4. Chương 4: Ánh Mắt Đẫm Lệ

Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả ngày hôm đó, Kim Chiêu ra vào lớp chỉ dám đi cửa trước. Cửa sau với cô lúc này giống như biển lửa, bước qua một bước là sợ bị thiêu rụi.
Thực ra, “biển lửa” kia gần như ngủ li bì suốt cả ngày.
Các thầy cô dường như luôn dành sự khoan dung đặc biệt cho học sinh giỏi. Trong suốt vài tiết học, ai cũng thấy Mạnh Ngôn Khê gục đầu trên bàn, nhưng chẳng ai ném cục phấn vào cậu cả. Thay vào đó, ai cũng nhẹ nhàng hỏi: “Bị ốm à?”
Lạc Hoành, ngồi ngay sau Kim Chiêu, đảm nhiệm vai trò “người phát ngôn”: “Dạ không ốm ạ, sáng nay mới hạ cánh, cậu ấy chưa kịp điều chỉnh đồng hồ sinh học ạ.”
Nghe vậy, phần lớn các thầy cô đều gật đầu chấp nhận.
Chỉ có thầy Sinh học là gặng hỏi thêm: “Lệch múi giờ thì khó chịu lắm đó. Kìa, sao em ấy không xin nghỉ với Lộ Cảnh Việt? Hai đứa đi cùng mà?”
Thầy Sinh học họ Từ, tuổi đã cao, người gầy gò, học trò thường lén gọi là “Lão Từ”.
Lạc Hoành tinh nghịch ngả người ra sau, bập bênh ghế hai chân, cười hì hì: “Tại cậu ấy ham học quá thầy ơi!”
Cả lớp lập tức rộ lên cười ồ, ai cũng biết cậu đang nói xạo. Nhưng Lão Từ lại tin sái cổ, gật gù chấp nhận lý do đó. Cũng như bao thầy cô khác, ông để mặc Mạnh Ngôn Khê ngủ ngon lành suốt cả tiết.
Kim Chiêu: “…”
Thấy chưa, học sinh ngoan thì luôn được ưu ái.
Thực ra, Kim Chiêu nghĩ Mạnh Ngôn Khê mệt mỏi như vậy chưa chắc chỉ vì lệch múi giờ. Cái gói “áo mưa” trong ngăn bàn cậu có lẽ cũng góp phần lý giải được đôi chút.
Dĩ nhiên, Mạnh Ngôn Khê cũng tỉnh dậy một lần, vào giờ ra chơi lớn, khi cô Trần Thuật gọi riêng lên văn phòng.
Tư Điềm kéo Kim Chiêu đi mua nước, vừa đi vừa khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn là vì chuyện yêu sớm với Ngô Phỉ rồi.”
Kim Chiêu nhớ lại hình ảnh cô bạn học hôm qua mắt đỏ hoe trong giờ kiểm tra, rồi lại nghĩ đến năm cái gói “áo mưa” Mạnh Ngôn Khê vô tình để nhầm vào ngăn bàn mình sáng nay. Cô cúi đầu nhìn mũi giày, im lặng không nói.
Tư Điềm thì thầm bên tai: “À đúng rồi, chắc cậu không biết Ngô Phỉ đâu nhỉ? Học kỳ này cậu ấy bị chuyển xuống lớp dưới rồi. Trước đây, Ngô Phỉ ngồi ngay chỗ cậu bây giờ, là bạn cùng bàn với Mạnh Ngôn Khê. Nhưng hai người cũng chỉ ngồi cạnh nhau được khoảng một tháng.”
“Mới có một tháng mà Ngô Phỉ đã tụt dốc không phanh, bị đá khỏi lớp A.” Tư Điềm tặc lưỡi, “Mạnh Ngôn Khê đúng là ‘họa thủy’. Thế mà vị trí số một của cậu ta vẫn vững như bàn thạch, thậm chí còn bỏ xa người thứ hai một khoảng cách lớn hơn.”
