” Là giọng của Thôi Hiểu.
Người ở bên ngoài bỗng cứng họng. Không lâu sau, họ chỉ nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách truyền ra từ bên trong phòng, cùng với giọng nói thầm của cô gái: “ĐM, anh không thể làm nhẹ hơn một chút à, quần áo rách hết cả rồi!”
Trong phòng còn chưa bật điện. Thôi Hiểu giờ đã bị lột sạch quần áo. Anh vươn tay kéo quần lót của cô xuống, nhưng chỉ sờ thấy một sợi dây mỏng trên thắt lưng cô. Hồ Dương bật điện lên, cúi đầu nhìn.
Sợi dây quần mỏng dính, ở giữa chỉ có một mảnh vải nhỏ che chắn.
Thôi Hiểu đang mặc kiểu quần lọt khe chữ T. Sau khi mảnh vải cuối cùng được lột ra, cả người cô trần trụi đứng trước mặt Hồ Dương, trên mặt không hề có vẻ ngại ngùng, thậm chí còn nhìn anh với ánh mắt đầy cao ngạo.
Thôi Hiểu ngồi lên bàn, tách hai chân ra, nói với Hồ Dương: “Tới liếm tôi đi.”