Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 76: Thạch cao liệu có chịu nổi?
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người trợ lý lái xe đưa Thôi Hiểu đến bệnh viện trước, bác sĩ hỏi cô ấy bị thương ra sao. Thôi Hiểu đáp:
“Quỳ trên mặt đất, bị 'ấy'...”
Bác sĩ: “...”
Phó Nhàn Linh đỡ trán, không ngừng thở dài. Người trợ lý tìm một chiếc xe lăn, cùng Vu Hướng Tây đặt Thôi Hiểu lên xe rồi đẩy cô đi chụp X-quang chân.
Sau khi lấy kết quả kiểm tra, lại đi bó thạch cao, loay hoay xong xuôi cũng đã mười giờ đêm.
Thôi Hiểu gõ gõ vào lớp thạch cao trên chân, ngẩng đầu hỏi bác sĩ: “Cái này có chịu được 'ấy' không?”
Phó Nhàn Linh vội che miệng cô nàng lại, nói lời cảm ơn với bác sĩ, sau đó đẩy cô ra ngoài. Người trợ lý đón Thôi Hiểu từ tay Phó Nhàn Linh, nói với cô ấy:
“Chị về nghỉ ngơi đi, tôi đưa sếp về.”
“Được, cảm ơn.” Phó Nhàn Linh lại hỏi Thôi Hiểu: “Cậu có đói bụng không? Muốn ăn cái gì?”
Thôi Hiểu quá đỗi buồn ngủ, cả người nằm ngửa trên xe lăn, mí mắt díp lại: “Không đói bụng, mệt thôi.”
“Nếu không thì cậu đến chỗ tớ, tớ giúp cậu sát trùng, bôi thuốc lên những vết thương đó.” Phó Nhàn Linh nói.
“Không cần.” Thôi Hiểu xua tay: “Đi thôi, về tớ còn bận việc.”
“Kiềm chế chút.”
“Biết rồi!”
Người trợ lý lái xe đưa Thôi Hiểu đi, khi Phó Nhàn Linh lái xe đưa Vu Hướng Tây chuẩn bị về, thấy cạnh bệnh viện có một sân bóng rổ, có ba chàng trai đang chơi bóng rổ ở đó.
Phó Nhàn Linh nhìn qua gương chiếu hậu, thấy chàng trai đang nhìn chằm chằm vào sân bóng.
Cô dừng xe lại, hỏi cậu: “Muốn đi chơi bóng không?”
“Đã muộn rồi.” Vu Hướng Tây lắc đầu.
Phó Nhàn Linh cười nhẹ: “Chơi cho tôi xem đi.”
Vu Hướng Tây ghé đầu qua hôn lên môi cô, khóe môi cong lên ý cười: “Được.”
Cô đỗ xe xong, đã thấy chàng trai đứng sẵn ở sân bóng. Cậu nhảy lấy đà rất cao, trong chớp mắt đã ném vào một quả. Cậu lùi ra ngoài vạch ba điểm, trọng tâm toàn thân ngửa ra sau, nhảy lấy đà, quả bóng trong tay bay thành một đường cong tuyệt đẹp.
Một tiếng “xoảng.”
Bóng vào.
Bên ngoài, Phó Nhàn Linh liên tục vỗ tay, chàng trai nhìn cô cười, ánh mắt rực rỡ hơn bao giờ hết.
Cạnh cột bóng rổ có một cây đèn đường rất cao, ánh sáng vàng chiếu lên mặt chàng trai, làm nổi bật vẻ thanh xuân rạng rỡ như ánh mặt trời. Cậu cởi áo sơ mi, để lộ cơ bụng săn chắc. Mấy chàng trai khác ở đó đều kêu lên kinh ngạc, vừa cười vừa nói: “Tập như thế nào vậy, cơ bụng của anh đỉnh quá.”
Vu Hướng Tây dùng áo sơ mi lau mồ hôi. Tiện tay ném nó sang một bên. Cậu có thể hình cao ráo, sức bật cũng rất tốt, lúc ném bóng còn cố ý phô diễn khả năng bật nhảy của mình.
Chơi được hơn mười phút, mồ hôi cậu bắt đầu túa ra, Phó Nhàn Linh cầm chai nước đưa cho cậu.
Chàng trai uống một ngụm nước, dùng chỗ nước còn lại đổ lên đầu. Cậu nóng cực kỳ, hơi thở nóng rực.
Phó Nhàn Linh cầm khăn bông lau mặt cho cậu. Lau xong, thấy cậu nhìn cô không chớp mắt, cười nhẹ hỏi cậu: “Có chuyện gì vậy?”
“Vừa rồi bọn họ hỏi tôi, chị có phải là bạn gái của tôi không?” Cậu nói.
Phó Nhàn Linh nhìn sang, thấy có lẽ họ đang bàn tán về cô và Vu Hướng Tây, ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía hai người, tràn đầy vẻ hâm mộ.
“Cậu nói sao?” Phó Nhàn Linh hỏi.
Cậu nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi chưa nói.”
“Vì sao?” Cô hỏi.
Cậu ngừng lại một lát rồi mới trả lời: “Tôi sợ chị không vui.”
Lòng Phó Nhàn Linh bỗng dưng mềm nhũn, cô cầm khăn bông xoa tóc cho cậu, tay lại bị cậu nắm lấy. Cậu có đôi mắt đen láy trong sáng, giọng nói trở nên khàn khàn sau khi vận động xong: “Chị, tôi không có ý gì khác, chị không cần nghĩ nhiều.”
“Cậu làm gì có ý gì khác.” Cô đưa tay dùng lòng bàn tay lau những giọt nước trên chóp mũi cậu.
Vu Hướng Tây sửng sốt: “Chị, tôi không nghe rõ.”
Phó Nhàn Linh cười rộ lên, nắm lấy tay cậu: “Đi thôi, về nhà.”
“Chị, vừa rồi ý của chị là sao?” Cậu vẫn ngây ngô hỏi.
“Không có ý gì cả.” Cô mím môi cười, bước chân nhẹ nhàng đi về phía ô tô.
Vu Hướng Tây như hiểu ra, lại như không hiểu, cười, vọt tới trước mặt cô, ôm cô lên xoay một vòng trên không.
“Vu Hướng Tây!” Cô sợ hãi kêu lên, nhưng giọng nói lại mang theo ý cười: “Thả tôi xuống dưới!”
“Không thả.”
Cậu ôm cô đến dưới cột bóng rổ, ngẩng đầu nhìn cô. Hai tay Phó Nhàn Linh chống lên vai cậu, thấy cậu ngẩng đầu nhìn, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt cậu, ngắm nhìn một lát, sau đó cúi đầu hôn lên môi Vu Hướng Tây.
Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu lên hai người, tạo thành một vòng sáng ấm áp bao quanh họ.