Tình cảm tuổi thiếu niên như hoa bồ công anh — bình thường chẳng ai để ý, nhưng chỉ cần một cơn gió thoảng qua là bay rợp trời, ai cũng biết.
Hồi còn ở lớp Thực nghiệm, Kim Chiêu đã từng nghe đồn về chuyện Mạnh Ngôn Khê và Ngô Phỉ hẹn hò. Ai cũng bảo họ là cặp kim đồng ngọc nữ, nổi tiếng nhất là vụ Ngô Phỉ “vì yêu mà thi đại học”. Nghe nói gia đình Ngô Phỉ cũng giàu có, tuy không bằng nhà họ Mạnh nhưng cũng sống trong biệt thự, có tài xế, bảo mẫu, tiền tiêu vặt mỗi tháng lên tới mấy vạn tệ. Ban đầu, gia đình định cho cô sang hệ quốc tế rồi đi du học, nhưng vì Mạnh Ngôn Khê, Ngô Phỉ quyết ở lại lớp A để thi đại học trong nước.
“Nhưng tớ thấy Mạnh Ngôn Khê chẳng mảy may để tâm. Ngô Phỉ rời lớp A, cậu ta chẳng hỏi han gì, cứ ngủ say như chết, giáo viên gọi cũng chẳng buồn dậy.” Tư Điềm bực bội chê trách, “Mạnh Ngôn Khê đúng là kẻ vô tâm… Không biết khi nào cậu ta thật sự thích ai, thật sự lao vào tình yêu thì sẽ ra sao nhỉ.”
Kim Chiêu chợt nhớ lại cảnh sáng nay. Tay cầm vật nóng bỏng, nhưng thần sắc lại lạnh lùng đến mức vô cảm, thậm chí còn thản nhiên xoay xoay nó như xoay bút.
“Trên đời này có mấy ai yêu thật sự đâu? Rất nhiều người cả đời cũng chẳng từng yêu ai.” Kim Chiêu buột miệng.
Tư Điềm không đồng tình, bỗng ghé sát mặt, nháy mắt tinh nghịch: “Nói thật đi, cậu có từng lén tưởng tượng cảnh Mạnh Ngôn Khê thích cậu không? Không chỉ thích bình thường, mà là thích điên cuồng ấy. Trước mặt người khác thì lạnh lùng băng giá, nhưng riêng với cậu lại quan tâm đặc biệt. Cậu ta để ý từng cảm xúc của cậu, hiểu rõ tâm sự của cậu, biết hết sở thích của cậu. Để làm cậu vui, một anh chàng ngầu lòi sẵn sàng hóa thành thằng ngốc, sợ cậu ghen nên chủ động giữ khoảng cách với các bạn nữ khác, dành trọn cả đời dịu dàng cho mỗi mình cậu.”
Kim Chiêu nhìn Tư Điềm, ngẩn người vài giây.
Gió lạnh cuốn theo những chiếc lá xoay tròn. Cô nghiêm túc hỏi: “… Tớ phải cứu mạng cậu ta thì mới được vậy à?”
Tư Điềm sững sờ, rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Kim Chiêu ơi là Kim Chiêu, ha ha ha ha ha!”
Trên đường về, họ gặp cô giáo tiếng Anh. Tư Điềm là lớp trưởng môn này nên bị gọi lại có việc. Kim Chiêu một mình quay lại lớp, đi ngang qua văn phòng cô Trần Thuật.
Cửa mở. Mạnh Ngôn Khê đã tỉnh, đang đứng trong đó nghe giáo huấn.
Gió điều hòa thổi bay vạt áo đồng phục của thiếu niên. Mảnh vải xanh trắng dán sát người, phác họa dáng hình mảnh mai nhưng đầy sức sống.
