Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 78: Không Thể Kìm Lòng
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vu Hướng Tây tham gia cuộc thi thiết kế sáng tạo cơ khí quốc gia dành cho sinh viên đại học. Hàng ngày cậu phải đến trường, buổi tối lại đến các câu lạc bộ cao cấp hoặc quán bar để làm thêm. Về đến nhà đều gần một, hai giờ sáng, nên hai người chỉ có thể gặp nhau thoáng qua vào buổi sáng ở cửa tiểu khu, hầu như buổi tối không gặp mặt.
Phó Nhàn Linh lái xe đi mua chút đồ ăn, sau đó đậu xe dưới tòa nhà công ty Vu Hướng Tây. Cô chờ cậu khoảng một giờ, mới thấy cậu lái xe trở về. Ghế phụ còn có một nữ đồng nghiệp. Cậu đậu xe vào vị trí, sau đó lấy điện thoại ra xem tin nhắn.
Từ một khoảng cách, Phó Nhàn Linh thấy cô đồng nghiệp hơi ngượng nghịu nói gì đó với Vu Hướng Tây. Cậu lắc lắc đầu, chỉ vào điện thoại rồi đi sang một bên.
Phó Nhàn Linh thấy điện thoại mình reo lên. Cô nhìn, là Vu Hướng Tây gọi tới.
“Alo,” Cô nghe máy.
“Chị, chị không trả lời tin nhắn của em.” Khi cậu quay đầu, bất chợt nhìn thấy xe của Phó Nhàn Linh, đôi mắt bỗng sáng rực, khóe môi cong lên, lộ ra đôi răng khểnh đáng yêu.
Phó Nhàn Linh không nhịn được bật cười, đặt bó hoa hồng đang cầm ra phía sau.
Chàng trai cúp điện thoại, chạy như bay đến chỗ xe cô, mở cửa ghế lái phụ ra, cười tiến đến trước mặt cô, đặt môi lên hôn cô.
“Đến lúc nào vậy, sao không nói với em, đợi lâu chưa?” Cậu vừa hôn vừa hỏi, mồ hôi trên trán đều cọ lên mặt cô.
Cô cười lau mồ hôi cho cậu: “Chưa, sao lại nhiều mồ hôi như vậy?”
“Ông chủ bảo em dẫn nhân viên mới cùng đi. Cô ta mặc váy ngắn, em mở điều hòa số lớn, thì cô ta thấy lạnh. Để cô ta ngồi phía sau, cô ta lại không chịu, nên em chỉ có thể tăng điều hòa lên.”
Cậu lùi ra một chút, lấy tay nâng mặt cô lên nhìn, rồi lại hôn tới: “Chị, em rất nhớ chị, chị có nhớ em không?”
Phó Nhàn Linh khẽ cười một tiếng: “Quan tâm cô ấy như vậy, không sợ cô ấy thích em sao?”
“Người thích em rất nhiều,” Vu Hướng Tây mút môi cô, “Em chỉ thích mình chị.”
“Tự luyến như vậy sao?”
Cô bật cười, ngón tay cởi cổ áo sơ mi của cậu, ngón trỏ lướt qua yết hầu cậu, nhẹ nhàng sờ xuống dưới. Vu Hướng Tây nắm chặt đầu ngón tay cô, thở khẽ nói: “Chị, làm như vậy… em sẽ cứng.”
Phó Nhàn Linh cười xích lại gần, hôn lên yết hầu cậu một chút, sau đó buông cậu ra, chỉ chỉ chỗ ngồi phía sau: “Mua cho em đồ ăn, ăn đi.”
“Chị, muốn đi rồi sao?” Cậu ôm cô vào lòng, dù cách lớp áo sơ mi, cô vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu: “Ở lại một lát nữa rồi đi.”
Phó Nhàn Linh vuốt tóc cậu: “Mệt không? Muốn nghỉ ngơi một lát không?”
“Không muốn.” Cậu cọ vào cổ cô: “Cứ muốn ôm chị như vậy thôi.”
Phó Nhàn Linh cười mặc cậu ôm, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, một tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cậu.
Vu Hướng Tây ngủ ít, đoán chừng chưa được năm tiếng đồng hồ mỗi ngày. Ban ngày ở trường học chỉ ăn tạm bánh bao, người gầy đi không ít, nhưng cơ bắp lại càng thêm săn chắc.
Mười phút đồng hồ trôi qua nhanh chóng. Phó Nhàn Linh nhìn thời gian, định lên tiếng, thì nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Vu Hướng Tây. Cô nghiêng đầu nhìn, chàng trai tựa trên vai cô, đã ngủ thiếp đi.
Cô không cử động nữa. Không bao lâu, điện thoại Vu Hướng Tây reo lên. Cô cầm lên nghe, là cô đồng nghiệp lúc nãy trên xe.
“Vu Hướng Tây, ông chủ tìm cậu.”
“Được, cậu ấy lên ngay.”
Lúc Phó Nhàn Linh nói chuyện, Vu Hướng Tây đã tỉnh. Cậu vuốt ve mặt cô, giúp cô bóp vai: “Đè đau chị rồi sao?”
Phó Nhàn Linh cúp máy, lúc này mới đưa điện thoại cho cậu: “Không sao, ông chủ tìm em.”
“Vậy phải đi lên rồi.”
Trước khi đi, Vu Hướng Tây lại hôn lên môi cô một chút.
Cậu cầm đồ ăn đi đến tầng hai mươi. Cô đồng nghiệp đang đợi ở cửa ra vào, hơi ngượng nghịu hỏi cậu: “Vu Hướng Tây, vừa rồi… người nghe điện thoại của cậu là ai vậy? Không phải bạn gái cậu chứ?”
Thật ra cô nàng có nghe thấy giọng Vu Hướng Tây, nhưng cô không thể tin được cậu lại có thể nói ra những lời tình tứ như vậy.
Rõ ràng cậu là một người rạng rỡ, trong sáng, vậy mà khi nói ra câu nói đó, lại mang theo vài phần gợi tình, trêu chọc.
Vu Hướng Tây cười gật đầu: “Đúng vậy.”
Cô ta nghĩ cậu có thể có ý khác.
Đúng vậy, đầu tiên cô ấy là bạn gái của cậu, không lâu sau, sẽ là vợ của cậu.