Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại Tập đoàn Dung Thị. Dung Nhung cuối cùng cũng đợi được tiếng chuông điện thoại reo trên bàn làm việc. Cô vội vã nhấc ống nghe, nhẹ giọng nói: “Xin chào.” Đầu dây bên kia truyền đến tin tức: “Tam Thiếu không sao, còn có thể chuẩn bị xuất viện rồi…” Đặt ống nghe xuống, Dung Nhung thở phào nhẹ nhõm, ngả người tựa vào ghế làm việc. May mà chị gái cô, Dung Yên, tuy bình thường không mấy hữu dụng, nhưng sau khi nhận được tin nhắn lại không đến nỗi ngốc nghếch đến mức không biết ứng phó.
Rầm! Cánh cửa văn phòng bị đá bật tung. Dung Nhung giật mình đứng phắt dậy. Khi thấy người bước vào là Giang Ngự Nhiên, sắc mặt cô lập tức tái mét.
Không để Dung Nhung kịp nói lời nào, Giang Ngự Nhiên đã xông tới, túm lấy cổ áo sơ mi trắng của cô. “Là cô báo tin đúng không? Đừng tưởng tôi không biết, cô luôn nhòm ngó Giang Ngự Hàn.”
Dung Nhung ra sức lắc đầu: “Em không có…” Giang Ngự Nhiên hất mạnh cô xuống đất như vứt bỏ một chiếc giẻ rách.
“Đưa điện thoại của cô đây.” Dứt lời, Giang Ngự Nhiên ngồi xuống ghế làm việc. Ánh mắt lạnh lùng của anh dõi theo Dung Nhung lồm cồm bò dậy từ dưới đất, nhặt chiếc điện thoại trên bàn đưa cho anh.
Không thèm nhận lấy, anh lạnh lùng ra lệnh: “Đồ ngu, mở khóa.”
Không dám chần chừ, Dung Nhung lập tức mở khóa điện thoại rồi đưa cho anh. Giang Ngự Nhiên nhận lấy điện thoại nhưng không thèm liếc nhìn, lập tức ném thẳng vào tường.
Dung Nhung chết sững nhìn chiếc điện thoại của mình rơi xuống đất, vỡ tan tành. “Anh... anh…”
Không để cô kịp nói hết câu, bàn tay người đàn ông đã siết chặt cổ cô. “Xem ra cô không ngu như tôi nghĩ, biết dùng điện thoại khác để báo tin.”
Dung Nhung bị siết cổ, khó khăn lắm mới thốt ra được vài từ: “Em... Em không biết anh đang nói gì…”
Không buông tay, Giang Ngự Nhiên từ tốn nói: “Cô nghe lén tôi gọi điện, biết tôi định đổi thuốc của Giang Ngự Hàn thì liền giả vờ công ty có việc gấp để báo tin cho cậu ta. Đúng là tôi đã đánh giá thấp cô, đồ tiện nhân.”
Bàn tay anh buông lỏng, Dung Nhung ngã phịch xuống đất. Vừa rồi, cô thực sự nghĩ mình sắp chết. Điều khiến cô hối tiếc nhất là cả đời này chưa từng được ở bên Giang Ngự Hàn. Có những người, chỉ cần gặp một lần đã khiến cả cuộc đời khắc cốt ghi tâm.
Nhưng Dung Nhung không quên rằng, cô sắp đính hôn với Giang Ngự Nhiên và vài dự án lớn của Tập đoàn Dung Thị đều phải dựa vào Giang Thị. Hiện tại, Giang Ngự Nhiên mới là tổng giám đốc của Giang Thị, không phải Giang Ngự Hàn.
Cô đứng dậy, nhẹ nhàng xoa cổ mình rồi từng bước tiến về phía Giang Ngự Nhiên đang đứng bên cửa sổ. Cổ rất đau, giọng cô khàn đặc: “Ngự Nhiên, anh hiểu lầm em rồi. Chúng ta sắp đính hôn mà! Sao em có thể đi báo tin cho Giang Ngự Hàn chứ?”
“Trước đây em có chút cảm tình với cậu ấy, nhưng từ khi cậu ấy chọn chị gái em là Dung Yên, em đã rất thất vọng.” “Sau đó, cậu ấy còn vì chị ấy mà trở thành người thực vật. Em làm sao còn có hứng thú với cậu ấy được nữa chứ?”
Dung Nhung cắn răng, đưa tay ôm lấy eo Giang Ngự Nhiên, thuận thế tựa vào ngực anh. Giọng cô mềm mại, dịu dàng: “Ngự Nhiên, anh hiểu lầm em là chuyện nhỏ, nhưng nếu không tìm ra kẻ phản bội thật sự, em sợ hắn còn có thể phá hỏng chuyện của anh sau này.”
Giang Ngự Nhiên: “...” Bàn tay lạnh như băng của anh nắm lấy cằm cô, chỉ cần thêm chút lực nữa là có thể bóp nát cằm cô. Dung Nhung đau đến mức mắt đỏ hoe, giọng nói lạnh lẽo của anh vang lên bên tai: “Thật sự không phải cô làm sao?”
Đau đến mức không thể mở miệng, cô chỉ có thể ra sức lắc đầu. Nếu thừa nhận, cô chắc chắn chỉ còn con đường chết. Dung Nhung tuyệt đối sẽ không nhận tội.