Từ cửa sau đến cửa trước, dọc đường, Kim Chiêu nghe lờ mờ tiếng cô Trần Thuật khuyên nhủ: “Ba năm cấp ba là ba năm quan trọng nhất đời… Tuổi nào làm việc nấy, nhiệm vụ chính bây giờ là học tập… Lên đại học rồi, cả đời các em còn để yêu đương…”
Tường văn phòng dày, cách âm tốt nên giọng cô nghe câu được câu mất.
Kim Chiêu bước nhanh đến cửa trước. Cửa mở toang, âm thanh bỗng rõ ràng.
Giọng Mạnh Ngôn Khê vang lên, khàn khàn vì buồn ngủ, năm phần mệt mỏi, năm phần mơ hồ:
Mạnh Ngôn Khê: “Ngô Phỉ là ai ạ?”
Quả thật là không có trái tim.
Ấn tượng đầu tiên của Kim Chiêu về Mạnh Ngôn Khê chính là như vậy. Không đến mức tệ hại tột cùng, nhưng chắc chắn chẳng tốt đẹp gì.
Thứ thiện cảm mong manh từng nảy sinh từ những ánh nhìn xa xưa đã tan biến hoàn toàn ngay ngày đầu tiếp xúc.
Đời sống cá nhân hỗn loạn, cao ngạo, vô tâm.
Mãi đến khi buổi tự học tối kết thúc, Kim Chiêu mới để ý thấy Mạnh Ngôn Khê đã tỉnh hẳn. Trong khi mọi người ùa ra về, cậu vẫn cúi đầu làm bài, tai không nghe chuyện bên ngoài, bút lướt trên giấy nhanh như gió.
Hóa ra con cưng của trời cũng phải làm bài tập. Cô tưởng cậu chỉ cần dùng khuôn mặt đẹp trai để học là xong.
Kim Chiêu đã làm xong bài, về nhà cô lấy ra cuốn sách bài tập mua tuần trước, trước khi ngủ còn cày thêm một đề toán. Tối nay cảm giác làm bài rất tốt, tỉ lệ đúng cao, người cô lâng lâng, như thể lại gần thêm một bước đến giấc mơ tối qua.
Trước khi ngủ, cô thầm cầu: Nếu đêm nay lại mơ giấc mơ phát tài ấy, xin hãy bắt đầu sớm một chút, kẻo đang mơ dở lại bị báo thức gọi dậy thì tiếc lắm.
Đêm nay, cô không bị đánh thức bởi tiếng chuông — mà bởi một tràng loảng xoảng ầm ĩ.
Mở mắt, phòng tối om. Cô sờ đồng hồ báo thức, bật đèn màn hình: 03:55 sáng.
Tiếng động vẫn vang lên ngắt quãng ngoài kia.
Cô nằm kiên nhẫn đợi, tiếng không dứt, cơn buồn ngủ thì bay mất. Cuối cùng không chịu nổi, cô vùng dậy xem chuyện gì.
Trên ban công có hai con gà mái, chân buộc dây thừng cột vào lan can. Cạnh đó là cái chậu sắt đựng nước đặt trên sàn. Giờ chậu đã đổ, hai con gà dẫm lên đáy chậu, tiếng kim loại va vào gạch men cứ kêu loảng xoảng không ngưng.
Kim Chiêu nhắm mắt, khẽ thở dài.
Không cần nghĩ cũng biết là “tác phẩm” của ai.
Cô nhặt chậu lên, chấm dứt màn náo loạn.
Nhưng khi trở lại giường, cô chẳng thể nào ngủ lại được.
Kim Chiêu vốn ngủ tốt. Hồi thi cấp ba, bạn bè mất ngủ vì căng thẳng, hay khi vào trường chuyên áp lực đè nặng khiến nhiều người trằn trọc, cô đều không sao. Chỉ có điều cô rất thính ngủ — có tiếng động là tỉnh, và đã tỉnh thì khó ngủ lại.
