81. Chương 81: Lời thách thức của Thôi Hiểu

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 81: Lời thách thức của Thôi Hiểu

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thôi Hiểu vừa định mở miệng trêu chọc thì Hồ Dương đã cho thẳng hai ngón tay vào cổ họng cô. Cô nàng lập tức nôn khan, mắt trợn trắng, hốc mắt dần đỏ hoe vì khó chịu, nước mắt cũng trào ra.
Hồ Dương buông tay, anh đi rửa rồi mang khăn đến cho cô lau mặt.
Thôi Hiểu nôn khan một hồi, cô nhìn chằm chằm vào anh: “Đồ chó, con mẹ nó anh giỏi thì tới đụ chết tôi đi!”
Hồ Dương liếc nhìn cô, giọng nói khô khốc, thô ráp như tờ giấy nhám: “Cô cứ thử kích tôi nữa xem.”
Chỗ đó của anh đã cương cứng lên rồi, côn thịt bên trong quần đã phồng lên một khối rõ rệt.
Thôi Hiểu: “….”
Cả đời cô chưa từng bị ai bắt nạt đến thế!
Hồ Dương nắm lấy cằm cô, ánh mắt nặng nề, giống hệt giọng nói của anh: “Nói tiếp đi.”
Thôi Hiểu bĩu môi, giả vờ đáng thương nói: “Chân của tôi đau quá.”
Mỗi lần trêu chọc Hồ Dương, thấy anh có vẻ thật sự nổi giận, cô lại giở chiêu này. Điều quan trọng là, lần nào cũng có tác dụng.
Hồ Dương nhìn cái chân đang bó bột của cô, không nói thêm gì, anh lau mặt cho Thôi Hiểu xong lại bế cô ra ngoài.
Ngay đêm đầu tiên cô trở về từ xưởng rượu vang, Hồ Dương đã đến đây rồi.
Thôi Hiểu đi lại không tiện, trợ lý mua cho cô một cái nạng. Vừa mang lên nhà, anh ta đã thấy Hồ Dương ôm Thôi Hiểu từ phòng tắm đi ra. Anh ta thấy vậy liền vội vàng đặt đồ đạc xuống rồi quay người ra ngoài, còn loáng thoáng nghe thấy tiếng người đàn ông tức giận vang lên:
“Con mẹ nó, ngoan ngoãn một chút đi!”
Tâm trạng của người trợ lý lúc đó là ngũ vị tạp trần. Bởi vì từ trước đến nay anh ta mới chỉ thấy Thôi Hiểu chửi người khác, chứ chưa từng thấy người đàn ông nào dám đối xử với cô như vậy.
Thôi Hiểu rút tay ra khỏi núm vú Hồ Dương rồi lại sờ tới vùng lông ở bụng dưới của anh. Vừa chạm vào, cô đã bị Hồ Dương ném lên ghế sofa, chân đang bó bột đập vào ghế, khiến Thôi Hiểu đau đớn cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng cô không hề kêu một tiếng nào, lúc ngẩng đầu lên vẫn cố nở nụ cười: “Sờ cũng không cho sờ, vậy anh tới đây làm gì?”
Hồ Dương thấy khóe môi cô chảy máu, anh nhíu mày, lấy khăn giấy lau cho cô. Thôi Hiểu cười cười, lùi người về sau, móc ngón tay vào gáy anh, kéo anh lại.
Hồ Dương nhíu mày nói: “Nếu cô không muốn dùng cái chân này nữa, thì cứ tiếp tục kích thích tôi.”
Ngón tay Thôi Hiểu trượt qua cổ anh, dấu răng vẫn còn in hằn trên đó, cô vui vẻ cười nói:
“Hồ Dương, anh sẽ thích tôi thôi.”
Hồ Dương nhìn cô chằm chằm một lúc, sau đó đứng dậy định bỏ đi.
Thôi Hiểu lấy điện thoại ra, giả vờ muốn gọi điện: “Số của dì là gì nhỉ, để tôi hỏi lão Hà. Hừm, chắc bà ấy cũng thấy có lỗi nên muốn đến chăm sóc tôi, thế tôi làm sao mà từ chối được đây. Dù sao con trai bà cũng đã đụ tôi thành thế này…”
Hồ Dương quay đầu lại nhìn Thôi Hiểu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thôi Hiểu, cô sẽ phải hối hận.”
“Hối hận hả?” Thôi Hiểu cười nhạo anh nói: “Trong từ điển của tôi không có từ này.”
Hồ Dương cởi quần áo, đi đến chỗ cô, ôm cô vào phòng ngủ. Thôi Hiểu kêu lên: “Con mẹ nó, chân tôi đang gãy đấy, anh còn muốn đụ thật sao?”
“Không thì sao, cô nghĩ tôi tới đây để làm gì?” Giọng anh toát ra vẻ nhẫn tâm.
Thôi Hiểu: “….”
Thấy quần áo đã bị lột ra hết sạch, âm hộ sưng đỏ của cô hơi run rẩy vì đau đớn. Thôi Hiểu cố tỏ ra bình tĩnh nói:
“Để ngày mai đi, tôi buồn ngủ rồi.”
Hồ Dương trầm mặc nhìn cô, sau đó bế thốc Thôi Hiểu lên, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Chân cô không thể đụng nước, vì vậy anh lấy khăn lau cho cô, sau đó bế cô về phòng. Động tác tuy có chút thô lỗ nhưng vẫn rất cẩn thận, ít nhất còn lấy điện thoại đưa vào tay cô.
“Anh định đi sao?” Thôi Hiểu nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh hỏi.
Hồ Dương quay đầu lại nhìn cô, nhàn nhạt nói: “Có việc gì cứ gọi tôi.”
Anh ngủ ở ngoài sofa. Buổi tối Thôi Hiểu muốn đi vệ sinh, anh không nói gì, cứ thế bế cô đi rồi lại bế cô trở lại giường.
“Ừm, một tháng tôi cho anh 36 triệu, phụ trách chăm sóc tôi, thấy thế nào?” Thôi Hiểu nhìn anh nói.
Hồ Dương trông rất cường tráng, gương mặt tuy không quá điển trai, chỉ có thể nói là vô cùng nam tính. Nhưng Thôi Hiểu nhìn nhiều lại cảm thấy vẻ ngoài anh rất vừa mắt, cộng thêm thân thể cuồn cuộn cơ bắp khiến cô càng thêm thích thú.
Không ngoài dự liệu, Hồ Dương vẫn từ chối, còn ném lại một câu cho cô: “Thôi Hiểu, tôi nghèo thì nghèo thật, nhưng tôi không kiếm tiền từ phụ nữ.”
“Có chí khí.” Thôi Hiểu nằm trên giường cười híp mắt nói: “Vậy anh cứ chăm sóc tôi thật tốt đi, tôi sẽ không cho anh tiền nữa.”
Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, phía trước còn không cài dây, bộ ngực xinh đẹp cùng vòng eo nhỏ nhắn cứ thế phơi bày. Trên người cô có những vết bầm tím, Thôi Hiểu dùng giọng điệu trịch thượng, với vẻ mặt vô cùng khiêu gợi nói: “Tôi để cho anh đụ.”
“Anh thấy vậy có được không?”