Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa
Chương 33: Hiểu lầm tai hại và đêm cận kề
Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột!
Dung Yên, đang định vạch trần mấy hành vi xấu xa trong quá khứ của Giang Ngự Hàn, giật mình đến mức ngã hẳn xuống giường. Giang Ngự Hàn khẽ nhíu mày. Rõ ràng họ là vợ chồng hợp pháp, nhưng nhìn bộ dạng Dung Yên lúc này, chẳng khác gì đang lén lút vụng trộm.
“Em có bị thương không?”
Tiếng gõ cửa vẫn không ngừng, Dung Yên lập tức bật dậy khỏi sàn nhà.
Nàng lắc đầu với Giang Ngự Hàn:
“Không sao, để em đi mở cửa.”
Dung Yên không dám chạm vào mông, sợ để lộ điều bất thường. Mông nàng đau đến phát khóc.
Đứng trước cửa phòng bệnh, nàng hít một hơi thật sâu rồi mới mở.
Đó là Giang Ngự Bạch.
“Chị dâu, không có chuyện gì xảy ra chứ?”
Dung Yên vội vàng lắc đầu:
“Không có gì, chị vừa đi vệ sinh thôi.”
Giang Ngự Hàn: “......”
“Không sao là tốt rồi. Chai glucose đó đúng là có vấn đề, may mà Tam ca và chị dâu phát hiện kịp thời.”
Giang Ngự Bạch hoàn toàn không nghi ngờ lời nói của Dung Yên.
Hai hàm răng cắn chặt vào nhau, Dung Yên run rẩy hỏi Giang Ngự Bạch:
“Nếu không phát hiện kịp thời thì Tam ca sẽ ra sao?”
Biểu cảm của Giang Ngự Bạch trở nên nghiêm trọng:
“Tam ca sẽ lại trở thành người thực vật, hơn nữa lần này sẽ không thể tỉnh lại được nữa.”
Dung Yên vội vàng vịn vào bàn để giữ vững cơ thể. Kẻ muốn đổi thuốc cho Giang Ngự Hàn này quả thực quá độc ác!
May mắn thay, lần này mọi chuyện không giống như trong giấc mơ của nàng, nơi mà nàng bất lực không thể cứu được chàng.
Ánh mắt Giang Ngự Hàn lướt qua Dung Yên đầy ẩn ý rồi hỏi Giang Ngự Bạch:
“Đã tìm được cô y tá đó chưa?”
Giang Ngự Bạch lắc đầu:
“Chưa, cô ta rất ranh ma, tránh được camera giám sát và còn thay quần áo.”
Thực ra, Dung Yên đã sớm đoán được kết quả này.
Tuy nhiên, nàng vẫn cho rằng Giang Ngự Nhiên chính là kẻ đứng sau chuyện này.
Đi tới trước mặt Giang Ngự Hàn, Dung Yên có chút hoảng loạn, nói nhanh hơn:
“Anh uống thuốc nhanh đi rồi chúng ta xuất viện.”
Giang Ngự Bạch nói:
“Để em đi làm thủ tục xuất viện.”
“Làm phiền đệ rồi, Tiểu Bạch.”
Dung Yên vẫn trong trạng thái căng thẳng.
“Tẩu tẩu không cần khách sáo, đây là việc đệ nên làm với tư cách là em trai.”
Dung Yên chỉ mong Giang Ngự Nhiên cũng có được sự hiểu chuyện như thế.
Không giúp đỡ thì thôi, sao có thể ra tay tàn nhẫn đến mức này chứ.
Ngay khi Giang Ngự Bạch rời khỏi phòng bệnh, Dung Yên lập tức khóa trái cửa.
Lúc này, nàng chẳng khác nào chim sợ cành cong, chỉ cần chút động tĩnh cũng khiến nàng hoảng loạn.
Nàng đặt ống hút vào miệng Giang Ngự Hàn nhưng tay nàng run rẩy dữ dội.
Lần này, Giang Ngự Hàn rất hợp tác uống hết thuốc Đông y, không cố ý trêu chọc nàng nữa.
