99. Chương 99: Không phải gãi như thế

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 99: Không phải gãi như thế

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thôi Hiểu không muốn tìm lão Hà, nhưng cuối cùng cô vẫn không thể không đến.
Lão Hà thấy cô đến, cau mày phất tay: “Hết rượu rồi, biến đi.”
Thôi Hiểu ném túi xách lên quầy bar, uống cạn ly rượu vừa pha đặt trên quầy, hỏi lão ta: “Ông biết người đó đi đâu rồi không?”
“Không biết.” Lão Hà tiếp tục pha đồ uống, miệng lẩm bẩm đầy oán hận. “Lần trước tôi đã nói rõ với cô rồi, cô vẫn còn muốn đi tìm nó. Nếu nhà cô biết chuyện nó từng có tiền án trước đây, bố cô chẳng lột da tôi ra sao?”
“Trên đời này làm gì có ai chưa từng đánh nhau bao giờ?” Thôi Hiểu khịt mũi một tiếng.
Lão Hà nhìn cô chằm chằm: “Thế cô đánh chết người ta luôn sao?”
Thôi Hiểu biết lão ta sẽ lại lôi chuyện này ra nói, cô lấy điếu thuốc trong túi ra châm lửa: “Cũng chỉ là đánh nhau thôi mà, kiểu lỡ tay gây thương tích cũng không phải là hiếm. Vả lại đó là do đối phương gây sự trước, anh ta cũng không chủ động ra tay.”
Mẹ của Hồ Dương kể cho lão ta chuyện như vậy. Lão Hà kể, khi Hồ Dương còn đi học, năm đó Hồ Dương mới 13 tuổi, vì dáng người gầy gò ốm yếu nên thường bị bạn bè bắt nạt. Có một lần anh bị mấy thằng nhóc đánh đến mức đau điếng, Hồ Dương bất ngờ nổi điên, đứng dậy chống trả, anh nhặt một viên gạch dưới đất đập tới. Đối phương cũng chỉ là một thằng nhóc choai choai, thế là bị anh ta đập chết.
Xét thấy đều chưa đủ tuổi vị thành niên nhưng vì ngộ sát nên Hồ Dương chỉ phải ngồi tù 7 năm. Đối với một đứa trẻ mà nói, 7 năm đó khiến cuộc đời của anh ta như đã trôi qua một nửa rồi.
Hồ Dương không thể quay về trường học, lại không thể hòa nhập lại được với cuộc sống xã hội đầy thay đổi; lúc đi làm thì bị soi mói, ghẻ lạnh; tự mình lập nghiệp lại gặp vô vàn trắc trở.
Lão Hà cắt một miếng chanh thả vào ly rượu để trang trí: “Nó ra ngoài tự mở hàng ăn, sau đó cũng vì một lần xô xát lớn mà lại phải vào đó ngồi vài năm.”
“Thật ghê gớm.” Thôi Hiểu cười: “Thế tại sao lúc trước ông lừa tôi, nói anh ta là người hiền lành.”
Lão Hà trừng mắt lườm cô: “Nó vốn dĩ vẫn là người thật thà, lương thiện mà. Nếu chưa đụng phải cô thì giờ nó vẫn đang yên ổn làm việc ở nhà máy rồi. Cô thì hay thật, quyến rũ người ta rồi lại không chịu trách nhiệm. Giờ thì sao? Tìm được nó rồi thì cô định làm gì?”
Thôi Hiểu cầm miếng chanh lên bỏ vào miệng: “Đừng có lắm chuyện như vậy, nếu ông biết gì thì nói cho tôi, không biết thì thôi.”
Ngày đầu tiên Hồ Dương rời đi, cô không cảm thấy gì, nhưng sau khi anh rời đi một tuần, tâm trạng của cô trở nên thất thường. Thôi Hiểu thường xuyên cáu giận vô cớ, trợ lý tìm cho cô một anh chàng trắng trẻo đến nhưng cô vẫn không thấy hài lòng, không lâu sau liền đuổi đi.
Trợ lý lại thử tìm một anh chàng cao to, da ngăm, nam tính đến hầu hạ cô. Thôi Hiểu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người đàn ông đó một lúc, sau đó đặt cái chân đang bó bột của mình lên ghế sofa, bảo anh ta gãi giúp cô.
Người đàn ông kia vừa mới gãi được một cái, cô đã chán ghét mà đuổi đi: “Không đúng! Không phải gãi như thế!”
Cái gì mà không phải gãi như thế chứ, rõ ràng là vì không phải người đó.
Trong lòng trợ lý biết rõ Thôi Hiểu muốn Hồ Dương quay về, nhưng cô lại không chịu nói ra, anh ta cũng không dám nhắc đến.
Hồ Dương đi rồi, ở nhà Thôi Hiểu chỉ có thể dựa dẫm vào trợ lý. Tuy Tiểu Phương đã theo cô nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên chăm sóc cô với đôi chân bó bột; lúc bế Thôi Hiểu từ phòng vệ sinh về lại phòng ngủ trông có vẻ rất vất vả, khiến cô cảm thấy rất bất mãn.
Nhất là ban đêm, Thôi Hiểu cứ nửa tỉnh nửa mê gọi Hồ Dương, cô mơ màng nói: “Hồ Dương, lấy nước cho tôi.”
Lúc này trợ lý đã ngủ say như chết, không hề nghe thấy. Thôi Hiểu gọi đến nỗi cô tỉnh cả ngủ, cô mở mắt nhìn trần nhà, khẽ chửi thề một tiếng rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Cường độ làm việc cao cũng không thể khiến cô phân tâm. Lúc Thôi Hiểu hay ngủ quên trên xe, cô thường lim dim mắt gọi: “Hồ Dương, bế tôi qua đó xem sao.”
Nhưng lúc Thôi Hiểu mở mắt ra, chỉ thấy vẻ mặt lúng túng của Tiểu Phương.
Cô thấy mình như bị tẩu hỏa nhập ma, ngày nào cũng nhớ đến anh, cái gã đàn ông mặt thối đó, đôi mắt thâm trầm ấy, cả cánh tay khỏe khoắn lúc nào cũng có thể dễ dàng bế cô, ôm từ phòng ngủ ra đến nhà vệ sinh, giúp cô rửa mặt và thay quần áo, gọt táo cho cô ăn, lái xe đưa cô đi khắp nơi, cùng nhau bận rộn từ sáng đến hai, ba giờ đêm. Lúc nghe thấy tiếng cô gọi đều nhanh chóng xuất hiện, bón thuốc cho cô, ngồi cạnh giường giúp cô đắp chăn, đợi cô ngủ say rồi mới rời đi.
Có rất nhiều chi tiết trước nay cô không hề để ý, giờ trong khoảng thời gian yên tĩnh, nó từng chút một hiện về trong tâm trí cô.
Thôi Hiểu không khỏi nhớ tới lời Phó Nhàn Linh từng khuyên cô trước đây.
“Cậu đừng để lúc đó lại hối hận.”