88. Lạc Bồi Nhân: 'Sớm muộn gì cũng phải gặp mặt người nhà'

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Lạc Bồi Nhân: 'Sớm muộn gì cũng phải gặp mặt người nhà'

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

– Kìa bố! – Cốc Kiều vội gọi gấp Lâu Đức Dụ.
Cô hiểu rõ những lời Lạc Bồi Nhân nói và cả những điều anh ngụ ý. Chẳng lẽ cứ phải bắt anh nói thẳng ra rằng bố mẹ anh không mấy ủng hộ nhưng anh chẳng hề bận tâm hay sao? Những lời ấy mà nói ra, bố cô nghe được ắt hẳn sẽ hiểu nhầm.
Thay vì nhìn Lâu Đức Dụ, Lạc Bồi Nhân lại nhìn thẳng vào Cốc Kiều mà nói:
– Anh thấy chú Lâu đã khỏe hơn nhiều rồi, không cần người túc trực bên cạnh suốt ngày nữa. Mai đúng Chủ nhật, em về nhà với anh một chuyến, để nhóc Tư với nhỏ Ba làm quen với vai trò mới của em luôn.
Cốc Kiều ngẩn người một lát rồi buột miệng nói:
– Có phải sắp cưới xin gì đâu mà lại ra mắt một cách trang trọng thế.
Cô tưởng Lạc Bồi Nhân nói vậy là vì bị bố mình gây áp lực nên đành phải thể hiện thành ý với ông.
Lạc Bồi Nhân vẫn nhìn chăm chú vào Cốc Kiều, giải thích cho cô hiểu:
– Chuyện này sớm muộn gì cũng đến thôi. Tiện chuyến anh về nước lần này, mọi người gặp nhau một lần đi. Chuyện của hai đứa mình, tuy người lớn không có quyền quyết định nhưng họ vẫn có quyền được biết.
Lâu Đức Dụ nhất thời lặng đi một lúc. Ông cảm thấy Lạc Bồi Nhân đang ngầm nhắc khéo ông, rằng người lớn ở đây tất nhiên bao gồm cả ông. Bố mẹ anh đã không quyết định được thì ông cũng đừng mong xen vào.
Lúc này, Lạc Bồi Nhân mới rời mắt khỏi Cốc Kiều, quay sang nói với ông:
– Chú Lâu, chú cứ nghỉ ngơi đi ạ. Cháu đi làm thủ tục xuất viện cho chú ngay đây.
Đợi Lạc Bồi Nhân ra khỏi phòng bệnh, Lâu Đức Dụ mới bảo con gái:
– Mày đừng trách bố nói nhiều, bố cũng chỉ là…
Mấy chữ “vì muốn tốt cho mày” cứ nghẹn lại trong cổ họng, chẳng tài nào nói ra được. Lâu Đức Dụ luôn nghĩ, giá như mình là một ông bố có quyền lực, địa vị thì chắc đã chẳng cần phải hỏi câu đó.
– Con biết bố lo cho con, nhưng bố làm thế là tự hạ thấp bản thân quá. Con gái bố có thừa bản lĩnh, lại rất gan dạ, sau này chuyện tiền bạc sẽ không thành vấn đề với con. Sao bố cứ coi con như đứa vô dụng, đến mức phải hỏi cho rõ ràng xem nhà người ta có đồng ý hay không thế? Con còn cả một tương lai trước mắt, còn chưa thành công mà, bố không thể kiên nhẫn thêm một chút được à? Bố cứ chờ xem, rồi sẽ có ngày chính họ phải chủ động khoe với thiên hạ rằng con là bạn gái của con trai họ vì sợ con chạy mất ấy chứ!
Lâu Đức Dụ cũng nhận ra câu hỏi ban nãy của mình đã làm con gái mất mặt, bèn nói lại để vớt vát:
– Phải, mày hoàn toàn xứng đôi với nó!
