Lời nhắc nhở của huynh trưởng

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Lời nhắc nhở của huynh trưởng

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Bồi Nhân không nhận đôi găng tay Cốc Kiều đưa mà hỏi:
– Chẳng phải em đi lấy sỉ áo khoác da sao? Hàng của em đâu?
Vài chiếc áo khoác da thì làm sao nhét vừa cái túi cô đang ôm được.
Cốc Kiều giật mình thót tim. Sao anh họ lại biết cô đi lấy sỉ áo khoác da nhỉ? Chắc chắn anh đã đến nhà họ Trần, nếu không thì làm sao mà biết được. Chẳng lẽ chỉ vì không nhận được tin nhắn báo bình an lúc chín giờ mà anh đã lo lắng đến mức phải đến nhà họ Trần tìm, rồi lại còn cất công ra tận ga tàu đón cô sao?
Cốc Kiều lí nhí đáp:
– Ở đó không có ạ.
– Sao em lại nghĩ đến chuyện tới tận đó để mua áo khoác da?
Vì không coi Lạc Bồi Nhân là người ngoài, Cốc Kiều liền thành thật kể lại những gì cô quan sát được gần đây. Từ việc thấy người ta xếp hàng dài trước quầy bán áo khoác da, cho đến chuyện anh chàng đi chung cabin vòng đu quay lần trước cứ dán mắt vào chiếc áo của anh, tất cả đều khiến cô tin rằng áo khoác da sẽ trở thành một mặt hàng đầy tiềm năng trong tương lai gần. Nghe loáng thoáng Tân Tập là nơi chuyên sản xuất đồ da, cô liền đến thẳng đó.
– Em đi một chuyến xa như vậy mà chỉ mua mỗi đôi găng tay này thôi à?
– Dạ không, em mua mấy chục đôi lận.
Cũng không đến nỗi tay trắng trở về, nhưng chỉ có đôi của anh là được ông chủ giới thiệu làm từ da cừu non, còn lại đều là găng tay da heo. Da heo rẻ hơn da cừu nhiều, nên Cốc Kiều cho rằng loại găng tay có giá mềm hơn sẽ dễ bán hơn. Giá mà có cả áo khoác da heo thì tốt biết mấy, hẳn là cô đã kiếm được một khoản kha khá rồi.
– Em còn định tặng ai nữa à?
Cốc Kiều chỉ cười trừ theo thói quen chứ không đáp, nhưng nụ cười này trông có phần gượng gạo. Thật ra cô đâu định tặng ai khác, ngoài đôi này ra, số còn lại đều để bán. Tuy nói là đi xa, nhưng cô đi lấy hàng chứ đâu phải đi du lịch như đám anh em họ mà phải sắm quà lưu niệm cho cả nhà.
Nhưng trong mắt Lạc Bồi Nhân, nụ cười ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Anh hỏi tiếp:
– Nếu đã định kinh doanh mặt hàng da thì chắc em cũng tìm hiểu chút ít về các loại da rồi nhỉ? Kể cho anh nghe thử xem nào.
Cốc Kiều lại hồn nhiên chia sẻ tất cả những hiểu biết của mình về da thuộc, tiện thể giới thiệu luôn đôi găng tay cô tặng anh:
– Anh họ, anh đeo thử đi, em thấy ấm lắm. Đôi này là da cừu non, cùng chất liệu với chiếc áo khoác hồi trước anh mặc đấy ạ.
Bên trong găng còn lót một lớp lông cừu, lúc nãy cô xỏ thử thấy quả thực ấm vô cùng. Thế nhưng, cô vẫn cảm nhận được hôm nay anh họ có gì đó khác hẳn mọi khi, đặc biệt là ánh mắt sắc bén lạ thường của anh. Cô biết mình đã làm phiền Lạc Bồi Nhân, nhưng chuyện đã đến nước này, có nói không muốn làm phiền anh nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Lạc Bồi Nhân cười:
– Bây giờ em có thực sự phân biệt được các loại da không vậy? E rằng đôi găng tay này của em không phải da cừu non đâu.
