87. Nỗi lo của Lâu Đức Dụ và lời tuyên bố của Lạc Bồi Nhân

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Nỗi lo của Lâu Đức Dụ và lời tuyên bố của Lạc Bồi Nhân

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm đầu tiên sau sinh nhật, Cốc Kiều nhìn thấy tin nhắn của Bành Châu trên máy nhắn tin liền gọi lại ngay. Tin nhắn chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Có việc quan trọng, gọi lại gấp.”
Cuộc gọi vừa được kết nối, Cốc Kiều đã nghe giọng Bành Châu sang sảng bên đầu dây bên kia:
– Đợi cô về, tôi mời cô một bữa đồ Tây ra trò ở Maxim’s bù sinh nhật luôn! Anh đây vừa tậu chiếc Xiali mới coóng, về anh chở cô đi dạo một vòng hóng mát!
– Đây là việc quan trọng mà anh nói đấy à? Chiếc Fiat của anh vẫn chạy tốt lắm mà?
Nghe vậy, lòng Cốc Kiều chợt nặng trĩu. Một chiếc Xiali đỏ cũng ngốn đứt trăm nghìn tệ, tức là vốn liếng làm ăn của Bành Châu giờ cũng chỉ còn ngang ngửa cô. Sao gã này không thể tạm gác lại chuyện hưởng thụ một chút được chứ? Cũng với số tiền đó, chỉ cần đợi nửa năm nữa là có khi đổi được cả một chiếc Santana rồi.
– Thôi đừng nhắc đến chiếc Fiat ấy nữa, trông như xe đồ chơi, con gái lái thì còn tạm chứ đàn ông như tôi ngồi vào chật chội chết đi được.
Cốc Kiều không nói gì thêm. Bành Châu cũng chẳng cao to hơn cô là bao, vả lại chiếc Xiali kia chắc gì đã rộng rãi hơn. Nhưng tiền là của người ta, xe cũng đã mua rồi, nói nữa cũng vô ích.
Cốc Kiều đành nghiến răng nói với vẻ bất lực:
– Thôi, lần này để tôi mời. Coi như mừng phi vụ đầu tiên của chúng ta thành công. Tiền của anh thì giữ lấy làm vốn kinh doanh, đừng có vung tay sắm sửa linh tinh nữa!
Lần này Cốc Kiều đến Erenhot, một phần vì lợi nhuận cao, một phần khác là để tìm hiểu tình hình buôn bán ở biên giới. Không ngờ việc làm ăn còn thuận lợi hơn cả mong đợi. Điều khiến cô ngạc nhiên là trong số những thương nhân Mông Cổ, có cả những thanh niên không lớn hơn cô là bao nhiêu mà đã có bằng đại học. Cô vốn cho rằng phần lớn người làm ăn buôn bán đều không học đại học. Họ còn hỏi khi nào cô quay lại và tỏ ra rất thích kiểu dáng áo khoác da cô đang mặc. Cốc Kiều cũng gợi ý với những thương nhân Mông Cổ mình từng tiếp xúc rằng nếu họ về Bắc Kinh lấy hàng thay vì Erenhot, giá cả sẽ ưu đãi hơn nhiều.
Đến lúc này, Bành Châu mới sực nhớ ra chuyện quan trọng còn lại, vội vàng nói với Cốc Kiều:
– Lần này tôi dò la kỹ rồi, chắc chắn là do lão Trạch khốn kiếp đã chơi xỏ anh em mình. Lão đã ký hợp đồng với một công ty ngoại thương, ôm trọn tám nghìn chiếc áo khoác da heo có kiểu dáng y hệt của chúng ta. Hàng hóa chỉ có bấy nhiêu, bán cho chúng ta rồi thì lấy đâu ra mà gom đủ cho hợp đồng của lão ta. Lão ta lại không muốn chi thêm tiền, nên mới giở trò khốn nạn với chúng ta đấy. Mấy xưởng gia công kia cũng còn chút tình nghĩa, vì mẫu áo là do cô đưa nên họ nói với lão ta rằng phải đợi cô chủ động hủy hợp đồng thì họ mới nhận làm. Cũng may cô ký hợp đồng kịp thời, nếu không thì ai biết lão già đó còn giở trò mèo gì nữa. Chẳng hiểu sau vụ đó lão ta đã lấp liếm kiểu gì cho qua chuyện. Hôm nay tôi gặp lão ta, thấy lão già ấy đã đổi từ Xiali sang Santana rồi, còn trơ tráo hỏi tôi có muốn mua lại chiếc Xiali cũ của lão ta không nữa. Bố mày thèm vào mà đi chiếc xe cũ của mày à?