– Bố đừng nói thế. Vốn dĩ điều kiện hai bên rõ ràng như thế, không ai lừa dối ai cả. Một khi đã chọn ở bên nhau thì làm gì có chuyện ai không xứng với ai. – Cốc Kiều vừa nói vừa rót cho bố một ly nước cam. – Rồi tụi con sẽ ngày càng tốt hơn thôi. Mà kể cả bây giờ chưa được như ý, tụi con vẫn sống bằng chính sức lực của mình, có thua kém gì ai đâu. Bố nói có phải không?
Lâu Đức Dụ cúi đầu nhận lấy ly nước cam.
– Vẫn là mày suy nghĩ chu đáo, hơn hẳn bố.
– Đã không ưng nhau thì thôi, chứ đã yêu rồi mà còn nghĩ người kia muốn trèo cao thì con khinh thường loại người đó lắm. Bố cũng đừng lo cho con, con tự biết cách tính toán mà.
Ly nước cam cứ xoay tròn trong tay Lâu Đức Dụ. Người có tuổi đúng là dễ xúc động, đa cảm, ông phải cố gắng lắm mới ngăn được dòng nước mắt sắp trào ra.
– Hay mày bảo nó trả lại vé đi, bố chỉ cần có chỗ nằm là được rồi, không cần đến mức đó đâu.
– Anh ấy khó khăn lắm mới mua được tấm vé ấy, bố đừng từ chối nữa. Bố cũng đừng nghĩ mình làm thế là lợi dụng người khác, đợi sau này làm ăn phát đạt, con sẽ có rất nhiều cơ hội để bù đắp cho anh ấy mà.
Lâu Đức Dụ định nói gì đó rồi lại thôi. Ánh mắt lấp lánh của Cốc Kiều khiến ông không thể nói thêm lời nào.
Cốc Kiều đã thu dọn xong những thứ cần mang đi mà Lạc Bồi Nhân vẫn chưa quay lại.
– Bố nằm nghỉ đi. Con xuống xem anh ấy làm thủ tục xong chưa.
Lúc xuống lầu, Cốc Kiều nhảy hai bậc một. Cô xuống vội đến nỗi va phải Lạc Bồi Nhân đang đi lên. Khi bốn mắt nhìn nhau, Cốc Kiều bỗng bật cười và nói:
– Đây là lần đầu tiên em được nhìn anh từ trên xuống đấy.
Với chênh lệch chiều cao của hai người, cô lúc nào cũng phải ngước lên nhìn anh.
Cốc Kiều xuống lầu vội vã bao nhiêu thì lúc lên lại thong thả bấy nhiêu.
Hai người bước đi cạnh nhau, cô khẽ nói:
– Thật ra anh không cần phải chứng minh gì với bố em.
– Anh không định chứng minh với bố em rằng anh là người ra sao, nhưng anh muốn bố mẹ em biết con gái họ là người sáng suốt, không đến nỗi ngu ngốc mà nhìn nhầm người. Vả lại, chuyện này sớm muộn gì cũng đến, kiểu gì cũng phải gặp mặt người nhà.
Thật ra, Lạc Bồi Nhân không cần sự ủng hộ từ bố mẹ mình. Anh hiểu bố mình, dù ông không tán thành thì cũng chỉ phản đối trong lòng, bởi ông còn vướng bận quá nhiều điều, sẽ không bao giờ đẩy Cốc Kiều vào tình thế khó xử trước mặt mọi người. Như vậy là đủ rồi. Còn về phần mẹ anh, chỉ cần sau này Cốc Kiều ở bên cạnh anh thì những chiêu trò thử lòng của bà cũng chẳng có cơ hội thể hiện.
– Em yên tâm, chỉ cần em không cảm thấy thiệt thòi vì ở bên anh thì sẽ không ai có thể khiến em phải chịu ấm ức được cả.
Cốc Kiều liếc xéo anh, hỏi lại:
– Anh nghĩ em là kiểu người dễ để mình chịu ấm ức à?
Ánh mắt Lạc Bồi Nhân rời xuống tai Cốc Kiều. Anh hỏi:
– Sao không đeo đôi khuyên tai đó? Anh thấy nó hợp với em lắm.
