Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 98: Chỉ cần sống vui vẻ
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Vu Hướng Tây và Phó Nhàn Linh từ nhà bếp bước ra, Thôi Hiểu đã đi từ lâu, chỉ còn lại Vu Hoan đang ngẩn ngơ ngồi trên ghế sô pha một mình.
“Có chuyện gì vậy?” Vu Hướng Tây hỏi.
Vu Hoan lắc đầu: “Không sao ạ, chỉ là em chợt cảm thấy thế giới của người lớn thật đáng sợ.”
Vu Hướng Tây: “...”
Phó Nhàn Linh cười nói: “Thôi Hiểu nói gì à? Tính tình cô ấy nóng nảy, dù nói chuyện rất thẳng thắn nhưng nhìn chung đều là sự thật.”
Vu Hoan hít sâu một hơi, trong đầu không kìm được lại nhớ tới những điều vừa nghe, cảm thấy thế giới của người lớn càng trở nên đáng sợ hơn.
Sau khi ba người ăn cơm xong, Vu Hướng Tây đưa Vu Hoan về nhà. Trên đường đi, Vu Hoan hỏi: “Anh, anh sẽ kết hôn với cô giáo chứ?”
Vu Hướng Tây gật đầu: “Ừm.”
Vu Hoan nở nụ cười: “Dạ, vậy thì tốt quá rồi.”
“Có chuyện gì vậy, sao tự nhiên em lại hỏi chuyện này?” Vu Hướng Tây hỏi.
Vu Hoan nhớ đến Thôi Hiểu, liền kể: “Chị Hiểu hình như không muốn kết hôn, nhưng lại có người thích chị ấy. Chị ấy hỏi em rằng, yêu đương mà không phải với mục đích kết hôn thì có phải là chơi đùa không? Có lẽ chị ấy thật sự thích người kia, nhưng tại sao lại không muốn kết hôn với anh ta chứ?”
“Anh cũng không rõ. Mỗi người đều có suy nghĩ và cách sống riêng của mình.” Vu Hướng Tây nói: “Quan trọng nhất là, chỉ cần sống vui vẻ là được rồi.”
Vu Hoan gật đầu.
Cô bé nhìn thấy nụ cười trên mặt Vu Hướng Tây, liền không kìm được nhớ lại cảnh tượng khi cùng Phó Nhàn Linh về nhà. Cô bé thấy ban công treo đầy quần áo và tất của Vu Hướng Tây, trong phòng làm việc cũng toàn là đồ của anh trai, được dọn dẹp rất gọn gàng. Trên bàn còn có hai bông hồng tươi mới, có lẽ một bông là của ngày hôm qua, một bông là của ngày hôm nay.
Cô bé có thể chắc chắn rằng anh trai cô thật sự rất thích cô giáo, và cũng nhìn thấy tình yêu dành cho anh trai trong ánh mắt của cô giáo.
Nếu sau này hai người kết hôn, nhất định sẽ rất hạnh phúc.
“Anh, chồng cũ của cô giáo đối xử không tốt với cô ấy phải không?” Vu Hoan đột nhiên hỏi.
“Sao em lại hỏi vậy?”
“Bởi vì em chưa từng gặp người đó.” Vu Hoan suy nghĩ một lát rồi nói: “Những giáo viên khác đã kết hôn, lúc tan làm đều có người đến đón, nhưng cô giáo Phó vẫn luôn phải về nhà một mình.”
Vu Hướng Tây không nói gì, chỉ chỉnh lại cách xưng hô của cô bé cho đúng: “Sau này phải gọi là chị dâu.”
Vu Hoan nói: “Vâng, em biết rồi.”
Lúc Vu Hướng Tây đưa cô bé đến cửa tiểu khu thì tình cờ gặp Hoàng Đan Đan. Cô ta vừa bước xuống từ một chiếc siêu xe, trên vai đeo một chiếc túi có logo của một nhãn hiệu xa xỉ.
Vu Hoan nói: “Chị gái hàng xóm kìa.”
Vu Hướng Tây nhắc nhở cô bé: “Đừng cho cô ta vào nhà.”
Vu Hoan hiểu rõ: “Em biết, em chỉ nói chuyện một hai câu với chị ấy thôi.”
Không hiểu sao cô bé bỗng nhớ tới những lời Thôi Hiểu đã nói, lập tức hiểu rõ cuộc sống của người phụ nữ trước mặt. Khó trách tại sao buổi tối chị gái này vẫn luôn ra ban công hút thuốc.
Vu Hướng Tây lái xe về. Lúc đi ngang qua tiệm thuốc, anh mua mấy hộp viên ngậm.
Phó Nhàn Linh vừa tắm rửa xong bước ra đã bị Vu Hướng Tây đang chờ ở cửa nhà vệ sinh ôm vào lòng: “Làm em giật mình...”
Cô hờn dỗi đánh anh một cái rồi ngửa mặt lên hôn anh.
Vu Hướng Tây đè cô xuống ghế sô pha, ngậm lấy môi lưỡi cô mà khuấy đảo, đầu lưỡi trượt xuống theo cổ cô.
Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào mặt cô, mắt Phó Nhàn Linh trở nên thất thần mê ly, lông mi run rẩy. Anh dùng tay lướt nhẹ qua mí mắt cô, cúi đầu, ngậm lấy nhũ hoa cô nhẹ nhàng cắn.
“Không tìm thấy Hồ Dương à?” Cô sờ sờ mái tóc mềm mại của anh.
Trước đây Thôi Hiểu hỏi cô có muốn đến nhà máy rượu chơi không, khi đó cứ cách ba hai ngày lại chạy đến chỗ lão Hà, chỉ để ngồi xổm ở đó bắt Hồ Dương. Ngồi mãi mà không bắt được người, cuối cùng cô không nhịn được.
“Ừm.” Anh mơ hồ lên tiếng trả lời, đôi môi mỏng dọc theo bụng cô trượt xuống hôn hoa huyệt.
Cô cắn môi, hô hấp dồn dập, hai chân không kìm được mà nâng lên quá đầu anh:
“Biết anh ấy đi đâu không?”
Vu Hướng Tây ngậm lấy viên thịt của cô mút, tiếng rên nức nở bị ép ra khỏi cổ họng. Cô ngẩng cổ thật cao, ngón tay không tự chủ mà nắm lấy tóc anh: “A...”
Chất lỏng nóng bỏng chảy ra, ý thức cô đã bị khoái cảm đánh cho tan hoang.
“Không biết.” Giọng anh khàn khàn.
Côn thịt thô cứng nóng bỏng cắm vào trong cơ thể, cảm giác no căng khiến bụng nhỏ của cô hơi đau. Cô nức nở, chàng trai đã giữ chặt eo cô và bắt đầu vận động.
Côn thịt nhét vào chỗ sâu khiến da đầu cô tê dại.
Anh khảm vào quá sâu, quy đầu cực lớn phá mở miệng tử cung, căng ra khiến cô khom người khóc kêu lên. Côn thịt đâm thật mạnh vào hoa tâm rồi lại rút ra đầm đìa nước, rồi lại nặng nề cắm vào.
Linh hồn cô như bị kéo đi, khóc kêu nắm lấy tay anh, giọng nói run rẩy: “Vu Hướng Tây... A...”
“Chị, tôi muốn nghe chị gọi tôi là ông xã.” Anh thở gấp cắn cánh môi cô, nghe cô nức nở gọi mình là chồng, côn thịt hưng phấn lại cắm càng thêm mạnh mẽ.
Cả người cô như muốn vỡ tan, rên rỉ sắp gục ngã: “Ông xã... huhu... đến rồi... A...”