Cô trằn trọc mãi đến rạng sáng, sau đó thiếp đi được khoảng nửa tiếng. Giấc ngủ chập chờn, trong mơ cô vừa giải đề toán vừa nghe tiếng mẹ kế Lâm Dao và bà nội rì rầm dưới bếp.
Đúng lúc đó, báo thức reo vang. Kim Chiêu mở mắt, mệt lả. Cô mơ màng rửa mặt, ngồi vào bàn ăn mà đầu óc vẫn ong ong.
Bình thường giờ này bố cô – ông Kim Lệ Huy – và mẹ kế Lâm Dao vẫn còn ngủ, ông nội đi tập thể dục, bà nội chuẩn bị bữa sáng cho cô. Hôm nay bố phải đi công tác, sáng sớm đã ra sân bay; mẹ kế đi tiễn, ông nội cũng không đi tập, đang phụ bà nội nấu ăn.
Cả nhà hiếm khi ngồi ăn sáng đông đủ.
Kim Chiêu mệt mỏi, buồn ngủ, chẳng muốn ăn gì. Lâm Dao bỗng cười tủm tỉm hỏi: “Linh Linh, tối qua con mang cái chậu nước ngoài ban công vào nhà à?”
Linh Linh là tên ở nhà của Kim Chiêu.
Lâm Dao năm nay 30 tuổi, xinh đẹp sắc sảo. Sau khi mẹ Kim Chiêu mất, bố cô tái hôn với dì ấy — hai người cách nhau 15 tuổi. Trong tiểu thuyết, khoảng cách tuổi thường được miêu tả rất lãng mạn, nhưng Kim Chiêu không biết thực tế có như vậy không. Với cô, cảm giác đó tồi tệ vô cùng.
Nó giống như bầu trời mây đen u ám, nặng nề. Dù chưa mưa nhưng chẳng thấy ánh nắng. Gió lớn thỉnh thoảng nổi lên khiến người ta nghẹt thở.
Lâm Dao đang mang thai hơn tám tháng, mặc váy bầu rộng thùng thình, bụng nhô cao, sắp sinh. Kim Chiêu đoán hai con gà ngoài ban công là để tẩm bổ cho dì ấy khi ở cữ.
Nhận thức đó khiến cô không còn tư cách để tức giận.
Lâm Dao là nữ chủ nhân ngôi nhà, dì ta có quyền sinh con, có quyền nuôi gà trong nhà mình.
Kim Chiêu giải thích: “Tối qua gà làm đổ chậu sắt, cứ lấy móng cào đáy chậu, tiếng kêu hơi to nên con mang vào.”
“Làm con tỉnh giấc à?” Lâm Dao ân cần hỏi, rồi cười nói: “Dì với bố, ông bà nội, chẳng ai nghe thấy gì cả.”
Dì Ngưu – người giúp việc do Lâm Dao thuê – cũng hùa theo: “Tôi cũng chẳng nghe thấy.”
Dì Ngưu khoảng 40 tuổi, trông trẻ nhưng mặt đã hóp má, gò má nhô cao.
Kim Chiêu cúi đầu húp vài thìa cháo, miệng nhạt nhẽo không vị.
“Ban công cạnh phòng con, con nghe rõ hơn mọi người cũng là bình thường.”
Lâm Dao cười hiền: “Là dì sơ suất. Hôm qua bố mẹ dì mang theo hai con gà, nói là gà thả vườn quê nhà, dì tiếc chưa nỡ giết, định nuôi vài hôm đợi sinh xong tẩm bổ. Quên mất Linh Linh thính ngủ, làm con thức giấc.”
“Thế có cần thịt trước không?” Dì Ngưu hỏi, rồi thêm: “Gà quê khó mua lắm, ăn lúc ở cữ là đại bổ.”
Đã là gà quý, người khác không ai nghe thấy, chỉ mình cô bị đánh thức, thì đương nhiên không thể giết được — nếu không sẽ thành kẻ gây sự vô cớ.