Cốc Kiều nghĩ đến cảnh đôi khuyên tai lúc lắc, tai cô bất giác nóng bừng.
– Nếu em không thích nó, anh sẽ tặng em món quà khác. Sinh nhật cả năm mới có một lần, anh nhất định phải làm em vui.
– Em thích mà! – Cốc Kiều buột miệng đáp, rồi chẳng dám nhìn anh nữa, vội bước nhanh về phía phòng bệnh.
Mãi đến khi lên tàu, Cốc Kiều mới biết Lạc Bồi Nhân không ngồi cùng toa với hai bố con cô. Lạc Bồi Nhân cất hành lý giúp Cốc Kiều lên giá hành lý rồi dặn dò:
– Em tranh thủ ngủ một lát đi, xuống ga là mình đến thẳng bệnh viện luôn. Hôm qua anh đã gọi điện cho họ rồi, mọi thứ đã được thu xếp xong, bố em chỉ cần đến là có thể nhập viện ngay.
– Anh ở toa nào thế?
– Toa số 6.
Cốc Kiều biết đó là toa ghế ngồi cứng.
– Sao anh lại…?
Sự chênh lệch này quá lớn, ít nhất anh cũng nên mua vé giường nằm bình thường chứ.
– Ban ngày anh không ngủ được, nằm chỉ tổ phí thời gian.
Khoang giường nằm cao cấp vốn có hai giường, Lạc Bồi Nhân chỉ nhờ người ta mua hộ một khoang. Một là vì bản thân anh hoàn toàn không có nhu cầu, hai là vì tiền bạc cũng có hạn. Ngoài tấm séc đô la Mỹ định đưa cho Cốc Kiều, anh chỉ mang theo một ít tiền mặt. Số tiền này đã được đổi sang nhân dân tệ ngay tại sân bay, và vì cần dùng gấp, anh đành chấp nhận một tỷ giá không có lợi.
Cánh cửa khoang khép lại, chỉ còn Cốc Kiều và Lâu Đức Dụ bên trong. Cốc Kiều đã ngồi phịch xuống ghế sofa, chẳng màng đến chuyện ngủ nghỉ mà chỉ nhìn chằm chằm cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ. Một lúc lâu sau, cô mới lấy hoa quả Lạc Bồi Nhân mua trong ba lô ra, mang vào nhà vệ sinh rửa. Cô gọt một quả lê cho Lâu Đức Dụ. Ông còn chưa ăn hết thì cô đã gọt tiếp quả nữa và đưa sang. Bấy giờ, Lâu Đức Dụ mới nhận ra tâm trí con gái không đặt vào mấy quả lê. Mãi đến khi gọt xong quả thứ ba, Cốc Kiều mới sực tỉnh rồi tự mình cắn một miếng thật mạnh.
Không ngờ quả lê này lại ngọt bất ngờ.
– Bố nghỉ đi ạ, con ra ngoài một lát.
Dứt lời, Cốc Kiều đi một mạch từ toa giường nằm cao cấp đến toa ghế ngồi cứng, liên tục nói lời cảm ơn và xin nhường lối để chen qua, mang cặp lồng lê đến được toa số 6. Lối đi bên toa ghế ngồi cứng chật kín người. Cốc Kiều lại phải vừa lách người, vừa không ngừng nói “xin lỗi, cho qua với” để nhích từng bước về phía trước.
Lạc Bồi Nhân đang ngồi đọc sách ở hàng ghế ngoài cùng thì bỗng nghe thấy một giọng nói lanh lảnh quen thuộc đang xin đường, liền quay phắt đầu lại. Anh thấy Cốc Kiều trong chiếc áo bành tô bộ đội, tay cầm cặp lồng, đang khéo léo lách qua những khe hở chật hẹp để tiến về phía mình. Cốc Kiều cũng vừa trông thấy anh. Ngay khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt sốt ruột đang tìm kiếm của anh, cô liền nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cô cũng ánh lên niềm vui. Nụ cười ấy như muốn báo cho Lạc Bồi Nhân biết rằng cô đến đây chỉ để tìm anh, chứ không hề có chuyện gì nghiêm trọng.
