Chương 8: Sao lại không vui vậy?

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 8: Sao lại không vui vậy?

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi nghỉ việc, Phó Nhàn Linh từng là giáo viên ngữ văn tại một trường trung học phổ thông.
Áp lực học tập ở cấp ba rất lớn, mỗi tuần bảy tiết, cô còn có hai tiết tự học buổi sáng. Nhớ lại khoảng thời gian đó, cả cô và Trương Tuyền Phong đều bận rộn vì công việc, khi về đến nhà thì ai cũng lo việc của người nấy. Cô nghĩ, mình nên tìm một công ty, ứng tuyển vị trí văn phòng.
Cô muốn thay đổi môi trường mới.
Chiều hôm sau, buổi phỏng vấn diễn ra rất thuận lợi. Trên đường về, cô ghé qua siêu thị mua ít nguyên liệu nấu ăn, rồi mua thêm một cân táo và một cân cam. Đến lúc vào thang máy, không ngờ cô lại chạm mặt chàng trai.
Cậu vẫn đeo ba lô, trên mặt đầy mồ hôi. Cô vừa bước vào đã bị hơi nóng hầm hập từ cậu bao trùm, sau lưng không ngừng rùng mình tê dại. Trong đầu cô tất cả đều là hình ảnh mình bị chàng trai này ép vào tường gạch, thúc mạnh vào không ngừng, khiến cô có chút khô cả họng.
“Chị.” Cậu chủ động chào hỏi, ánh mắt dán chặt vào cô.
Phó Nhàn Linh không dám nhìn cậu, cúi thấp đầu, lấp bấp “Ừm” một tiếng.
Thang máy không có người khác. Cô đứng phía bên trái, cậu đứng phía bên phải. Cửa thang máy khép lại, cậu nghiêng đầu nhìn sang, thấy hai ngón tay của cô đã tím bầm vì xách quá nhiều túi. Cậu chủ động vươn tay ra đỡ lấy mấy chiếc túi.
Phó Nhàn Linh khẽ tránh người: “Không cần…”
Cơ thể chàng trai tỏa ra hơi nóng. Ngón tay cậu vừa chạm vào cô, Phó Nhàn Linh đã cảm thấy nóng ran, bất giác rụt lại. Cô vô thức lùi về sau, nhưng chàng trai vẫn kiên quyết muốn đỡ lấy đồ trong tay cô, giọng nói khàn khàn: “Tôi giúp chị xách đến cửa nhà.”
Cô vốn muốn từ chối, nhưng ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen láy của cậu, cô lại bỗng nhiên trở nên căng thẳng, không nói nên lời.
Thang máy đến, hai người một trước một sau bước ra ngoài. Quả thật cậu ta chỉ mang đồ đến trước cửa, đặt xuống rồi xoay người rời đi. Phó Nhàn Linh nhìn cậu đi vào thang máy, lúc này cô mới nhập mật khẩu rồi bước vào nhà.
Chỉ là vừa vào nhà cô đã giật mình, đèn trong nhà đang bật.
Cô còn chưa kịp thay giày, đi vào vài bước thì thấy Trương Tuyền Phong mặc áo ngủ bước ra, tay cầm cốc nước. Thấy cô, hắn hỏi: “Chưa ăn cơm tối sao?”
Phó Nhàn Linh cảm thấy cơn giận dâng lên. Cô có vô số lời muốn chất vấn Trương Tuyền Phong, nhưng đến môi lại nuốt ngược vào trong. Cô mặt không biểu cảm, quay lại huyền quan thay dép lê, rồi mới mang đồ vào phòng bếp.
Trương Tuyền Phong đi theo cô vào bếp: “Sao vậy?”
Phó Nhàn Linh nhắm mắt hít sâu một hơi, rồi mới xoay người lại: “Không có gì. Lần này anh đi công tác về sớm nhỉ.”
“Xong việc thì về thôi.” Hắn vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau:
“Sao lại không vui vậy?”
Phó Nhàn Linh gạt tay hắn ra, cười gượng: “Hơi mệt.”
“Em đêm nay rất mệt”, “Có chút mệt mỏi”, “Ngày mai còn phải dậy sớm”, “Em vẫn chưa làm xong kế hoạch” – tất cả đều là những lời từ chối khéo để không phải ngủ cùng phòng.
Trương Tuyền Phong xoa eo cô, cúi người hôn nhẹ lên má cô:
“Được, vậy anh về phòng trước.”
Phó Nhàn Linh chờ hắn đi rồi, dùng sức chà xát chỗ má bị hắn hôn. Cô ghê tởm đến mức muốn nôn. Thật sự cô chỉ muốn biết, làm sao hắn có thể sau khi vui vẻ với tiểu tam bên ngoài, trở về vẫn còn sức lực để đối phó với cô.
Cô thái rau mà thất thần, không cẩn thận cắt phải tay. Đau thấu xương, đau muốn chết. Cô rửa vết cắt dưới vòi nước, máu vẫn không ngừng chảy. Cô đi đến bàn trà tìm hòm thuốc, tìm băng dán cá nhân dán lên, cũng chẳng còn tâm trạng nấu cơm.
Cô rửa sạch một quả táo ăn tạm cho bữa tối, rồi đi tắm rửa.
Lúc cô trút bỏ xiêm y trong phòng tắm, trong đầu đều là hình ảnh chàng trai ép cô bên bồn tắm, từ phía sau thúc mạnh vào bên trong không ngừng.
Dòng nước ấm áp chảy qua da thịt, nhũ hoa bị kích thích đến mức run rẩy. Những ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve bầu ngực, bên tai dường như nghe thấy tiếng chàng trai mơ hồ, với giọng nói khàn khàn:
“Chị à, nơi này của chị thật đẹp…”
Cô khó nhịn mà cọ xát vùng giữa hai chân, ngón tay dò sâu vào bên trong, nước đã chảy ướt đẫm.
Do dự vài lần, cô đi đến bên tủ lấy cái trứng rung ra. Âm vật bị kích thích đến sưng đỏ cứng ngắc, chẳng mấy chốc, cô ngửa mặt lên đạt tới cao trào.
Chỉ là nơi giữa hai chân vẫn trống rỗng đến khó chịu. Cô cọ xát hai đùi vào nhau, trong đầu vô cớ nhớ tới hình ảnh chàng trai ôm mình vào trong ngực, siết chặt hông cô rồi mãnh liệt đâm sâu vào bên trong.
Vật nam tính đỏ tím dữ tợn không ngừng ra vào nơi tư mật của cô. Cô dùng sức xoa nắn ngực mình, tay còn lại bắt chước hành động của dương vật, đưa vào cửa huyệt của mình.
Chỉ là ngón tay quá bé, cô cũng không biết phải làm như thế nào mới có thể thoải mái. Vật lộn mãi hơn nửa ngày, cô mới mệt mỏi từ phòng tắm đi ra.