Tiếp theo là thuốc Tây. Dung Yên phát hiện tay mình không còn nghe lời, run rẩy đến mức không cầm nổi viên thuốc.
Giọng người đàn ông lạnh lẽo vang lên:
“Nàng rất căng thẳng sao?”
“Không phải căng thẳng, mà là sợ hãi.”
“Sợ ta đến vậy sao?”
Dung Yên sững người. Nàng thực sự sợ mất Giang Ngự Hàn đến vậy sao?
Không, nàng chỉ sợ chàng sẽ lại trở thành người thực vật, mãi mãi không tỉnh lại được nữa.
Kết cục như vậy, chỉ nghĩ đến thôi đã khiến nàng hoảng sợ.
Cuối cùng cũng cầm được viên thuốc lớn nhất, Dung Yên khẽ lẩm bẩm:
“Dù sao chàng cũng là phụ thân của An An, mà chúng ta vẫn chưa ly hôn.”
Uống xong viên thuốc lớn nhất, ánh mắt Giang Ngự Hàn lạnh lùng nhìn Dung Yên.
“Ta không muốn nghe đến hai chữ ly hôn.”
Tay Dung Yên vẫn run rẩy, khó khăn lắm mới giúp chàng uống hết số thuốc Tây, nàng mới từ từ lên tiếng:
“Đó là vì chàng mất trí nhớ. Đợi chàng nhớ lại A Chỉ, có lẽ chàng sẽ nóng lòng muốn ly hôn với thiếp.”
Giang Ngự Hàn khẽ hừ lạnh, giọng nói lạnh như băng:
“Bây giờ là nàng đang nóng lòng muốn ly hôn với ta đó.”
“Ta muốn gặp A Chỉ, nàng lại nói không có cách liên lạc với cô ấy. Ta nghi ngờ A Chỉ là nhân vật do nàng bịa ra chỉ để ép ta ly hôn.”
Dung Yên: “...” Nàng cảm thấy mình còn oan ức hơn cả Đậu Nga.
*Chị Đậu Nga (窦娥) là nhân vật chính trong vở kịch nổi tiếng “Nỗi oan Đậu Nga” của nhà viết kịch Trung Quốc Quan Hán Khanh thời nhà Nguyên. Đây là một tác phẩm kinh điển của văn học Trung Quốc, kể về số phận oan khuất và bi thương của Đậu Nga, một người phụ nữ hiền lành nhưng bị vu oan và chịu án tử hình bất công.
Không tranh cãi thêm với Giang Ngự Hàn, vì đúng là nàng không có cách liên lạc với A Chỉ cũng chẳng thể nào để cô ấy tới gặp chàng.
Giang Ngự Bạch rất nhanh đã làm xong thủ tục xuất viện. Giống như Dung Yên, đệ ấy cũng lo sợ Giang Ngự Hàn ở lại bệnh viện thêm một phút sẽ thêm một phần nguy hiểm.
Trên đường về căn hộ Bích Vân, có Giang Ngự Bạch đi cùng, Dung Yên mới thả lỏng được đôi chút.
Nhưng nàng vẫn ở bên cạnh Giang Ngự Hàn, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng khắp xung quanh.
Giang Ngự Hàn cố ý quay mặt sang hướng khác, không nhìn nàng.
Dung Yên chẳng bận tâm. Nàng chỉ muốn nhanh chóng hộ tống chàng về nhà an toàn.
Nàng trông giống như vệ sĩ của Giang Ngự Hàn vậy. Nếu được phát thêm một thanh kiếm, chắc chắn nàng sẽ cầm kiếm, chọc bên này một chút, đâm bên kia một chút, luôn trong tư thế sẵn sàng giao chiến với thích khách. Ai bảo nàng đã từng đóng vài bộ phim kiếm hiệp chứ!
Tất nhiên, không có thích khách nào xuất hiện. Tài xế cũng lái xe rất cẩn thận.
Với sự hỗ trợ của Giang Ngự Bạch và Chu Mại, Giang Ngự Hàn nhanh chóng được sắp xếp ổn thỏa.
Sau khi dặn dò kỹ lưỡng một vài điều cần lưu ý, Giang Ngự Bạch liền rời đi.
