39. Chương 39: Chuyện Trò Trên Tàu

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 39: Chuyện Trò Trên Tàu

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Bồi Nhân hiểu rõ Cốc Kiều muốn nhường ghế cho mình, nên ngay khi cô vừa nhổm người dậy, anh đã vội vàng ấn cô ngồi xuống và nói: "Em cứ ngồi yên đi."
Cốc Kiều không khỏi ngạc nhiên, không hiểu vì sao anh lại đoán được ý định của cô. Lối đi trên tàu vốn rất hẹp, dòng người qua lại liên tục đẩy Lạc Bồi Nhân sát vào cô, khiến chân họ vô tình chạm nhau. Mỗi lần như vậy, anh đều vội vàng lùi ra. Cô liếc xuống khoảng trống ít ỏi dưới chân anh, chỉ muốn bảo rằng anh không cần phải khách sáo như thế, cứ đứng thoải mái một chút cũng chẳng sao. Dù sao thì bên trong lớp áo khoác bông dày cộm, cô còn mặc váy và thêm một chiếc quần nữa, nên dù quần anh có chạm vào áo khoác cô, cô cũng chẳng cảm thấy gì. Ngược lại, chính cái cách anh vừa chạm nhẹ đã vội lùi ra để giữ một khoảng cách an toàn mới khiến lòng cô xao động không yên. Dẫu vậy, cô vẫn không nỡ vạch trần sự giữ kẽ của anh.
Cảm nhận được ánh nhìn của người phụ nữ ngồi cạnh, Cốc Kiều bèn mời quýt cả bà và người đàn ông ngồi đối diện.
Người phụ nữ bên cạnh và người đàn ông đối diện hóa ra là một cặp vợ chồng. Lần này họ đi nhập da thuộc, định may quần da để kiếm bộn tiền trong mùa đông. Không như Cốc Kiều phải bán hàng rong nay đây mai đó, họ có cả quầy hàng lẫn xưởng gia công riêng. Cứ thấy trên thị trường thịnh hành kiểu quần áo nào là họ lại mua về, tháo rời để sao chép kiểu dáng. Những mẫu mã bán chạy này cũng chẳng có gì phức tạp, làm đi làm lại vài lần là ra được sản phẩm tương tự, sau đó chỉ cần đính nhãn mác là có thể bày bán ở quầy. Khách hàng của họ ngoài người dân địa phương còn có không ít người Đông Âu. Trong số đó, người dân địa phương thì hay mua lẻ từng chiếc, còn khách nước ngoài lại thường đặt cả thùng.
Nhận quýt từ Cốc Kiều, đôi vợ chồng cũng tiện bắt chuyện với cô. Người phụ nữ chỉ kể họ đi nhập da thuộc, nhưng tuyệt nhiên không đi sâu vào chi tiết nào.
Cốc Kiều hiểu họ muốn giữ bí mật kinh doanh nên cũng không gặng hỏi. Thấy đôi vợ chồng trông lớn tuổi và giàu kinh nghiệm hơn mình, cô bèn tranh thủ hỏi thêm vài kiến thức về da thuộc.
Người phụ nữ trung niên cũng sẵn lòng chia sẻ, bởi chỉ bàn chuyện da thuộc đơn thuần thì chẳng ảnh hưởng gì đến việc làm ăn của họ. Thấy Cốc Kiều tỏ ra khá am hiểu, bà ngạc nhiên hỏi: "Cháu cũng đi lấy hàng à?"
Bà thầm đánh giá cô bé này chẳng có vẻ gì giống dân buôn cả, và cậu anh họ đi cùng lại càng không. Vốn thường xuyên nhập quần áo về làm mẫu nên vợ chồng bà cũng có chút kiến thức về thời trang. Người phụ nữ liếc qua Lạc Bồi Nhân, rồi chắc mẩm đây là kiểu công tử nhà giàu sành điệu, rất chịu chi cho bản thân mình. Bộ đồ anh đang mặc trông đã không rẻ, lại thêm cả chiếc tai nghe CD kia nữa. Dù nghe cô bé ngồi cạnh gọi là “anh họ”, bà vẫn đoán hai người chưa chắc đã có họ hàng thật. Ở quê bà, dân đi làm ăn xa xứ vẫn thường nhận nhau là anh em cho thân thiết, chứ thực ra chẳng phải ruột thịt gì.
"Cháu chỉ đi xem thử để học hỏi kinh nghiệm thôi."
Người phụ nữ trung niên thầm nghĩ, đi xem mà lại chọn đúng ngày trời âm u thế này ư? Chắc đến tám phần cũng là đi lấy hàng. Bà biết rõ Cốc Kiều đang đề phòng mình, bởi chính bà cũng đâu có thật thà kể hết mọi chuyện với cô bé. Song, cậu anh họ đi cùng cô thì đúng là không giống dân buôn chút nào.
"Cháu còn nhỏ thế này mà đã ra ngoài bươn chải, bố mẹ ở nhà có yên tâm không?"
"Cháu không nhỏ nữa đâu ạ. Vả lại, cháu đi cùng anh họ mà, bác."
"Cháu với anh họ thân thiết ghê nhỉ?"
Cốc Kiều không đáp, chỉ mỉm cười.
"Anh họ cháu ăn mặc sành điệu thật đấy, chiếc áo phao của cậu ấy mua ở đâu vậy? Bác cũng muốn mua một cái cho con trai bác."
"Cái này thì cháu không rõ ạ."