– Đừng có mở miệng ra là bố mày bố tao trước mặt tôi. Sau này mình cứ làm ăn đàng hoàng, anh cũng bỏ cái vụ đổi chác ngoại tệ đi. Còn lão Trạch, tạm thời cứ kệ lão ta, anh đừng chọc vào làm gì. Mọi chuyện cứ đợi tôi về rồi tính. Chỉ cần việc kinh doanh của chúng ta thuận lợi, tôi đảm bảo sau này anh sẽ có cả Santana mà đi.
Cốc Kiều thầm thắc mắc, tám nghìn chiếc áo khoác da cùng kiểu dáng chắc chắn không thể nào gom đủ trong thời gian ngắn, không biết rốt cuộc ông chủ Trạch đã xoay xở nguồn hàng từ đâu ra. Cô không cho Bành Châu gây sự với ông chủ Trạch, dĩ nhiên chẳng phải vì lo cho lão, mà vì thừa hiểu với cái đầu óc của Bành Châu, bây giờ mà động vào chỉ có nước chịu thiệt.
Cốc Kiều gác máy, khoác vội chiếc bành tô bộ đội chạy đến bệnh viện. Đôi khuyên tai đỏ Lạc Bồi Nhân tặng đã được cô cất kỹ. Nhớ lại dáng vẻ đung đưa liên hồi của hai giọt nước đỏ ngày hôm qua, cô vẫn thấy hơi xấu hổ. Trên đường đi, cô cố tình lờ đi cơn đau ê ẩm bên hông, vẫn sải bước nhanh nhẹn như thường.
Cốc Kiều cứ ngỡ mình của hôm nay chẳng khác gì sáng hôm qua, nhưng Lâu Đức Dụ lại cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi trong mối quan hệ của hai đứa nhỏ. Dù bề ngoài, chúng vẫn hệt như hôm qua, chẳng hề có lấy một cử chỉ thân mật nào trước mặt ông, đến việc nắm tay cũng không, thậm chí còn chẳng nói một lời nào tình tứ. Trái lại, Cốc Kiều dường như còn chú ý giữ khoảng cách với Lạc Bồi Nhân hơn trước. Ngay cả khi vô tình chạm phải tay anh, cô cũng vội rụt ngay lại, giữ kẽ đến mức không hề giống một cặp tình nhân.
Dù gì Lâu Đức Dụ cũng là một người đàn ông trung niên, cứ mải săm soi từng biến chuyển tâm lý nhỏ nhặt của một cô gái trẻ thì đúng là hơi mất nết. Cái trò dò xét ấy có lẽ chỉ hợp với những gã trai trẻ si tình, và chỉ những gã đó mới được người ta châm chước cho. Lâu Đức Dụ bèn gạt đi những suy đoán về tâm tư con gái mình, chuyển sang quan sát Lạc Bồi Nhân.
Mãi cho đến ngày về lại Bắc Kinh, Lâu Đức Dụ vẫn không nhận thấy điều gì khác thường ở Lạc Bồi Nhân, cũng phải thôi, vì vốn dĩ trước nay ông cũng chẳng biết rõ anh là người thế nào. Ông cũng không rõ bằng cách nào Lạc Bồi Nhân xoay xở được cho hai bố con cặp vé toa giường nằm hạng sang, một khoang chỉ có hai giường, trong khi anh lại ở toa khác.
Lâu Đức Dụ thực sự không muốn nhận món nợ ân tình này. Tuy nay không dư dả gì, nhưng ông cũng là người từng vào nam ra bắc nên thừa biết khoang riêng trên tàu hỏa chẳng những đắt đỏ, mà còn cần địa vị xã hội nhất định mới có thể mua được vé. Ông đoán rằng Lạc Bồi Nhân đã phải cậy nhờ đến mối quan hệ của bố cậu. Nghĩ đến đây, hình ảnh lão già ba đời vợ cùng cô em vợ trong đám cưới năm xưa lại hiện về, khiến ông bất giác thở dài trong lòng. Một người hoàn toàn sống dưới bóng của bố như thế e rằng khó mà tự làm chủ được cuộc đời mình.
Nhưng nếu ông không ở khoang này thì chỉ có nước phải đổi chỗ với Lạc Bồi Nhân. Làm gì có chuyện ông chủ động để đôi trẻ ở riêng với nhau trong một khoang tàu kín mít được chứ?