Chiếc áo da anh từng mặc thực chất là da ngựa, còn đôi găng tay Cốc Kiều đưa cũng không phải da cừu thật. Ngay cả một người tiêu dùng thông thường như anh mà còn am hiểu về các loại da nhiều hơn cô nữa.
Cốc Kiều lặng thinh. Những hiểu biết sơ sài và nông cạn về da thuộc khiến cô chẳng thể tự tin nổi.
– Em đã muốn kinh doanh mặt hàng này thì nên học hỏi và nghiên cứu cho kỹ vào. Lần này em không lấy được món hàng mình muốn chưa chắc đã là chuyện xấu.
Nếu lấy được hàng, không chừng còn bị lừa nặng hơn.
Cốc Kiều lặng lẽ rụt đôi găng tay lại, dù trên môi vẫn cố giữ nụ cười gượng gạo.
– Cảm ơn anh họ đã nhắc nhở em ạ.
Lạc Bồi Nhân không đáp, sự im lặng của anh càng khiến Cốc Kiều nhận ra rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Cô không hề giấu anh chuyện đến nhà họ Trần, vậy nên chắc chắn anh đã nghe dì họ kể lại rồi.
Cô không kìm được bèn hỏi rõ:
– Dì cũng biết chuyện em đi Tân Tập rồi ạ?
Lạc Bồi Nhân nhìn cô chằm chằm:
– Yên tâm, dì của em tạm thời chưa biết chuyện em sang tỉnh khác đâu, bà ấy vẫn nghĩ em đang học nhóm ở nhà bạn. Nhưng dạo này em nói dối ngày càng trôi chảy, có phải đến chính em cũng không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả nữa không?
Mặt Cốc Kiều đỏ bừng. Cô chỉ biết cúi gằm mặt nín thinh, bởi từ ngày đến nhà họ Lạc, đây là lần đầu tiên cô nghe anh họ nói những lời nặng nề với mình như vậy.
– Em quên đã hứa gì với anh rồi à? Chẳng phải em đã hứa mỗi tối chín giờ sẽ báo tin bình an cho anh sao?
– Trên tàu em không có cách nào…
– Vậy trước khi lên tàu em không thể báo cho anh một tiếng được sao?
– Em…
– Ít nhất em cũng phải nghĩ đến chuyện lỡ mình không về đúng giờ thì còn có người biết em ở đâu mà tìm chứ.
Lạc Bồi Nhân không khỏi thầm nghĩ Cốc Kiều thật ngây thơ. Anh nhớ bố cô từng nhắc đến chuyện cô và Trần Huy hình như có hôn ước. Khi ấy, anh đã thấy chuyện này nực cười, và giờ đây lại càng thấy nó lố bịch hơn. Sự quan tâm Trần Huy dành cho Cốc Kiều có thể nói là chẳng hơn gì dì Trương giúp việc trong nhà. Dù cô đã báo lịch trình cho nhà họ Trần, nhưng dẫu tối nay cô không về, e rằng họ cũng chẳng mảy may hay biết, chứ đừng nói là bỏ công đi tìm.
Cốc Kiều biết mình đuối lý, chỉ đành cười trừ rồi xin lỗi:
– Xin lỗi anh họ, em lại làm phiền anh rồi.
– Nếu thật sự không muốn làm phiền anh thì em nên nói thật. Thành thật sẽ tiết kiệm thời gian của cả hai chúng ta, em thấy có đúng không?
– Anh họ à, em không ngờ mình sẽ về muộn thế này…
– Em cũng không ngờ sẽ có người lo lắng cho em, đúng không? Nói dối càng nhiều thì càng dễ bị lật tẩy. Nếu em muốn giữ bí mật này lâu hơn một chút thì tốt hơn hết là hãy thành thật với anh.