Người phụ nữ và chồng liếc nhìn nhau, rồi cả hai cùng hướng mắt về phía Lạc Bồi Nhân. Người đàn ông trung niên tuy làm nghề kinh doanh quần áo nhưng bản thân lại ăn mặc rất giản dị. Ông quan niệm rằng đàn ông tốt thì nên dành những bộ đồ đẹp nhất cho vợ mình, chứ không phải chải chuốt cho bản thân mình như con công xòe đuôi. Chỉ tiếc là, các cô gái trẻ bây giờ mấy ai nhìn ra được điều đó. Vì là người ngoài, ông cũng chỉ có thể bóng gió xa xôi mà thôi. Vợ ông dường như hiểu ý, cũng gật gù tán thành.
Thấy đôi vợ chồng tâm đầu ý hợp như vậy, Cốc Kiều dĩ nhiên không tiện xen vào.
"Tình cảm của hai bác tốt thật đấy, ạ."
Dứt lời, cô lại quay sang khen người phụ nữ trông thật xinh đẹp.
Người phụ nữ khiêm tốn đáp: "Sao mà sánh bằng với lớp trẻ các cháu."
Cốc Kiều mỉm cười: "Bác đừng khiêm tốn thế chứ."
Người chồng cũng phụ họa, gạt đi lời của vợ.
Giữa chuyến đi dài và buồn tẻ, may mà có người chịu lắng nghe nên người đàn ông trung niên đã dốc bầu tâm sự, chia sẻ câu chuyện tình yêu gắn liền với những ngày đầu lập nghiệp của mình. Ông kể về thuở hàn vi, về việc vợ ông đã tinh mắt chọn trúng ông giữa biển người ra sao, rồi hai người đã đồng cam cộng khổ ra sao để có được xưởng gia công riêng như thế nào. Từ chỗ chỉ đi bỏ hàng cho các sạp khác, họ dần dần sở hữu quầy hàng của chính mình, thậm chí còn giúp đỡ em vợ và em chồng của mình mở xưởng làm ăn riêng.
Qua câu chuyện của ông, Cốc Kiều cũng biết thêm về giá thuê các quầy hàng trong trung tâm thương mại và cả những kênh nhập hàng của họ.
Người đàn ông cảm khái: "Hồi đó tôi chỉ tâm niệm một điều, người ta đã tin tưởng trao thân gửi phận cho mình rồi thì mình nhất định không thể để họ phải khổ theo."
Người phụ nữ mỉm cười, tiếp lời chồng: "Ông nhà bác tướng mạo cũng bình thường thôi, nhưng ngày ấy bác ưng ý là vì ông ấy thật thà, đáng tin."
Nói rồi, bà liếc sang chàng trai bên cạnh Cốc Kiều, thấy anh đang đeo tai nghe, đoán chừng chẳng nghe được gì nên mới ghé sát tai cô, thủ thỉ: "Chọn chồng cốt phải nhìn vào cốt cách bên trong của họ, chứ đẹp mã mấy thì nhìn dăm bữa nửa tháng là chán ngay. Cái loại chỉ được vẻ ngoài hào nhoáng đó, bác gặp nhiều rồi, chẳng làm nên cơm cháo gì đâu. Hồi đó cũng có anh đẹp trai theo đuổi bác đấy chứ, nhưng bác có thèm ngó ngàng đến đâu. Đàn ông mà suốt ngày chỉ lo chải chuốt thì còn tâm trí đâu mà lo cho gia đình nữa?"
Cốc Kiều gật gù tỏ ý tán thành.
Dù sao cũng chỉ là người dưng nước lã, có những chuyện không tiện đào sâu thêm, người phụ nữ bèn dặn dò Cốc Kiều: "Thời tiết này tốt nhất cháu nên đi về trong ngày, đừng nán lại ở bên ngoài, lỡ không về kịp thì phiền phức lắm."
Cốc Kiều gật đầu. Lối đi trên tàu không ngớt người qua lại, trong lúc Lạc Bồi Nhân lách người nhường đường, chân họ vô tình chạm vào nhau. Xuyên qua mấy lớp quần áo, Cốc Kiều cảm nhận được cọc tiền trong túi mình bị cấn, tim bất giác đập thình thịch.
Lạc Bồi Nhân đột nhiên đeo tai nghe vào tai cô. Một giai điệu lạ lẫm vang lên, nhưng không hiểu sao lại hòa hợp với tâm trạng của cô đến kỳ lạ, vành tai vẫn còn vương hơi ấm từ tay anh. Cô liếc nhìn Lạc Bồi Nhân, thấy anh đang hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Khi tàu sắp vào ga, Cốc Kiều tháo tai nghe trả lại Lạc Bồi Nhân rồi quay sang chào tạm biệt đôi vợ chồng ngồi cạnh.
Họ nhìn hai người một lượt, rồi lặp lại lời căn dặn đầy ẩn ý của mình: "Thời tiết thế này tốt nhất là đi về trong ngày thôi cháu nhé."
Tàu chỉ dừng lại trong chốc lát mà khách lên đã ùn ùn kéo đến. Người trên toa còn chưa kịp xuống hết, người dưới sân ga đã ào ào chen lên. Hai người đang đứng chờ ở cửa liền bị dòng người xô ngược vào bên trong. Vừa sợ lạc nhau lại vừa sợ lỡ chuyến, Cốc Kiều cuống quýt vươn tay kéo Lạc Bồi Nhân: "Anh họ, mình chen xuống nhanh lên!"
Bàn tay cô chạm phải ngón tay anh, chúng cũng ấm áp y như tay cô vậy.
Nhưng Lạc Bồi Nhân không nắm tay cô. Thay vào đó, anh choàng tay qua vai, kéo cô nép vào lòng anh rồi cùng lách qua đám đông để xuống dưới.
Vừa xuống tàu, bàn tay trên vai cô đã vội rụt về, giấu vào túi áo khoác. Trên cao, mây đen kìn kìn kéo đến, báo hiệu một trận tuyết lớn sắp đổ xuống.