Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 80: Sâu tận cổ họng
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi năm Phó Nhàn Linh đều đón sinh nhật cùng Thôi Hiểu. Ngược lại, đến sinh nhật Thôi Hiểu, Phó Nhàn Linh cũng luôn ở bên cạnh cô ấy.
Vết thương ở chân Thôi Hiểu không quá nặng. Khi Phó Nhàn Linh từ trường về, cô lái xe thẳng đến chỗ Thôi Hiểu, tay vẫn cầm chiếc bánh kem. Không ngờ, vừa mở cửa, Phó Nhàn Linh đã thấy Hồ Dương ở trong nhà.
Anh mặc một chiếc áo thun màu trắng, khiến làn da đen sạm của anh nổi bật hơn.
Cô gật đầu chào anh: “Thôi Hiểu đâu rồi?”
Hồ Dương chỉ về phía phòng ngủ. Thấy Phó Nhàn Linh định bước vào, anh liền cau mày nói thêm một câu: “Cô ấy vừa ngủ được nửa tiếng.”
Phó Nhàn Linh: “…” Cô kinh ngạc hỏi: “Cậu ấy thức trắng từ tối qua đến giờ sao?”
Hồ Dương đang định uống nước. Nghe cô hỏi, biết cô đã nghĩ xa xôi, anh lạnh mặt nói: “Cô ấy bận làm việc.”
“….À.” Phó Nhàn Linh che mặt. Cô đúng là đã bị Thôi Hiểu 'đồng hóa' rồi, đầu óc lúc nào cũng nghĩ toàn chuyện linh tinh.
Phó Nhàn Linh đặt bánh kem xuống định rời đi, lại thấy Hồ Dương mặc áo chuẩn bị ra ngoài, cô vội vàng gọi anh lại:
“Anh đợi chút, tôi chuẩn bị đi bây giờ, anh cứ ở đây với Thôi Hiểu đi.”
Phó Nhàn Linh không biết Thôi Hiểu đang nghĩ gì, nhưng cô đoán là bạn cô cũng rất thích Hồ Dương, nếu không sẽ không cho anh ở lại đây.
Thôi Hiểu ở trong phòng hình như đã nghe thấy tiếng động, cô hắng giọng gọi to: “Đại hắc điểu!”
Phó Nhàn Linh: “…”
Sắc mặt Hồ Dương tối sầm, anh đi đến mở cửa phòng. Thôi Hiểu đang mặc quần áo, cô không mở mắt mà hỏi Hồ Dương:
“Mấy giờ rồi, giúp tôi đặt một cái bánh kem, sinh nhật chị em tôi, tôi phải cùng cô ấy đón sinh nhật.”
Thôi Hiểu nói xong, hai mắt vẫn nhắm tịt rồi ngủ thiếp đi.
Hồ Dương liếc nhìn Thôi Hiểu. Ngay cả khi ngủ, lông mày cô vẫn hơi nhướn lên trông vô cùng kiêu ngạo. Anh vươn tay ấn nhẹ lông mày cô xuống.
Thôi Hiểu giật mình tỉnh giấc, há miệng muốn cắn tay anh, rồi vòng tay ôm cổ Hồ Dương, trèo lên người anh nói: “Tôi muốn đi vệ sinh, nhanh lên, nếu không tôi sẽ tiểu vào miệng anh.”
Hồ Dương bế cô đi vào phòng vệ sinh, giúp cô giải quyết xong, còn rửa mặt cho cô nữa.
Thôi Hiểu ngồi dựa trên bồn cầu ngửa đầu lên, hai mắt vẫn nhắm nghiền.
Mấy ngày nay, cô nàng đều trong tình trạng như vậy, mệt đến mức ngồi đâu cũng có thể ngủ gục. Hơn mười ngày nay, cô ấy liên tục ngồi trên sofa gọi điện thoại. Trên sofa, bàn trà, thậm chí cả trên mặt đất, đâu đâu cũng thấy những bản thảo thiết kế tiệc cưới.
Thôi Hiểu xác nhận danh sách khách mời, đến khách sạn kiểm tra xem bãi đậu xe có đủ chỗ không, đồng thời cũng kiểm tra lại kịch bản với người dẫn chương trình để đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào.
Thôi Hiểu còn phải dùng nạng để xem địa điểm vào ban ngày. Khi cây quyền trượng được giao tới, cô lại tìm người sơn lại thành màu vàng kim. Bản thiết kế cho đám cưới có đến gần mười kịch bản khác nhau, nhưng cô dâu kia lại rất khó tính. Thôi Hiểu chân đang bó bột, đi lại thật sự rất bất tiện, khiến cô vô cùng chật vật.
Cũng may có Hồ Dương ở bên cạnh. Lúc cô đói, khát hay mệt mỏi, anh đều xuất hiện ngay lập tức.
Thôi Hiểu đã tỉnh táo lại một chút, khẽ mở mắt liếc nhìn người đàn ông đang cau mày lau mặt cho cô. Anh mặc chiếc áo thun trắng trông rất buồn cười, vì Thôi Hiểu đã cố tình giở trò bắt anh mặc.
Mặc dù màu này xấu tệ, nhưng vì Thôi Hiểu đã cắt hỏng hết quần áo của anh. Hồ Dương đành bất đắc dĩ mặc vào, giờ mặc cả tuần cũng đã quen rồi.
Thấy Thôi Hiểu đang im lặng mở mắt nhìn mình, Hồ Dương dùng sức lau mạnh hơn. Thấy cô cau mày khó chịu, anh mới hừ một tiếng: “Thế này mới đúng.”
Mặt Thôi Hiểu bị lau đến đau rát, cô nắm lấy vật mềm mại dưới háng anh, xoa nắn khiêu khích vài cái rồi nói: “Côn thịt thật là bự.”
Hồ Dương nhéo cằm cô, nhìn chằm chằm vào hàm răng đều tăm tắp của Thôi Hiểu, ánh mắt thâm trầm, nói:
“Thôi Hiểu, cô nói lại lần nữa xem, tôi sẽ đâm cái côn thịt này vào sâu tận cổ họng cô.”