Nếu là người khác nói những lời này, Cốc Kiều đã có cả trăm nghìn lý lẽ để cãi lại, nhưng những lời trách mắng của Lạc Bồi Nhân lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Khi nghe anh mắng mình là một kẻ phiền phức và không đáng tin, mặt cô càng lúc càng nóng ran. Cô không thể đáp trả rằng: “Em đâu cần anh đến đón, em tự về được,” bởi khi biết anh đến đón mình, trong lòng cô đã tràn ngập niềm vui sướng khôn tả.
Lạc Bồi Nhân thấy Cốc Kiều cứ cúi gằm mặt, chớp chớp hàng mi, trong khi mặt mày đã đỏ bừng đến tận mang tai. Nét cười tươi tắn vốn thường trực trên khuôn mặt đã tan biến sạch, hiếm có khi nào cô im lặng đến vậy.
Lạc Bồi Nhân nhìn gương mặt cô, hỏi:
– Dỗi rồi à?
Cốc Kiều đỏ mặt chối bay:
– Đâu ạ.
Vành mắt cô đã hoe đỏ, hệt như gò má. Cô đã thấp thỏm lo âu suốt cả ngày trời mà kết quả lại chẳng được như ý, cuối cùng còn để lại ấn tượng xấu xí trong mắt anh họ, rằng cô là đứa phiền phức và dối trá. Cay đắng thay, cô chẳng thể chối bỏ hoàn toàn, bởi cô đúng là đã gây không ít phiền hà cho anh. Từng lời trách mắng và nhắc nhở của anh đều không sai. Từ trước đến nay, dù Cốc Kiều chịu cơ cực và mệt mỏi đến đâu, cũng chưa từng có ai nói cô như vậy. Ấy thế mà bây giờ, cô thậm chí còn chẳng đủ can đảm để bật lại một câu, rằng anh lấy tư cách gì mà mắng mình?
Dù nước mắt đã lưng tròng nhưng Cốc Kiều vẫn cố gắng nuốt ngược vào trong, bởi cô luôn cho rằng khóc lóc trước mặt người khác là một việc hết sức mất mặt.
Lạc Bồi Nhân cầm lấy đôi găng tay Cốc Kiều tặng, xỏ thử một chiếc rồi nói:
– Găng tay này ấm thật, anh cũng đang định mua một đôi.
Anh còn cố tình xòe bàn tay đang đeo găng ra ngay trước mặt Cốc Kiều để cô xem.
Nghe Lạc Bồi Nhân nói vậy, lòng Cốc Kiều tuy dịu đi phần nào nhưng hai má vẫn nóng ran. Cô không nhìn bàn tay anh, chỉ cúi đầu lí nhí đáp:
– Anh họ thích là được rồi ạ.
Lạc Bồi Nhân tháo găng ra, đặt gọn sang một bên rồi vươn tay véo nhẹ má cô, dường như muốn nặn ra một nụ cười trên gương mặt ửng hồng ấy.
– Thôi đừng dỗi nữa, anh đưa em đi ăn tối nhé. Cả ngày bận rộn chắc em cũng mệt rồi, muốn ăn gì nào?
Má Cốc Kiều lại càng đỏ hơn. Khi ngón tay anh rời đi, cô ngỡ như dấu vân tay anh vẫn còn in lại. Nhưng cô biết, cảm giác của mình và ý tứ của anh họ có lẽ là khác nhau một trời một vực, bởi giọng anh rõ ràng chỉ như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Hồi còn ở quê, người lớn trong nhà vẫn luôn xem cô là một đứa trẻ. Dù cô rất ngoan nhưng đôi lúc cũng không tránh khỏi những lúc hờn dỗi trẻ con. Thế nhưng từ ngày lên thành phố, từ lúc phụ việc ở nhà họ Lạc cho đến khi đi làm, cô không cho phép mình được trẻ con nữa, và cũng chẳng ai đối xử với cô như vậy. Lẽ ra cô đã phải coi mình là người lớn từ lâu, bởi chẳng được ai cưng chiều, mà ngay chính cô cũng không dám nuông chiều bản thân, đến nỗi có khi còn chưa kịp nổi nóng đã phải vội vàng tự dỗ mình dịu xuống.