Kim Chiêu nói: “Đừng thịt vội ạ. Buổi tối đừng để chậu sắt cạnh gà là được. Chủ yếu không phải do gà kêu, mà do chậu sắt va vào nền đá cẩm thạch nên mới to.”
Lâm Dao im lặng. Dì Ngưu lại lên tiếng: “Gà không cho uống nước sao được? Để khát chết thì thà giết luôn cho xong.”
Kim Chiêu im lặng.
Mọi người cũng im. Lâm Dao quay sang cười dịu dàng với chồng. Ông Kim Lệ Huy nhíu mày, vẻ khó chịu.
Bà nội ngồi đối diện, nhìn con trai, cười hòa giải: “Thế thì đổi cái bát khác đựng nước đi. Ban công lát đá, để chậu sắt kéo qua kéo lại cũng sợ ồn hàng xóm tầng dưới.”
Lâm Dao gật đầu: “Mẹ nói phải ạ.”
“Ừ, nghe lời bà nội, chút nữa tôi đi đổi.” Dì Ngưu nói, rồi quay sang Kim Chiêu, cười nhạt: “Cơ mà Linh Linh này, con cũng nhạy cảm quá. Một con gà với cái chậu mà cũng làm con mất ngủ. Con phải sửa tính này, không thì sớm muộn cũng trầm cảm cho coi.”
Kim Chiêu nghĩ, việc khiến cô trầm cảm có lẽ nằm trong KPI của dì Ngưu.
Họ có lẽ cho rằng, một đứa con gái mồ côi mẹ, bố lấy vợ trẻ, sắp có em, sẽ chẳng ai coi trọng nữa, chẳng ai che chở. Bản thân cô lại yếu đuối, nên trầm cảm hay hư hỏng là chuyện tất yếu. Thế nên trong lời họ có chút hả hê chờ đợi.
Kim Chiêu không muốn họ đạt được mục đích, nhưng vẫn thấy tủi thân.
Ai vui được khi bị đánh thức lúc 3-4 giờ sáng, rồi sáng ra lại bị người gây họa rủa là sẽ trầm cảm?
Cuối cùng, câu nói đó khiến ông Kim Lệ Huy nổi giận, mặt sầm lại, ra lệnh dì Ngưu mang gà ra chợ giết ngay. Nhưng trong lòng Kim Chiêu vẫn chẳng dễ chịu hơn.
Cô chỉ nghĩ: Nếu mẹ còn sống, chắc chắn sẽ sa thải dì Ngưu ngay lập tức — chứ không phải đi giết con gà.
Cả ngày hôm đó cô u ám, và thực tế là suốt tháng Tám đều vậy.
Giữa hè nắng như thiêu, nhưng cô phải cố lắm mới cảm nhận được chút hơi ấm của thế giới.
Cô chỉ còn cách lao đầu vào học. Nếu tri thức thực sự thay đổi vận mệnh, cô hy vọng mình sẽ mọc được đôi cánh mạnh mẽ. Khi ấy, dù thế giới có bão tố, không nơi nương tựa, cô cũng chẳng cần sợ.
Cô có thể tự bay đi.
Tháng Chín, trường khai giảng, tổ chức thi khảo sát đầu năm. Kết quả nhanh chóng có, Kim Chiêu xếp thứ 26 toàn khối.
Ngày trả bài, cô Trần Thuật rất vui, ôm chồng bài bước lên bục giảng. Đầu tiên là nhận xét chung — không bất ngờ khi Mạnh Ngôn Khê vẫn dẫn đầu. Sau đó là ai tiến bộ, ai tụt hạng, rồi đặc biệt tuyên dương Kim Chiêu.
“Người tiến bộ lớn nhất lần này là bạn Kim Chiêu của lớp ta. Các em đều biết, càng đứng cao thì càng khó vượt. Lúc vào lớp, Kim Chiêu xếp thứ 36, chỉ trong một tháng đã vươn lên hạng 26 — tăng liền 10 bậc.”
