Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Lạc Bồi Nhân tìm kiếm
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Huy cứ ngỡ mình nhìn nhầm, nhưng người vừa gõ cửa nhà anh ta đích thị là Lạc Bồi Nhân.
Từ những lời đồn thổi trong khoa đến những lời khen có cánh của Châu Tri Ninh, tất cả đều khiến Trần Huy cảm thấy Lạc Bồi Nhân có gì đó không thật, như sương khói. Có lần, nhân lúc Châu Toản cũng có mặt, Châu Tri Ninh lại hết lời ca ngợi những điểm tốt của Lạc Bồi Nhân. Châu Toản đang ngồi cạnh bỗng lên tiếng:
– Chẳng qua là vì đạo đức của cậu ta chưa từng phải đối mặt với thử thách, nên muốn làm người tốt cũng dễ thôi.
Châu Toản trước giờ vốn điềm đạm, hiếm khi phán xét người trẻ. Chỉ một lời nhận xét như vậy cũng đủ cho thấy ông không hề đánh giá cao Lạc Bồi Nhân. Châu Tri Ninh cãi lại:
– Sao bố biết anh Lạc không chịu được thử thách chứ?
Châu Toản cười đáp:
– Chẳng phải việc chưa từng phải đối mặt với thử thách là một sự may mắn hay sao? Bố mong tất cả những người trẻ tuổi đều có được may mắn ấy. Một sự may mắn đáng để ao ước, nhưng không đáng để khâm phục.
Châu Toản là người theo chủ nghĩa lãng mạn. Với ông ta, người thực sự đáng khâm phục phải là kẻ không ngừng vật lộn với phần tăm tối cố hữu trong tâm hồn mình, chứ không phải một kẻ may mắn được trời phú cho cả ngoại hình lẫn gia cảnh.
Trần Huy quen Châu Tri Ninh trước, rồi mới quen bố cô. Nhưng dạo gần đây, anh ta đến nhà họ Châu chủ yếu là để được chuyện trò cùng Châu Toản. Anh ta cảm thấy, dẫu đã thành công danh toại, Châu Toản vẫn có thể thấu hiểu nỗi phiền muộn của những người trẻ còn đang khó khăn tìm chỗ đứng trong xã hội. Bởi vậy, quan điểm của anh ta về Lạc Bồi Nhân giờ cũng y hệt như Châu Toản: một người có thể khiến kẻ khác ao ước, nhưng chẳng đáng để ngưỡng mộ.
Lạc Bồi Nhân chỉ chào hỏi qua quýt rồi vào thẳng chuyện:
– Cốc Kiều có ở đây không?
– Cô ấy không có đây. Giờ này mà cô ấy vẫn chưa về nhà sao? – Trần Huy đáp.
Anh ta từng nghe Châu Tri Ninh kể rằng Cốc Kiều không phải là em họ ruột của Lạc Bồi Nhân, hai người họ không hề có quan hệ huyết thống. Dù vậy, đây là chuyện riêng nhà người ta, nên anh ta chưa từng hé môi nửa lời với gia đình mình. Thế nên, việc người anh họ trên danh nghĩa của Cốc Kiều đột nhiên tìm đến nhà mình khiến Trần Huy không khỏi thắc mắc. Giờ này mà cô vẫn chưa về sao? Tại sao Lạc Bồi Nhân lại đến đây tìm cô? Anh ta chợt nhớ Trần Tinh từng kể dạo này tan làm Cốc Kiều còn đi bày hàng bán quần áo vào buổi tối. Lẽ nào cô đã xảy ra chuyện gì rồi?
Lúc này, Lạc Bồi Nhân đã biết chắc Cốc Kiều nói dối, nên anh không lặp lại lời nói dối đó nữa mà hỏi:
– Phiền anh cho tôi gặp em gái anh một lát được không? Tôi muốn hỏi cô ấy vài chuyện về Cốc Kiều.
