Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 11: Không thấy tung tích
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vân Trần nhíu mày dõi theo. Liêu Thu quả nhiên mở một cánh cửa, dẫn mọi người xuống lầu. Chẳng bao lâu sau, một cánh cửa sắt khác lại hiện ra trước mắt.
Liêu Thu thong thả vặn vặn một lát, cánh cửa sắt liền "két" một tiếng, chầm chậm mở ra từ bên phải.
Vân Trần cười như không cười nói: "Chỉ là mấy vại dưa muối thôi mà, Liêu đại nhân phòng bị nghiêm ngặt đến vậy làm gì?"
"Hồi còn nghèo khổ, đến dưa muối cũng có người trộm, ngày nào cũng phải dùng khóa mà giữ, thành thói quen mấy năm nay rồi." Liêu Thu cười khan hai tiếng, chắp tay với Vân Trần: "Đại nhân mời vào."
Bên trong cánh cửa sắt bày san sát mấy chục cái vại. Cửa vừa mở ra, một mùi dưa muối chua nồng liền xộc thẳng vào mũi. Liêu Thu mở mấy cái vại, gắp dưa muối bên trong ra, giới thiệu từng loại cho Vân Trần.
Sở Tôn Hành lách người, tránh ánh mắt mọi người, men theo bức tường xung quanh đi mấy vòng.
Cánh cửa sắt này hắn đã từng đến, ngay cả những dấu hiệu ở cửa hắn cũng nhớ rõ. Nhưng trước đây, con đường bên ngoài cửa rõ ràng giăng đầy cơ quan ám khí, vậy mà hôm nay lại chẳng có gì.
Thậm chí không biết có phải là ảo giác của hắn hay không, hôm nay con đường này dường như dài hơn lần trước rất nhiều.
Hắn quay đầu nhìn Vân Trần. Vân Trần hiểu ý, nghiêng người một bước, che khuất tầm mắt của Liêu Thu. A Chí cũng bước đến đứng sát cạnh y. Sở Tôn Hành giơ tay áp lên tường, ngầm dùng lực đẩy mạnh vào, nhưng cả bức tường không hề lay động, không giống như có thêm lối đi nào khác.
Sở Tôn Hành đi ra sau lưng Vân Trần, dùng ngón tay vạch hai đường lên lưng y. Vân Trần liền nói: "Liêu đại nhân vừa nãy chẳng phải nói có rất nhiều vại dưa muối sao? Ngài có thể dẫn ta đi xem những vại khác được không?"
Liêu Thu có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lời: "Đại nhân theo ta."
Vân Trần theo Liêu Thu đi thêm vào mấy gian phòng tối. Bên trong toàn bộ đều là dưa muối. Nếu phải nói có điểm nào khác biệt, thì chính là cách bố trí phòng quá kỳ lạ.
Phòng bình thường, chiều dài và chiều rộng cơ bản thường sẽ bằng nhau, dù không bằng nhau thì cũng chỉ chênh lệch vài mét. Nhưng mấy gian phòng tối của Liêu Thu này, chiều dài đều gấp đôi hoặc hơn chiều rộng, lại còn xây dưới lòng đất, không tránh khỏi sự ẩm ướt, lạnh lẽo, tự dưng khiến người ta có cảm giác như đang ở trong quan tài, nhìn thế nào cũng thấy quái dị.
Ở chưa được bao lâu, Liêu Thu liền lấy lý do phía dưới âm u, dẫn mọi người quay trở lại đường cũ. Khi đi đến đoạn đường hầm hẹp dài, Vân Trần theo bản năng muốn kéo A Chí từ phía sau lên trước mặt mình. Tay y phía sau nắm mấy cái đều hụt hẫng. Lúc này y mới phát hiện phía sau vậy mà không có một ai cả, không còn thấy bóng dáng A Chí đâu nữa.
"A Hành."
Có lẽ xung quanh quá tĩnh lặng, Vân Trần cũng có chút hoảng loạn. Y theo bản năng nắm lấy tay Sở Tôn Hành.
Nhiệt độ cơ thể Sở Tôn Hành luôn cao hơn người khác một chút. Vân Trần mượn hơi ấm này miễn cưỡng trấn tĩnh bản thân lại.
Sở Tôn Hành cảm nhận được sự khác thường của Vân Trần, nhất thời cũng không để ý đến những chuyện khác, khéo léo lật cổ tay, nắm chặt lấy tay y, kéo về phía mình một chút, hỏi: "Sao vậy?"
Vân Trần lại nhìn về phía sau một lần nữa, mới khẽ hỏi: "Ngươi có thấy A Chí không?"
Sở Tôn Hành ngẩn người. Trước đó, sự chú ý của hắn đều dồn vào phòng tối và Vân Trần, hoàn toàn không biết A Chí biến mất từ lúc nào.
"Liêu đại nhân dừng bước." Sở Tôn Hành gọi Liêu Thu lại: "Cậu bé đi xuống cùng chúng ta vừa nãy không thấy đâu rồi. Xin Liêu đại nhân chờ một lát, để ta cùng công tử đi tìm cậu bé."