Cô Trần Thuật mỉm cười, vỗ tay đầu tiên. Cả lớp vỗ tay rào rào.
Lạc Hoành ngồi sau hét to: “Oa oa!” đầy phấn khích. Tư Điềm quay xuống, dí điện thoại vào mặt cô chụp ảnh.
Ngoài cửa sổ trời xanh không một gợn mây.
Nhiệt huyết tuổi trẻ như ánh mặt trời, rực rỡ và nồng nàn.
Kim Chiêu mím môi cười, làn da trắng ửng hồng, mắt long lanh niềm vui.
Xong việc điểm số, cô Trần Thuật thông báo họp phụ huynh: “Ngoài ra, 3 giờ chiều thứ Hai tuần sau, ngày 21, chúng ta họp phụ huynh. Buổi họp này liên quan đến định hướng học tập lớp 11 nên rất quan trọng. Cô báo trước nửa tháng, các em về nhắn bố mẹ, dù bận đến đâu cũng cố gắng sắp xếp đến trường.”
Dưới lớp lập tức vang tiếng than khóc, trong đó Lạc Hoành kêu thảm thiết nhất.
Lần này cậu thi cuối cùng — cuối cùng lớp A thì vẫn là cuối cùng. Cô Trần Thuật vừa nhắc, nếu không có gì thay đổi, trong buổi họp, cậu sẽ là “nhân vật chính” bị thầy cô “chăm sóc kỹ lưỡng”.
Kim Chiêu nhìn bảng điểm, trong lòng dấy lên chút mong chờ.
Giờ ra chơi, bạn cùng bàn đi lấy nước, Lạc Hoành chớp cơ hội nhích ra, cách một lối đi nhỏ, ghé hỏi Mạnh Ngôn Khê đang ngồi ở bàn cuối: “Anh Ngôn, chú Mạnh có đi họp phụ huynh không?”
Mạnh Ngôn Khê đang nhắn tin trong ngăn bàn, đầu không ngẩng: “Có.”
Lạc Hoành tìm đồng minh thất bại, thất vọng kêu to: “A! Nhà các người gia thế lớn, ngày nào cũng kiếm tiền, sao chú Mạnh ngày nào cũng rảnh rỗi vậy? Lần nào họp phụ huynh chú ấy cũng đi, không sợ lỡ việc à? Không thể xin nghỉ một buổi được sao?”
Cậu vừa nói vừa vò đầu bứt tai.
Thực ra chuyện bố Mạnh Ngôn Khê có đi hay không chẳng liên quan gì đến cậu — chủ yếu vì hai ông bố quen biết nhau, con lại học cùng lớp. Nhà họ Mạnh đi họp, bố Lạc Hoành sẽ biết ngay, dồn cậu vào thế không thể thuê người đóng giả phụ huynh được.
Mạnh Ngôn Khê gửi tin xong, ném điện thoại vào ngăn bàn, quay sang nhìn Lạc Hoành, thản nhiên hỏi: “Cậu thấy ai xin nghỉ ở đại hội tuyên dương chính mình bao giờ chưa?”
Lạc Hoành sững người, rồi nhận ra hàm ý, tức tối chửi: “… Cút!”
Xung quanh cười ầm lên.
Kim Chiêu cũng không nhịn được cười.
Cũng phải, với Mạnh Ngôn Khê thì họp phụ huynh chẳng phải chính là đại hội tuyên dương sao?
Cô không kìm được quay lại nhìn.
Cách một chỗ ngồi và một lối đi nhỏ, thiếu niên nghiêng người, ngả lưng vào ghế, tay xoay bút, đôi chân dài duỗi ngang ngạo nghễ. Chính cậu cũng đang cười, ánh mắt đào hoa không còn lạnh lùng, mà tràn đầy sự hồn nhiên, sôi nổi của tuổi trẻ.