Tay của Giang Ngự Nhiên từ cằm cô trượt xuống chiếc váy đỏ bó sát. Lực tay không hề nhẹ, khiến cô vừa đau vừa xấu hổ. “Ngự Nhiên, anh... anh...”
Giang Ngự Nhiên bật cười khẽ: “Tôi làm sao?”
“Anh... Anh đừng như thế.” Đau lắm đấy!
Giọng anh trầm khàn nói: “Chúng ta sắp đính hôn rồi, tôi phải kiểm tra hàng trước.” Dung Nhung bật cười tự giễu. Trong mắt Giang Ngự Nhiên, cô chẳng qua chỉ là một “món hàng” mà thôi! Không tranh cãi với Giang Ngự Nhiên, cô dùng cả hai tay ngăn lại hành động tùy tiện của anh.
“Ngự Nhiên, có phải hôm nay hơi vội không? Địa điểm cũng không phù hợp. Hay là chúng ta chọn thời gian khác, có thể đến nhà anh được không?”
Rất nhanh, Giang Ngự Nhiên hất tay cô ra, sau đó thô bạo xé rách chiếc váy đỏ trên người cô. Dung Nhung sững sờ, Giang Ngự Nhiên ghé sát bên tai cô, giọng nói đầy khinh thường: “Tôi không rảnh rỗi đến mức phải chọn thời gian để kiểm tra hàng. Hơn nữa, cô hiện tại không xứng đáng bước vào nhà tôi.”
Cảm giác bị anh ta hết lần này đến lần khác làm nhục, Dung Nhung nâng cao giọng nói: “Em là người, không phải món hàng. Dù Dung Thị không bằng Giang Thị nhưng người muốn cưới em không thiếu!”
Giang Ngự Nhiên cười lạnh: “Tôi sẵn sàng kiểm tra hàng là nể mặt cô rồi. Nếu cô không muốn kiểm, hoàn toàn có thể hủy bỏ hôn ước. Người muốn gả cho tôi cũng nhiều lắm.” “Nhưng mà, Giang Thị chắc chắn sẽ không hợp tác kinh doanh với Dung Thị nữa.”
Dung Nhung đã từng nghĩ đến việc hủy hôn với Giang Ngự Nhiên, nhưng cha cô sẽ không đồng ý và cô cũng không muốn Dung Thị rơi vào khủng hoảng. Nắm lấy tay Giang Ngự Nhiên, cô cố gắng nở một nụ cười quyến rũ: “Ngự Nhiên, vừa rồi em chỉ quá bất ngờ nên nói năng hồ đồ thôi. Được đính hôn với anh, em thực sự rất vui.”
“Đừng vui mừng quá sớm. Tôi còn chưa bắt đầu kiểm hàng đâu.”
Dung Nhung: “...”
Không báo trước, người đàn ông trực tiếp tiến hành “kiểm hàng”. Cơn đau khiến Dung Nhung bật tiếng kêu thất thanh, nước mắt lã chã rơi.
Những gì đang diễn ra khác xa với viễn cảnh cô từng mơ mộng biết bao lần. Từ lần đầu tiên gặp Giang Ngự Hàn, Dung Nhung đã hạ quyết tâm trong lòng: Phải dâng hiến điều đẹp đẽ nhất của mình cho người hoàn mỹ nhất đời cô. Nhưng cô chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng chỉ nhận được tin Giang Ngự Hàn kết hôn với người chị vô dụng nhất của cô. Giờ đây, ngay cả điều đẹp đẽ nhất của cô cũng mất đi, khiến cô càng khóc nức nở hơn.
Giang Ngự Nhiên không có lấy một chút thương xót nào. Anh nhíu mày, ép cô tựa vào cửa sổ sát đất rồi lạnh lùng hỏi: “Chưa từng?”
“Ừm, đau lắm, anh…”
Tiếng cười lạnh của anh ngắt lời cô: “Tưởng tôi ngu chắc? Nói đi, làm ở đâu? Hiệu quả cũng tạm.”
Dung Nhung cắn môi đến bật máu. Vì Tập đoàn Dung Thị, cô không thể mắng Giang Ngự Nhiên. Một người tàn nhẫn như Giang Ngự Nhiên, ngay cả một ngón tay của Giang Ngự Hàn cũng không sánh được. Cơn đau trên người khiến cô như muốn ngất đi. Dung Nhung chỉ biết cố gắng gợi lại những ký ức ít ỏi và quý giá giữa cô với Giang Ngự Hàn. Cô hy vọng thời gian trôi qua nhanh hơn, nhanh hơn nữa, bởi cô nghĩ mình sắp chết vì đau đớn.
Giang Ngự Nhiên bấu mạnh vào eo cô, gằn giọng: “Cá chết còn khá hơn cô. Kiểm hàng không đạt, hủy hôn thôi.”
Dung Nhung sững sờ. Đến khi lấy lại tinh thần, cô nhận ra mình đang ngồi bệt dưới sàn, trong căn phòng làm việc chỉ còn lại mình cô. Cô cố gắng đứng dậy nhưng phát hiện bản thân đang chảy máu. Thảo nào lại đau đến thế! Chiếc điện thoại bị Giang Ngự Nhiên đập nát. Dung Nhung lê mình tới bàn làm việc, nén cơn đau dữ dội, nhấc ống nghe và bấm số 113…