Trong đường hầm, ánh sáng lờ mờ, chỉ có vài ngọn nến miễn cưỡng chiếu sáng. Sở Tôn Hành không nhìn rõ vẻ mặt ông ta, chỉ nghe ông ta nói: "Không sao, lát nữa Liêu mỗ sẽ sai người xuống tìm kỹ một lượt. Dưới đất dù sao cũng ẩm ướt, lạnh lẽo, đại nhân vẫn nên mau chóng lên trên đi thôi."
Vân Trần đứng tại chỗ, không động đậy, cũng không đáp lời.
Đúng lúc hai người đang giằng co, phía sau Vân Trần đột nhiên truyền đến một tiếng động. Sở Tôn Hành gần như theo phản xạ lập tức kéo y về phía mình, xoay người, đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, cảnh giác nhìn về phía trước.
Người đến không ai khác, chính là A Chí vừa nãy mất tích.
Cả người A Chí thất thần, chạy được hai bước lại như đứng không vững, ngã lăn mấy vòng trên đất. Cậu bé nhìn về phía Sở Tôn Hành, lập tức như thấy được cọng rơm cứu mạng, hoảng hốt nhào tới, ôm chặt lấy chân hắn, cả người không ngừng run rẩy.
Sở Tôn Hành biết có điều gì đó không ổn, một tay bế cậu bé lên, nhìn Vân Trần một cái rồi theo Liêu Thu đi ra khỏi đường hầm.
Ánh sáng chói lóa khi vừa ra khỏi đường hầm khiến Vân Trần thầm thở phào nhẹ nhõm, khách sáo với Liêu Thu vài câu, rồi chuẩn bị rời phủ.
Liêu Thu nhìn A Chí đang run rẩy dữ dội trong lòng Sở Tôn Hành, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. Ông ta bước lên mấy bước, chặn đường bọn họ, hỏi: "Xin hỏi đây là chuyện gì vậy? Sao đột nhiên lại sợ hãi như vậy?"
Ông ta vừa mở miệng, A Chí liền như bị kích động, liều mạng chui vào lòng Sở Tôn Hành. Sở Tôn Hành bị cậu bé đụng vào ngực, đau nhói, nhưng nhất thời cũng có chút luống cuống. Hắn chưa từng dỗ trẻ con, cũng không biết phải làm thế nào, chỉ có thể cứng ngắc vỗ nhẹ vào lưng cậu bé.
Mấy ngày nay A Chí luôn ở cùng bọn họ, Vân Trần cũng biết tính cách của cậu bé. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng cách đối nhân xử thế lại không hề non nớt, ngược lại có một vẻ già dặn cố ý do cuộc sống mưu sinh rèn giũa.
Hiện giờ cử chỉ của cậu bé khác thường đến vậy, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó trong đường hầm.
Trong lòng Vân Trần vẫn còn nghi ngờ, cũng không muốn dây dưa với Liêu Thu quá lâu: "Liêu đại nhân, đứa trẻ còn nhỏ, chắc là đường hầm tối quá nên có chút sợ hãi. Tại hạ xin phép đưa cậu bé về trước, không làm phiền ngài nữa. Liêu đại nhân ở lại."
Liêu Thu trầm mặt nhìn theo bóng lưng mấy người dần khuất dạng, lập tức quay sang người đi theo bên cạnh, khẽ quát: "Liêu Hòa Phong, đồ trong ám thất đã xác định thu dọn xong hết rồi chứ?"
Liêu Hòa Phong vừa nghe đã biết ông ta đang cố kìm nén cơn giận, vội quỳ xuống đất, chắc chắn đáp: "Thuộc hạ chắc chắn đã thu dọn ổn thỏa, tuyệt đối không có sai sót nào."
Liêu Hòa Phong dập đầu xuống đất, sống lưng lạnh toát. Nếu hắn mà còn không biết tính tình Liêu Thu, thì mười mấy năm đi theo ông ta e là cũng vô ích.
Hắn là kẻ ăn mày được Liêu Thu cứu sống bằng nửa cái bánh bao. Từ đó, hắn theo Liêu Thu thoáng chốc đã mười mấy năm, một đường theo ông ta, từ một kẻ lưu lạc bị người đời khinh bỉ coi thường, đến bây giờ bình bộ thanh vân, được người kính trọng, chỉ để trả ơn nửa cái bánh bao kia.
Liêu Thu lạnh lùng nhìn chằm chằm Liêu Hòa Phong một lát. Ông ta tuy tin tưởng năng lực làm việc của Liêu Hòa Phong, nhưng phản ứng của A Chí vừa nãy quá kỳ lạ, ông ta không thể không nghi ngờ.
"Quỳ xuống tự kiểm điểm cho tốt."
Liêu Thu lạnh nhạt phun ra một câu rồi phất tay áo bỏ đi. Liêu Hòa Phong khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.