77. Chương 77: Anh Muốn Hôn Em

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 77: Anh Muốn Hôn Em

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Nhàn Linh dần thích nghi với nhịp độ công việc. Các đồng nghiệp cũng dần quen với việc “chồng” cô mỗi ngày đều đặn mang bữa trưa kèm hoa hồng đến, buổi chiều còn có cả trà sữa và đồ tráng miệng. Vì ai cũng được chia phần nên không ít đồng nghiệp có thiện cảm rất lớn với người “chồng” chưa từng gặp mặt này của cô.
Mẹ chồng không biết từ đâu biết được cô làm việc ở tòa nhà Long Hà, liền mua rất nhiều đồ ăn từ khách sạn cao cấp, thuê người đóng gói mang đến, còn chia đều cho cả các đồng nghiệp của Phó Nhàn Linh.
Một nhóm đồng nghiệp ghen tị phát điên: “Ôi trời ơi! Chị Phó ơi, chị thật sự quá hạnh phúc!”
Bà Trương cười chào mọi người: “Mọi người bình thường đã giúp đỡ Tiểu Nhàn rất nhiều, vất vả cho mọi người quá. Cảm ơn nhé, mọi người cứ ăn thoải mái, bên kia còn có cả đồ uống nữa.”
Bà mua nhiều nước trái cây, vì Phó Nhàn Linh chỉ thích uống nước ép trái cây tươi. Bà mua một lần gần năm mươi phần, rồi bảo tài xế kiêm trợ lý mang đến.
Chẳng bao lâu sau, trong nhóm đồng nghiệp đều xì xào bàn tán:
“Chị Phó có phải là phu nhân giàu có, ra ngoài trải nghiệm cuộc sống không?”
“Chắc chắn là gả vào gia đình quyền quý rồi! Oa!”
“Tôi thì lại nghĩ cô ấy không phải gả vào hào môn, mà là nhà cô ấy vốn đã giàu có rồi! Cô không thấy bạn thân của cô ấy sao? Lần trước cô ấy mang cho chị Phó cái thùng rác giá 6 vạn… Tôi thấy mình còn không đáng giá bằng cái thùng rác đó nữa…”
“Đúng vậy, chị Phó cũng rất nhiều tiền, chỉ là cô ấy rất khiêm tốn, quần áo hay bất cứ thứ gì đều không nhìn ra thương hiệu nổi tiếng. Có vẻ như xe và túi xách đều do bạn thân tặng… Ặc, tôi cũng muốn có một người bạn thân như vậy!”
“Tôi thì khác, tôi muốn có một người chồng như của chị ấy, một người bạn thân như của chị ấy, một người mẹ chồng như của chị ấy. À đúng rồi, tôi còn muốn có một gương mặt xinh đẹp như chị Phó nữa.”
“Ha ha ha ha ha ha!”
Phó Nhàn Linh đưa mẹ chồng vào phòng khách, hai người ngồi ăn với nhau một chút. Suốt quá trình đó, mẹ chồng không hề nhắc đến Trương Tuyền Phong mà chỉ hỏi cô ăn uống có ngon miệng không.
Bà không muốn phá vỡ khoảng cách này, Phó Nhàn Linh cũng không chủ động nhắc đến. Ăn cơm xong, mẹ chồng lại đưa cho cô một chiếc chìa khóa: “Nghe nói con đi xe của Hiểu Hiểu, mẹ vừa mua một chiếc xe mới cho con, đang ở ngay dưới tòa nhà công ty. Con xuống xem thử, nếu không thích, mẹ sẽ đổi chiếc khác cho con.”
“Mẹ, không cần đâu ạ.” Phó Nhàn Linh không nhận: “Mẹ biết mà, sau này con cũng sẽ không cần nữa.”
Bà Trương hôm nay đã trang điểm, đậm hơn so với ngày thường một chút. Nhìn kỹ mới phát hiện sắc mặt bà có vẻ hơi tiều tụy: “Tiểu Nhàn, con nghe mẹ nói này, mẹ không phải đến để khuyên con. Con có quyết định thế nào mẹ cũng đều ủng hộ, mẹ chỉ muốn mua chút đồ cho con, con cứ nhận đi.”
Phó Nhàn Linh vẫn không nhận. Bà Trương lại lấy từ trong túi ra một tập giấy tờ, bà muốn để lại toàn bộ tài sản dưới tên Trương Tuyền Phong cho cô, bao gồm một căn nhà khác của Trương Tuyền Phong, một chiếc xe thể thao và một chiếc xe thông thường.
“Tiểu Nhàn, bản thỏa thuận ly hôn mà nó đã ký trước đây mẹ đã xé rồi. Con xem tập tài liệu này, nếu không có vấn đề gì thì ký đi.”
Phó Nhàn Linh nhìn qua vẫn chưa hiểu lắm: “Mẹ?”
“Đàn ông đã ngoại tình thì nên ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.”
Bà Trương nhìn cô nói: “Con không nên cho nó một xu nào cả.”
Phó Nhàn Linh không ngờ bà lại vì mình mà làm đến mức này.
Cô vẫn lắc đầu từ chối: “Mẹ, con không cần đâu ạ. Con thực sự không cần tiền của anh ấy, cái gì cũng không cần.”
Bà Trương khẽ thở dài, bước đến ôm cô: “Con gái ngốc, con quá hiền lành, nên nó mới dám bắt nạt con như vậy.”
Phó Nhàn Linh xót xa: “Con thật sự không cần tiền.”
Thứ cô muốn, hắn không thể cho được.
Lúc tan ca, Phó Nhàn Linh gặp Trương Tuyền Phong ở cửa. Hắn đang cau mày hút thuốc lá.
Phó Nhàn Linh không muốn né tránh, bèn bước ra gặp hắn: “Có chuyện gì sao?”
“Mẹ tôi tìm cô rồi đúng không? Có phải là để cô ký lại giấy ly hôn không?”
Hắn hỏi với vẻ mặt không vui.
“Đúng vậy, nhưng tôi không ký.” Phó Nhàn Linh nhìn đồng hồ: “Anh còn chuyện gì nữa không? Tôi phải đi rồi.”
Trương Tuyền Phong hơi sửng sốt: “Cô không ký ư?”
“Đúng vậy. Nếu không tin, anh có thể gọi hỏi mẹ anh.”
Phó Nhàn Linh nói xong, không thèm nhìn hắn, bước đi lấy xe. Cô vẫn đi xe của Thôi Hiểu, trên ghế phụ có đặt một bó hồng. Trong xe, nhạc chuông cô cài riêng cho Vu Hướng Tây vang lên với lời bài hát:
“Để anh đến yêu em đi, anh yêu em nhất, anh nâng niu em trong lòng…”
Cô khẽ cười, mở điện thoại ra xem. Vu Hướng Tây gửi tin nhắn cho cô:
[Chị, hôm nay em mệt quá, muốn hôn chị.]