Tám giờ tối, Lạc Bồi Nhân lái xe qua con phố nơi Cốc Kiều bán quần áo, định bụng đón cô về nhưng chẳng thấy bóng dáng cô đâu. Chờ đến chín giờ vẫn không thấy cô về nhà, anh đành phải hỏi nhỏ Ba xem Cốc Kiều đã đi đâu. Anh không hỏi nhóc Tư, vì thừa biết cái tính lẻo mép của cậu em sẽ chẳng giúp anh moi được thông tin gì, trái lại còn làm ầm ĩ lên cho cả nhà biết. Nhỏ Ba nhanh nhẹn đi hỏi mẹ rồi quay về báo lại cho anh Hai rằng Cốc Kiều đã sang nhà con gái một người bạn họ Trần của bố mình để học nhóm.
Nhỏ Ba không nhịn được mà hỏi Lạc Bồi Nhân:
– Chị họ dạo này bận học thật ạ? Sao đến cả thời gian ăn chung một bữa cơm với chúng ta cũng không có vậy anh?
Dạo gần đây, cứ đến Chủ nhật là anh Hai lại đưa cô bé và nhóc Tư đi ăn. Cô bé rất quý những lúc được ở bên anh mình, nhưng lại không thể vô tư như cậu em trai chỉ cần có đồ ăn là quên hết sự đời. Một bên là nhóc Tư thao thao bất tuyệt bao chuyện thú vị ở trường, còn một bên là anh Hai cứ im thin thít. Sự tương phản giữa ồn ào và tĩnh lặng ấy khiến cô bé khó chịu. Hễ cô bé hỏi, anh Hai đều trả lời, nhưng oái oăm thay, cứ thấy bọn họ trò chuyện là nhóc Tư lại cảm thấy mình bị bỏ rơi, liền cố tình nói to hơn nữa. Ba người đi cùng nhau thế nào cũng nảy sinh chuyện, hoặc một người cảm thấy mình lạc lõng, hoặc hai người thấy người còn lại thừa thãi. Nhưng bốn người thì lại khác. Vì vậy, mỗi lần đi ăn, nhỏ Ba đều thầm mong giá như có chị họ đi chung thì tốt biết mấy.
Bởi vậy, khi Lạc Bồi Nhân đột ngột xuất hiện trước cửa, ngay cả Trần Huy cũng có phần lo lắng cho Cốc Kiều, bèn gọi ngay Trần Tinh ra.
Với tính cách của Trần Tinh, nếu không phải chuyện gấp, thế nào cô nàng cũng phải hỏi cho bằng được cái thắt lưng áo khoác của anh mua ở đâu. Nhưng nhìn sắc mặt Lạc Bồi Nhân, cô ta đành nuốt ngược câu hỏi vào bụng, vội vàng giải thích:
– Chắc chị Kiều đi Tân Tập rồi ạ. Chị ấy có nói với em là bán xong lô quần jeans này sẽ tới đó nhập áo khoác da. Anh đừng quá lo lắng, em đã dặn chị ấy rồi. Em bảo con gái một thân một mình mang nhiều tiền đi đường xa không an toàn, phải rủ ai đó đi cùng cho chắc chắn, chị ấy cũng đã đồng ý với em. Chị Kiều rất lanh lợi, thế nào cũng tìm được người đi cùng để nhập hàng. Có người đồng hành thì chẳng sao đâu anh ạ.
Sợ người nhà Cốc Kiều trách mắng, Trần Tinh vội nói thêm:
– Nhà chị ấy nợ nần chồng chất nên mới phải làm hai việc cùng lúc, cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi ạ. Ai chẳng muốn thảnh thơi dạo phố, chứ có ai thích tối mịt tối mù vẫn phải bày hàng bán hàng đâu. Trời rét thế này, ở nhà cho ấm có phải sướng hơn không.
Biết tin Cốc Kiều chưa về, bà Trần cũng nóng ruột nóng gan, quay sang trách con:
– Một đứa con gái đi xa một mình nguy hiểm biết bao, con bé xinh xắn là thế, trong người lại có tiền, vậy mà con cũng không biết lựa lời khuyên chị một câu.
