75. Chương 75: Anh tiếc cho tôi sao?

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 75: Anh tiếc cho tôi sao?

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần tối, Phó Nhàn Linh và Vu Hướng Tây mới ra khỏi phòng.
Phó Nhàn Linh gọi điện cho Thôi Hiểu mấy lần nhưng không được, đành gọi cho trợ lý của cô ấy. Sau đó, cô nghe trợ lý nói Thôi Hiểu đang ăn cơm ở đại sảnh.
Ăn cơm vào giờ này?
Phó Nhàn Linh thấy hơi lạ nhưng không hỏi nhiều. Đến khi xuống lầu, nhìn thấy Thôi Hiểu, cô hơi ngạc nhiên khi thấy cô nàng mặc quần áo đàn ông, rồi lại nhìn chằm chằm vào chân cô ấy đang đặt trên bàn trà: “Chân cậu làm sao thế?”
“Bị hành cho muốn đứt luôn.”
Thôi Hiểu như quỷ chết đói, vừa gặm xong một cái đùi gà đã vội lấy thêm cái thứ hai.
Phó Nhàn Linh liếc nhìn trợ lý của Thôi Hiểu: “Cậu ấy bị làm sao thế?”
Trợ lý: “…Tôi cũng không rõ ạ.”
Thôi Hiểu chỉ tay về phía Hồ Dương đang đứng bên cạnh: “Hỏi người này đi.”
Phó Nhàn Linh liếc nhìn người đàn ông. Anh ta mặc chiếc áo màu đen, cánh tay màu nâu đồng không biết bị ai cắn đầy dấu răng. Hình như cô đã hiểu ra điều gì đó, lại nhìn cái chân của Thôi Hiểu: “Đi, chúng ta đến bệnh viện kiểm tra.”
“Chờ tớ ăn xong đã.”
Thôi Hiểu ăn liền hai bát cơm mà chẳng giữ chút hình tượng nào, rồi lại uống thêm ngụm nước. Lúc này cô mới nhìn về phía Hồ Dương nói:
“Cảm ơn đã chiêu đãi, tôi đi đây.”
Hồ Dương cau mày nhìn cô một lát, không nói một lời nào mà đi thẳng đến trước mặt cô, ôm ngang người cô rồi bế lên.
Thôi Hiểu nhướng mày cười: “Anh tiếc cho tôi sao?”
Hồ Dương bế cô bước nhanh ra ngoài, đi đến trước xe. Trợ lý mở cửa ghế phụ ra, Hồ Dương đặt Thôi Hiểu vào. Anh còn chưa kịp nói chuyện thì mẹ anh đã chạy từ trong đại sảnh ra, đứng từ xa hô to: “Khoan đã!”
Hồ Dương đón bà lại gần, hỏi: “Sao vậy mẹ?”
“Cô gái này cho mẹ nhiều tiền quá, trả lại cho người ta đi, mẹ không cần nhiều tiền đến thế.”
Bà Hồ đặt một xấp tiền vào tay anh.
Số tiền đó chính là số tiền Thôi Hiểu đã đặt dưới chiếc đĩa.
Sắc mặt Hồ Dương rất tệ, bà Hồ lại đẩy đẩy anh: “Con không muốn đưa người ta đến bệnh viện sao? Đừng có bắt nạt người khác xong rồi lại không muốn chịu trách nhiệm chứ?”
“Mẹ đừng lo, mẹ về đi.”
Hồ Dương đen mặt nói xong, chờ bà Hồ phất tay chào tạm biệt mấy người Phó Nhàn Linh rồi đi khỏi. Anh bước vài bước đến trước mặt Thôi Hiểu, nhét cọc tiền vào ngực áo sơ mi của cô.
“Thôi Hiểu.” Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô, giọng nói mang theo lửa giận, âm thanh thô bạo: “Mẹ kiếp, cô còn dám làm thế thử xem!”
Thôi Hiểu cười lớn: “Làm sao? Anh muốn đánh tôi? Hay là lại đụ tiếp?”
Phó Nhàn Linh ngồi ở ghế sau, vội lấy tay bịt kín tai của Vu Hướng Tây.
Vu Hướng Tây: “…..”
“Tối hôm qua chính anh nói là muốn đụ chết tôi.” Thôi Hiểu làm vẻ mặt nghiêm trọng, khiêu khích anh: “Bây giờ tôi vẫn còn ổn đây, thế nào? Có phải anh không được nữa không?”
Quỷ mới biết, lúc cô nói lời này, phía dưới đau đến mức nào.
Giống như bị làm đến xé rách, vừa sưng vừa đau.
Đôi mắt Hồ Dương trở nên u tối, nhìn chằm chằm vào cô. Một lát sau, anh cắn răng nói: “Địa chỉ.”
Thôi Hiểu đưa điện thoại của mình cho anh: “Tự xem đi.”
Màn hình chính của điện thoại cô là một bức ảnh chân dung trần trụi, phía sau lưng xăm một đoạn chữ cái, là một chuỗi tiếng Pháp.
Hồ Dương không cầm điện thoại của cô, chỉ lặp lại: “Địa chỉ.”
Thôi Hiểu đọc địa chỉ chung cư của mình, sau đó thấy người đàn ông không hề quay đầu lại mà rời đi.
Phó Nhàn Linh chờ anh rời đi, liền đánh bốp một cái vào vai Thôi Hiểu:
“Dọa chết người ta rồi! Vừa rồi anh ấy như muốn ăn tươi nuốt sống cậu! Cậu còn khiêu khích nữa chứ.”
Thôi Hiểu ôm bả vai mình một hồi mới nói: “Dọa người chỗ nào chứ, rất đáng yêu mà.”
Phó Nhàn Linh: “…”
Cô nhíu mày nhìn chằm chằm vào bả vai Thôi Hiểu: “Chỗ này của cậu bị làm sao thế?”
Thôi Hiểu cởi mấy cúc áo, để lộ phía sau lưng. Trên đó toàn là những vết tím bầm, xanh lè, dấu răng và vết cấu véo. Cô hít sâu một hơi rồi nói:
“Mẹ kiếp, tối qua suýt chút nữa bị tên kia đụ chết.”
“…”
“Vậy mà vừa rồi cậu còn đưa địa chỉ cho anh ta!” Phó Nhàn Linh lo lắng nói.
“Mọi người đều biết, đụ chết chỉ là cách nói cường điệu thôi.” Thôi Hiểu quay đầu nhìn cô: “Cậu thấy chưa, chỉ cần tớ còn thở, vẫn có thể đụ tiếp.”
Phó Nhàn Linh hít sâu một hơi: “Cậu im đi!”