Nhưng đến ngày họp phụ huynh, ông Kim Lệ Huy lại đột ngột lỡ hẹn.
Cũng không thể trách ông, ông đã sắp xếp từ trước. Nhưng đúng sáng hôm đó, Lâm Dao vỡ ối, cả nhà cuống cuồng đưa dì vào bệnh viện.
Buổi chiều, ông không thể đến trường.
Các phụ huynh lần lượt kéo đến. Kim Chiêu đi ra từ cửa sau lớp, bước vào văn phòng cô Trần Thuật.
“Xin nghỉ à?” Cô Trần Thuật hơi ngạc nhiên, “Em không nói trước với bố sao?”
Cô biết hoàn cảnh Kim Chiêu — mẹ mất, bố bận rộn. Cô nghĩ chắc bố không sắp xếp được việc.
Kim Chiêu đứng trước mặt cô như đứa trẻ mắc lỗi, lí nhí: “Em có nói rồi ạ, nhưng nhà có việc đột xuất.”
“Nếu đột xuất thì ông bà nội đến thay cũng được chứ?”
Kim Chiêu cúi đầu, mắt cay xè.
Im lặng vài giây, cô khẽ nói: “Ông bà nội cũng không đến được ạ. Hôm nay dì sinh em bé, mọi người đều ở bệnh viện cả rồi.”
Nói đến đây, cô suýt khóc, không dám ngẩng lên.
Nhưng dường như cô chẳng có tư cách khóc — nhà thêm người là chuyện đại hỷ, hỏi một trăm người thì cả một trăm linh một người sẽ chúc phúc.
Mọi người đều vui. Chỉ có cô là không.
Cô còn tự nghi ngờ: có phải mình ích kỷ, hẹp hòi quá không?
Cô Trần Thuật không ngờ câu trả lời lại như vậy, hối hận vì lời nói nhanh nhảu của mình.
Kim Chiêu đâu phải Lạc Hoành, sao lại đi lừa giáo viên? Cô còn gặng hỏi làm gì!
Cô “À” một tiếng, luống cuống đứng dậy: “Được rồi, không sao đâu em. Hôm nay cũng không có gì quan trọng, chỉ là nói lại kết quả thi. Thành tích của em rất tốt. Tối nay… À không, ngày mai, cô gọi điện riêng cho bố em để trao đổi nhé.”
Nền gạch trắng trước mắt bắt đầu nhòe đi. Kim Chiêu nhìn xuống chân, khẽ gật đầu.
Cô Trần Thuật không nỡ để cô bé ở lại thêm.
Kim Chiêu lúc này trông như đang bị tuyên án.
“Về lớp đi em.” Cô vỗ nhẹ vai, giọng dịu dàng đến mức có thể.
Cô biết mình không thể xoa dịu nỗi đau của cô học trò, ít nhất là lúc này. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô muốn dành cho em học sinh nhỏ bé ấy tất cả sự dịu dàng mình có.
Khi Kim Chiêu quay người đi, nước mắt rốt cuộc cũng lăn xuống.
Biết cô giáo vẫn đang nhìn, cô không dám lau, chỉ bước thật nhanh về phía cửa sau.
Vừa kéo cánh cửa khép hờ, cô sững lại. Suýt đâm sầm vào người đứng ngay trước mặt. Trong hoảng loạn, cô ngước lên.
Mạnh Ngôn Khê đang tựa cửa, không biết đã đến từ bao giờ.
Hành lang giờ ra chơi ồn ào, tiếng nói hỗn tạp vọng tới từ phía sau cậu. Thiếu niên đứng đó, cao ráo, thẳng tắp, đôi mắt đào hoa đen láy rủ xuống, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt ngước lên của cô.
Đôi mắt hạnh đẫm lệ, khóe mắt đỏ hoe, vệt nước mắt lăn dài trên má.