Trần Tinh phân bua:
– Đến người nhà mà chị ấy còn giấu giếm thì sao nghe lời con được ạ?
Câu chuyện của họ còn đang dang dở, Lạc Bồi Nhân đã vội cảm ơn rồi vội vàng bước ra ngoài. Bà Trần vội chạy theo nói vọng theo:
– Về đến nơi thì báo cho nhà bác một tiếng nhé!
Nhưng đáp lại bà chỉ là khoảng không tĩnh lặng và bóng chiếc xe hơi vừa vụt khỏi hẻm.
Ông Trần đã sang nhà hàng xóm chơi, trong nhà giờ chỉ còn ba mẹ con. Bà Trần vừa giận vừa lo:
– Con bé Kiều sao mà liều lĩnh thế không biết? Đi tỉnh khác mà chẳng hé môi nửa lời với ai.
Rồi bà quay sang dặn con gái:
– Còn con thì hãy ở yên trong nhà cho mẹ, cấm chạy lung tung, không thì mẹ đau tim mất.
Trần Tinh dỗ mẹ:
– Con mà chạy lung tung á? Mẹ không cho tiền đi đường thì con đi đâu được chứ.
Nói rồi, cô nàng lại tò mò hỏi mẹ:
– Mẹ gặp mẹ chị Kiều bao giờ chưa ạ? Dì ấy xinh lắm hả mẹ?
Bà Trần đáp:
– Hồi còn trẻ mẹ gặp một lần, quả thật rất xinh đẹp.
Trần Tinh bỗng bộc bạch suy nghĩ bấy lâu:
– Đúng là phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng, mẹ nhỉ. Nếu ngày xưa mẹ chị Kiều lấy đúng người thì có lẽ giờ chị ấy đã chẳng phải dãi nắng dầm mưa ngoài sạp hàng thế này. Biết đâu cũng lái ô tô vèo vèo như người anh họ kia rồi cũng nên. Nhìn bộ đồ anh ta mặc là biết ngay hàng Hồng Kông, nếu không có tám trăm đến một nghìn tệ thì đừng hòng mua nổi.
Cô nàng ngẫm nghĩ một lát rồi lại thở dài:
– Nhưng đàn ông bây giờ thực dụng lắm, cái thời mặt hoa da phấn là có thể lấy được chồng tốt đã qua lâu rồi. Giờ mà không có ông bố xịn thì vẫn phải tự thân vận động hết. Con đoán sau này mình cũng phải tự lực cánh sinh thôi.
Dứt lời, Trần Tinh liếc nhìn anh trai. Cô nàng đoán sở dĩ Trần Huy cố giữ khoảng cách với Cốc Kiều mà lại thường xuyên lui tới với cô gái họ Châu kia phần lớn cũng là vì cô ta có một người bố tốt.
Bà Trần không hài lòng nói:
– Thế nào là bố xịn? Bố mẹ cho con ăn, cho con mặc, cho con đi học, con còn không vừa lòng điều gì? Gặp phải người bố chẳng ra gì như bố của con bé Kiều thì con mới biết thân!
Trần Tinh cứng họng, chỉ biết lè lưỡi rồi lủi về phòng.
Cốc Kiều bỗng hắt hơi một cái, nhưng chẳng phải vì lạnh, vì cô đang mặc rất ấm.
Cô khoanh tay ôm chặt chiếc áo khoác, hòa vào dòng người bước xuống tàu, đi về phía cổng ra. Giữa khuỷu tay và lớp áo, cô kẹp chặt một chiếc túi đựng mấy đôi găng tay da vừa mua. Mắt cô dán chặt xuống đất, chẳng buồn để tâm đến bất kỳ ai cao hơn mình, bởi toàn bộ số tiền cô có đều giấu ở nửa thân dưới, buộc cô phải canh chừng từng li từng tí.