Trước mặt Cốc Kiều, Lâu Đức Dụ bèn cười hỏi Lạc Bồi Nhân:
– Bố mẹ cậu có bằng lòng cho cậu qua lại với con bé Cốc Kiều nhà tôi không?
Sau một hồi đắn đo, cuối cùng Lâu Đức Dụ vẫn quyết định hỏi thẳng. Chính ông cũng cảm thấy chủ động hỏi câu này hơi mất giá, nhưng thà vậy còn hơn để đến lúc gạo đã nấu thành cơm, thằng nhóc này lại buông một câu “bố mẹ cháu không đồng ý” rồi dứt áo ra đi. Nếu hai đứa thật sự phải chia tay thì thà đau ngắn còn hơn đau dài.
Lâu Đức Dụ lại một lần nữa cảm thấy có lỗi với Cốc Kiều, rồi ông bất chợt nhớ đến gã đàn ông họ Châu kia. Nếu bây giờ Cốc Kiều là con gái của Châu Toản, dẫu cho bề ngoài Châu Toản không có quyền thế gì, nhưng với danh tiếng xã hội của ông ta hiện giờ thì cũng xem như môn đăng hộ đối. Ít nhất, thằng nhóc họ Lạc này sẽ không thể viện cớ gia cảnh không tương xứng để bỏ rơi Cốc Kiều.
Lâu Đức Dụ bỗng nhớ lại chuyện năm xưa. Sau Cốc Tĩnh Thục, ông là người đầu tiên biết bà có thai. Một mình ông đã chứng kiến toàn bộ nỗi niềm của một người con gái, từ lúc yêu đương cho đến khi chia tay. Ngày Châu Toản rời làng, ông đã mừng hơn bất cứ ai, thầm nghĩ rằng gã trai ấy có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay về nữa. Thế nhưng, khi Cốc Tĩnh Thục bỏ nhà đi hai ngày rồi một mình lủi thủi trở về từ ga tàu, Lâu Đức Dụ đã quyết định đi tìm Châu Toản. Ông tự nhủ, bằng mọi giá cũng phải bắt Châu Toản lấy Cốc Tĩnh Thục cho bằng được. Ông xách hai chai rượu lên ủy ban xã hỏi địa chỉ liên lạc của Châu Toản, rồi nhảy lên chuyến tàu đến Bắc Kinh với vỏn vẹn năm hào trong túi, ngay cả tiền mua vé khứ hồi cũng không đủ. Giữa thành phố xa lạ, chỉ bằng tài ăn nói, ông đã tìm được Châu Toản thật. Để rồi, ông sững người nhìn thấy ông ta đang chở một cô gái khác trên chiếc xe đạp.
Trong thoáng chốc, máu nóng trong người Lâu Đức Dụ bốc lên ngùn ngụt, nhưng cuối cùng ông vẫn không thay Cốc Tĩnh Thục cho Châu Toản hai cái bạt tai. Ông chỉ cúi xuống nhìn lại bộ quần áo rách rưới trên người mình. Nếu ông ra mặt thay Cốc Tĩnh Thục, thì sau này bà biết giấu mặt vào đâu? Chính tại khoảnh khắc ấy, Lâu Đức Dụ đã thầm thề rằng nhất định phải để Cốc Tĩnh Thục sống một đời sung sướng.
Nào ngờ, gia đình họ vừa được hưởng phúc chưa được mấy năm thì ông đã vì mờ mắt trước đồng tiền mà chẳng những không phất lên được, ngược lại còn kéo cả nhà quay về vạch xuất phát. Để gia đình phải chịu cảnh bị đám người hám danh lợi coi thường là lỗi của ông. Lỗi lầm này, sau này Cốc Kiều có trách móc thế nào ông cũng chấp nhận hết, nhưng bây giờ, ông không thể để con gái mình chịu thiệt thòi được.
Lạc Bồi Nhân không đáp ngay mà chỉ nhìn thẳng vào Lâu Đức Dụ, như thể ông đang nói thứ ngoại ngữ anh không hiểu. Mãi sau, anh mới nói:
– Chuyện cháu yêu ai và lấy ai, ngoài chính Cốc Kiều ra, cháu không cần phải xin phép bất kỳ ai cả.
– Vậy nghĩa là bố mẹ cậu vẫn chưa hề biết chuyện của cậu với Cốc Kiều sao?