Chu Mại nhận thấy trạng thái của Dung Yên không ổn, liền chủ động đề nghị:
“Yên tỷ, tối nay để đệ chăm sóc Tam thiếu gia nhé?”
“Không cần, đệ mau đi nghỉ đi, để tỷ lo.”
Ban ngày Chu Mại đã vất vả chăm sóc Giang Ngự Hàn trong bệnh viện, sao nàng có thể để đệ ấy thức đêm thêm được.
“Có gì tỷ cứ gọi điện cho đệ bất cứ lúc nào, đệ đảm bảo năm phút là có mặt.”
Dung Yên cười nhẹ:
“Yên tâm, tỷ sẽ không khách sáo đâu.”
Dù Giang Ngự Hàn không nói gì nhưng Chu Mại vẫn cảm nhận được ánh mắt đầy ác ý từ chàng.
Chu Mại không dám tán gẫu thêm với Dung Yên, lủi thủi quay về nhà mình.
Dung Yên trở về phòng, chỉ lấy đồ ngủ, cũng không dám thay trong phòng nàng.
Nàng sợ chỉ cần một chút bất cẩn, Giang Ngự Hàn sẽ gặp nguy hiểm.
Cầm bộ đồ ngủ trong tay, Dung Yên kiểm tra kỹ lưỡng từng ngóc ngách trong phòng của Giang Ngự Hàn.
Không phát hiện điều gì bất thường, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng quyết định kiểm tra thêm một lần nữa.
Giang Ngự Hàn nằm trên giường: “...”
Cẩn thận không thừa. Mang đồ ngủ bước vào phòng tắm, nàng không vội thay đồ mà tiếp tục kiểm tra thêm ba lần nữa.
Cuối cùng, thấy Dung Yên từ phòng tắm bước ra và trở lại phòng, ánh mắt của Giang Ngự Hàn trầm xuống.
Vẫn là bộ đồ ngủ kín đáo, Dung Yên nhanh chóng trải một chiếc giường nhỏ và để sát bên cạnh giường lớn của chàng.
Nhưng khi nằm xuống, nàng nhận ra một vấn đề lớn.
Khoảng cách giữa nàng và Giang Ngự Hàn quá xa. Nếu nàng ngủ say, lỡ chàng bị ai đó bắt đi mà nàng không hay biết thì sao?
Nhíu mày suy nghĩ, Dung Yên cẩn thận hỏi chàng:
“Thiếp có thể ngủ cạnh chàng được không?”
Chàng lạnh lùng đáp lại hai từ:
“Không được.”
Dung Yên không bỏ cuộc:
“Thiếp ngủ rất ngoan, không đá lung tung đâu.”
Giang Ngự Hàn: “...”
Không để chàng có thêm cơ hội từ chối, Dung Yên đã cầm chăn gối leo lên giường chàng.
Nằm yên vị, nàng còn đưa tay ra, nắm lấy tay chàng đan chặt mười ngón.
Giang thiếu gia muốn rút tay lại trong vẻ kiêu ngạo nhưng hoàn toàn bất lực: “...”
Dung Yên khẽ nhắm mắt, đôi môi nàng cong lên nhẹ nhàng nói:
“Chúng ta nắm tay ngủ. Như vậy, nếu có động tĩnh gì, thiếp sẽ biết ngay.”
Trên gương mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành của Giang Ngự Hàn, rõ ràng hiện lên ba chữ lớn: Chàng không vui.
Nhưng chàng vẫn kiêu ngạo, không nói ra, chờ nàng tự nhận ra.
Cuối cùng, chàng chỉ đợi được cảnh Dung Yên ngủ say, vẫn nắm chặt tay chàng.
Dung Yên bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, rồi nhận ra nàng không còn nắm tay Giang Ngự Hàn nữa, mà đang ôm chàng ngủ.
Đúng vậy, nàng đang ôm chặt lấy Giang Ngự Hàn.
Hốt hoảng ngồi dậy, nàng vội cầm điện thoại trên bàn xem. Biểu cảm trên khuôn mặt trở nên phức tạp khi nàng bấm nút nhận cuộc gọi.
“Đoán xem nàng đang ở đâu?”