Cốc Kiều đột ngột đưa hai tay lên che mắt rồi lại nhanh chóng buông ra, cố nặn ra một nụ cười thật tươi, chỉ có vệt nước long lanh nơi khóe mắt là trông hơi đáng ngờ. Cô nói với Lạc Bồi Nhân:
– Em ăn cơm hộp trên tàu rồi, suất ấy to lắm, giờ vẫn còn no căng đây ạ.
Vừa nói, cô vừa đưa tay gỡ chiếc khăn lụa trên đầu xuống, khẽ than thở:
– Chẳng hiểu sao trong xe lại nóng thế không biết.
Lạc Bồi Nhân bèn hạ cửa kính xe xuống cho làn gió đêm lùa vào, xua đi hơi nóng hầm hập trên gương mặt Cốc Kiều.
Lạc Bồi Nhân hỏi:
– Em muốn nghe nhạc gì?
Cốc Kiều ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
– Bài “Ngày mai sẽ tốt hơn” ạ.
Khi biết trong băng không có bài hát ấy, Cốc Kiều cười xòa:
– Vậy anh họ cứ bật bài nào anh thích đi. Em nghe cùng để mở mang kiến thức.
– Em đã thích bài ấy thì chắc cũng biết hát chứ? Anh đoán em sẽ không phiền nếu có thêm một thính giả đâu.
Cốc Kiều ngượng ngùng cười:
– Em hát dở ẹt, không dám múa rìu qua mắt thợ đâu ạ.
– Đâu đến mức ấy. Vả lại anh cũng chưa nghe bài này bao giờ, em hát thế nào thì anh cũng nghĩ bản của em là chuẩn nhất.
Lúc mới cất giọng, tiếng hát của Cốc Kiều còn đôi chút ngượng ngùng, không trong trẻo như giọng nói thường ngày. Nhưng càng về sau, sự e dè tan biến, nhường chỗ cho niềm vui phơi phới. Gió lùa qua cửa sổ xe, thổi tung mái tóc cô. Giờ nó đã dài quá vai, khác hẳn hồi cô mới lên thành phố. Cốc Kiều khẽ đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa ra sau tai, mặc cho tiếng hát của mình hòa vào làn gió đêm.
Hát xong một bài, tâm trạng Cốc Kiều cũng khá hơn hẳn, lòng cô lại tràn đầy hy vọng vào một ngày mai tươi sáng. Dù vậy, chuyến đi lần này cũng là một bài học đắt giá, nhắc nhở cô sau này không thể hấp tấp lên đường khi chưa tìm hiểu kỹ càng. Mất tiền xe là chuyện nhỏ, nhập phải hàng dỏm mới thật sự là tiền mất tật mang.
– Anh họ, cảm ơn anh.
Cô có quá nhiều lý do để cảm ơn anh, nhiều đến nỗi không biết phải bắt đầu từ đâu.
– Nếu em thật sự muốn cảm ơn anh thì hãy đồng ý với anh một việc.
– Anh cứ nói đi ạ, miễn là trong khả năng của em.
– Sau này nếu có việc phải rời Bắc Kinh đi xa, em nhớ báo trước với anh một tiếng.
Như vậy, anh đi đón cô cũng đỡ phải gọi điện khắp nơi dò hỏi lịch tàu.
– Vâng, em nhớ rồi ạ.
Cốc Kiều không cố ý dặn Lạc Bồi Nhân giữ kín chuyện này giúp mình, bởi cô tin chắc anh sẽ không bao giờ chủ động kể cho dì nghe.