Chương 9: Em rốt cuộc có chuyện gì?

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 9: Em rốt cuộc có chuyện gì?

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Nhàn Linh dậy sớm, sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô trở về phòng thay đồ, xách túi chuẩn bị ra ngoài.
Trương Tuyền Phong cũng đã dậy từ sớm, hắn từ phòng tắm bước ra, thấy cô đang xỏ giày ở cửa, hơi ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay em đi đâu vậy?”
Bình thường Phó Nhàn Linh đi mua thức ăn cũng chỉ mang theo một chiếc túi vải đi chợ, vậy mà hôm nay cô lại ăn mặc rất lịch sự, với áo sơ mi trắng phối cùng quần tây, lại còn mang theo một chiếc túi xách. Chiếc túi này cô mua từ lúc mới kết hôn, hắn mới chỉ thấy cô dùng vài lần lúc đi làm, ngày thường thì hầu như không đụng tới.
“Đi làm.” Phó Nhàn Linh xỏ giày xong, cô quay người bước ra ngoài mà không hề nhìn hắn lấy một cái.
Thấy biểu cảm của cô hơi khác thường, Trương Tuyền Phong vội xỏ giày đuổi theo Phó Nhàn Linh. “Hôm nay em đi làm à? Sao tự dưng lại muốn đi làm?”
Thang máy mở cửa, Phó Nhàn Linh bước vào. Trong thang máy còn có người ở tầng trên đang đi xuống, Trương Tuyền Phong nhìn đối phương gật đầu chào hỏi. Hắn đứng cạnh Phó Nhàn Linh, thấp giọng hỏi: “Sao em không nói gì cho anh biết?”
Phó Nhàn Linh nghĩ thầm, anh đi cặp bồ bên ngoài cũng đâu có nói cho tôi biết.
Tối qua cô bị giấc mộng xuân giày vò cả đêm, ngủ không được ngon giấc, lúc này chẳng còn tâm trạng để ý đến hắn.
Chỉ là khi xuống đến tầng tiếp theo, lại nhìn thấy chàng trai kia, da đầu cô đột nhiên như muốn nổ tung, da gà nổi hết cả lên. Cô bất giác đưa tay xoa xoa làn da mình rồi cúi đầu.
Vu Hướng Tây nhìn thấy cô, đôi mắt đã sáng lên. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô ăn mặc như thế này. Chiếc áo sơ mi trắng khiến làn da cô trở nên trắng sáng, chiếc quần âu tôn lên vòng eo nhỏ nhắn của cô, rõ ràng là dáng vẻ thanh lịch, trưởng thành nhưng lại rất quyến rũ.
Khi nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô, ánh sáng trong mắt cậu lập tức tối sầm đi rất nhiều. Vu Hướng Tây bước vào, nhìn cô nói: “Chào buổi sáng, chị.”
Phó Nhàn Linh cảm thấy da đầu tê dại khi nghe thấy giọng nói này. Trong giấc mơ đêm qua, cô không biết mình đã bị âm thanh này ám ảnh bao nhiêu lần nữa.
Cô trả lời hơi không tự nhiên: “Chào cậu.”
Trương Tuyền Phong cau mày kéo tay cô: “Anh đang hỏi em sao tự dưng lại muốn đi làm, sao em không trả lời?”
Cậu nhíu mày nhìn hành động của Trương Tuyền Phong, muốn bước tới chắn giữa Trương Tuyền Phong và Phó Nhàn Linh. Cô thấy tình thế có vẻ căng thẳng, lúc này cô mới chịu lên tiếng: “Chỉ là tự dưng muốn đi làm, anh đi công tác cũng có nói với tôi đâu.”
Vu Hướng Tây dừng lại, đứng quay lưng về phía cô, chiếc ba lô sau lưng nhẹ nhàng cọ vào tay cô. Phó Nhàn Linh ngước mắt lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt quan tâm của cậu.
Cô lại vội vàng cúi đầu.
“Chỗ đó ở đâu vậy?” Trương Tuyền Phong nhìn đồng hồ. “Anh đưa em đi.”
Phó Nhàn Linh không từ chối, chỉ là vẻ mặt hơi không vui.
Trương Tuyền Phong cũng đang tức giận, lúc ra khỏi thang máy, hắn hỏi cô: “Không phải em bảo ở nhà chuẩn bị mang thai sao? Sao tự dưng lại muốn đi làm, ba mẹ em có biết không?”
Phó Nhàn Linh dừng lại nhìn hắn: “Anh còn gì muốn hỏi nữa không?”
Trương Tuyền Phong nhíu mày nhìn cô. “Vậy rốt cuộc em có chuyện gì?”
Đột nhiên Phó Nhàn Linh cảm thấy mệt mỏi, cô ước mình có thể xé bỏ lớp mặt nạ đạo đức giả của người đàn ông trước mặt ngay tại chỗ, nói với hắn rằng chính hắn cũng đang lừa dối, để tất cả những chuyện này có thể dừng lại.
Nhìn thấy chàng trai đang đứng sau lưng Trương Tuyền Phong cũng dừng lại, cô đành quay mặt đi chỗ khác.
Trương Tuyền Phong sai thì hắn phải tự chịu, nhưng cô cũng không muốn liên lụy đến người khác.
Phó Nhàn Linh tiếp tục bước đi, đúng lúc này Trương Tuyền Phong lại có điện thoại. Hắn vội vàng nghe máy rồi gọi với theo cô: “Đợi anh, để anh đưa em đi.”
Phó Nhàn Linh không thèm quay đầu lại: “Tôi tự đi được, không cần anh đưa.”
Xe của Trương Tuyền Phong vẫn còn ở trong gara, hắn nhìn theo bóng lưng của Phó Nhàn Linh, cuối cùng vẫn phải nghe điện thoại xong mới lái xe đi.
Phó Nhàn Linh bắt taxi ra khỏi khu chung cư, vừa lên xe thì nghe thấy tiếng gọi từ phía sau. Cô quay đầu lại nhìn thì Vu Hướng Tây đã lao về phía cô, trên tay cầm một túi đồ ăn sáng.
Cậu chạy đến bên cô, đưa túi đồ trên tay cho cô: “Chị ơi, mời chị ăn sáng.”
Phó Nhàn Linh chưa kịp ăn sáng, cô nhìn vào túi đồ. Bên trong có bánh bao hấp, trứng trà và một túi sữa đậu nành, đây là những món được bày bán ở cổng khu chung cư. Nhưng hai năm nay cô chưa từng mua đồ ăn sáng, hầu như đều tự làm ở nhà.
Phó Nhàn Linh nhận lấy, nói cảm ơn Vu Hướng Tây.
Ăn đồ của người khác thì nói chuyện cũng dễ hơn. Lúc chuẩn bị lên xe, cô hỏi Vu Hướng Tây: “Cậu đến trường à?”
Thấy cậu gật đầu, đôi mắt sáng ngời, cô ngồi dịch vào trong: “Lên đi.”
Vu Hướng Tây vội vàng ngồi vào xe, sau khi đóng cửa, cậu cười đến mức lộ ra hàm răng trắng bóng:
“Cảm ơn chị.”