Để trông ra dáng người từng trải, dày dạn kinh nghiệm, để không bị lừa khi đi lấy hàng, Cốc Kiều đã cố tình mặc chiếc áo khoác dài màu xám có đệm vai mà dì họ cho và trùm đầu bằng một chiếc khăn lụa sặc sỡ, lại còn bỏ ra một tệ mua cặp kính râm to sụ che gần hết nửa khuôn mặt. Để đề phòng trộm cắp, bên trong áo khoác, cô mặc một chiếc váy dài, rồi lại mặc thêm chiếc quần thụng nam nhiều túi đã mua từ trước. Cô chỉ để vài đồng bạc lẻ trong túi áo khoác, còn toàn bộ số tiền còn lại đều được chia nhỏ, cất trong túi đeo hông và các túi quần, còn cẩn thận gài thêm kim băng cho chắc chắn. Cô cũng từng nghĩ đến việc giấu tiền trong áo lót nhưng lại ngại lúc lấy ra, hơn nữa còn nghe đồn có kẻ chuyên rình trong nhà vệ sinh, chờ người ta móc tiền ra là xông vào cướp. Giờ cô chỉ cần khép chặt áo khoác, lớp áo sẽ tự động ép sát vào váy và quần, không cho kẻ gian có cơ hội ra tay.
Bộ dạng này khiến cô trông vừa già dặn vừa lụng thụng hơn bình thường rất nhiều. Suốt quãng đường ra đến cổng, tinh thần cô lúc nào cũng căng như dây đàn, chỉ nơm nớp lo bị móc túi. Mãi cho đến khi vô tình giẫm phải giày của một người trong đám đông, cô mới khựng lại. Cốc Kiều vội lí nhí xin lỗi, nhưng đôi giày kia vẫn không hề dịch chuyển. Cô đành ngẩng đầu lên, rồi bất giác thốt lên:
– Anh họ.
Có lẽ vì trời trở lạnh mà gương mặt Lạc Bồi Nhân cũng toát lên vẻ nghiêm nghị và lạnh lùng. Khí chất ấy khiến Cốc Kiều thoáng thấy lạ lẫm, nhưng cô không hề sợ hãi. Ngược lại, với Cốc Kiều lúc này, gương mặt anh tựa như tín hiệu thông báo mọi hiểm nguy đều đã được giải trừ, khiến nỗi phập phồng lo mất tiền cứ lởn vởn trong đầu cô nãy giờ bỗng chốc tan biến.
Song, niềm vui ánh lên trong mắt Cốc Kiều đã bị cặp kính râm rẻ tiền che khuất. Sợ Lạc Bồi Nhân không nhận ra mình, cô vội tháo kính xuống, gọi lại một tiếng:
– Anh họ!
Khác với tiếng gọi vô thức ban nãy, lần này giọng cô không giấu được vẻ phấn khích. Ngay sau đó, cô liền hỏi:
– Anh họ, anh ra ga đón ai ạ?
Chẳng có lời nào đáp lại câu hỏi của Cốc Kiều, chỉ có một cánh tay rắn chắc siết lấy vai cô. Chiếc áo độn vai vốn dĩ làm bờ vai Cốc Kiều trông rộng hơn, vậy mà giờ đây, trong vòng tay của Lạc Bồi Nhân, cô lại thấy vai mình như bị siết nhỏ lại. Anh siết chặt đến mức Cốc Kiều thấy hơi đau, nhưng cô chẳng mảy may phản kháng.
“Lạc Bồi Nhân ra ga tìm mình.” Suy nghĩ ấy cứ thế choán trọn tâm trí Cốc Kiều, thôi thúc cô bước về phía trước. Mãi đến khi được anh ấn cô ngồi vào ghế phụ rồi thắt dây an toàn cho cô, đầu óc cô vẫn chỉ quẩn quanh mãi một câu đó. Cô có vô vàn câu hỏi, ví như làm sao anh biết cô ở nhà ga, hay làm sao anh biết cô đi chuyến tàu này.
Ấy vậy mà cô chẳng hỏi gì cả. Thay vào đó, cô lấy ra một đôi găng tay cất trong chiếc túi mình vẫn ôm chặt, rồi chìa về phía anh, nói:
– Anh họ, em mua cho anh đôi găng tay này, để lúc lái xe anh đeo cho ấm.