Lạc Bồi Nhân đứng dậy, nhưng Cốc Kiều vội xua tay.
Phải mất thêm một phút, Cốc Kiều mới chen được đến bên cạnh Lạc Bồi Nhân, nụ cười vẫn tươi rói trên môi. Anh vẫn đứng đó, cúi đầu nhìn mấy quả lê trong cặp lồng cô đang cầm.
– Em…
Anh có vẻ không dám chắc, ánh mắt rời từ mấy quả lê sang Cốc Kiều.
Cô đọc được câu hỏi không thốt ra miệng của Lạc Bồi Nhân, đại ý là: Em chen chúc qua đây chỉ để đưa thứ này cho anh thôi sao?
Ánh mắt hai người chạm nhau, Cốc Kiều cười bảo:
– Em vừa ăn thử một quả, lê anh mua ngọt lắm.
Lạc Bồi Nhân dường như chẳng bận tâm đến chuyện lê có ngọt hay không, chỉ nhìn chăm chú vào cô. Giữa đám đông chật cứng, Cốc Kiều có cảm giác như mình bị đôi mắt ấy nuốt chửng.
Cô cắn môi, nói:
– Anh ăn nhanh đi, em về đây. Em quen chen chúc trên tàu rồi, chuyện này có đáng gì.
Nói rồi, Cốc Kiều quay người, khéo léo lách qua từng khe hở một, cứ thế đi thẳng một mạch mà không hề ngoảnh đầu lại.
***
Vừa ăn tối xong, điện thoại trong phòng khách bỗng reo. Bà Lạc không khỏi ngạc nhiên khi người gọi là con riêng của chồng, và càng bất ngờ hơn khi nghe anh báo sẽ về nhà lúc chín giờ tối nay. Dẫu vậy, bà vẫn giữ thái độ đúng mực của một người mẹ kế, mỉm cười nói vào điện thoại:
– Con ăn cơm chưa? Nếu chưa thì để dì bảo chị Trương làm thêm mấy món.
Cùng lúc đó, nhóc Tư nhà họ Lạc đang cùng chị gái xem một bộ phim tài liệu về địa lý tự nhiên trong phòng khách. Đây là khoảng thời gian hiếm hoi cậu được xem ti vi, cứ tưởng sẽ được thư giãn một chút, ai dè hôm nay bố cậu lại dở chứng đòi xem cùng để bồi đắp tình cảm cha con. Tiếc là màn bồi đắp ấy chỉ kéo dài được năm phút trước khi ông lại chui vào phòng làm việc, để rồi nhóc Tư chỉ lơ là một thoáng là đã bị chị gái giật mất cái điều khiển.
Vừa nghe tin anh Hai sắp về, nhóc Tư đã buột miệng hỏi:
– Anh Hai mới đi học chưa bao lâu mà sao đã về nước, chẳng lẽ bị trường đuổi học rồi?
Bà Lạc lườm nhóc Tư một cái, còn nhỏ Ba thì khinh khỉnh nói:
– Nhà này ngoài em ra, chẳng ai có nguy cơ bị đuổi học cả.
Nhóc Tư bật lại ngay:
– Em thì làm sao mà bị đuổi học được! Anh Hai hồi nhỏ suốt ngày đánh nhau, chứ em trước giờ chỉ cãi lý với người khác thôi nhé.
Rồi cậu bé lẩm bẩm:
– Anh Hai trước đây cả năm mới về một lần, giờ mới đi hơn một tháng đã vội về, chắc chắn có chuyện rồi. Nếu không phải bị đuổi học thì chắc cũng là chuyện gì đó nghiêm trọng không kém đâu.
– Con về phòng ngay cho mẹ! – Bà Lạc ngắt lời con trai, dù trong lòng cũng đang thầm thắc mắc tại sao Lạc Bồi Nhân lại về đột ngột như vậy.
Nhóc Tư đành mang theo nỗi ấm ức và bao nhiêu thắc mắc lên lầu. E rằng phải đến mai cậu mới biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.