Chương 34: Kiêu ngạo bất kham

Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 34: Kiêu ngạo bất kham

Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Y vén chăn lên, lấy một chút cao thuốc từ trong lọ nhẹ nhàng xoa lên. Hầu hết các vết thương trên người Sở Tôn Hành đều ở sau lưng, ngoại trừ những vết roi cũ từ phủ Tướng quân, những vết khác đều đã lành gần hết, đang nhú ra lớp thịt non hồng hào.
Vân Trần cẩn thận bôi thuốc mỡ lên khắp những chỗ bầm tím, rồi đẩy hắn vào phía trong, cởi áo ngoài nằm xuống bên cạnh: "Ngày mai đưa ngươi ra cung đi chơi được không?"
"Được." Sở Tôn Hành nép vào tường, nhường ra phần lớn chỗ trống, kéo y vào trong một chút: "Sao Điện hạ đột nhiên muốn ra cung vậy?"
"Tam hoàng huynh và Vị Trọc chắc vẫn còn trên đường về kinh, ta ở trong cung cũng không có việc gì." Vân Trần cười nói: "Lần trước về, ở ngoài cổng thành nghe bọn họ nói gần đây có một chợ phiên bán đồ, muốn đi xem thử."
Sở Tôn Hành gật đầu. Chợ phiên này hắn cũng từng nghe nói, đều do những người sành sỏi trong dân gian yêu thích sưu tầm tổ chức, bán đấu giá đồ cổ, tranh chữ hoặc những món đồ nhỏ độc đáo, quý hiếm. Hơn nữa, chợ phiên đấu giá này xưa nay giá cả không hề thấp, cho nên những người thường xuyên tham gia đều là công tử, tiểu thư quyền quý. Mua vài món đồ tinh xảo hiếm có về, cũng có thể mua vui.
Cảnh đường phố hoàng thành dù sao vẫn lộng lẫy hơn nhiều so với những trấn huyện khác.
Hai người dậy từ canh năm nhưng lại đến chợ muộn. Vốn dĩ muốn đến xem cảnh tượng lờ mờ, vắng vẻ người qua lại lúc sáng sớm trong thành, nhưng không ngờ trời vừa tờ mờ sáng, đường phố đã đông đúc, nhộn nhịp vô cùng.
Sở Tôn Hành cũng ít có cơ hội đến hoàng thành. Trước đây ở phủ Tướng quân, phủ sợ hắn ra ngoài bị người ta nhìn thấy sẽ làm mất mặt Sở lão Tướng quân, liền không cho phép hắn ra phủ. Sau này đến hoàng cung, lại phải tuân theo đủ loại quy tắc, không được tự ý rời cung.
Hắn lớn như vậy, số lần đến hoàng thành thực sự chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vân Trần xách mấy gói bánh xốp vòng qua đám đông đi về. Sáng nay ra cung y cố ý không cho ngự thiện phòng chuẩn bị bữa sáng, chính là muốn cùng Sở Tôn Hành ra ngoài thử đồ ăn dân gian này.
Thấy y rất thích thú với những thứ xung quanh, hắn liền bảo y đứng ngắm cảnh, còn mình thì luồn lách qua đám người bán hàng đông đúc để mua đồ ăn mang về.
"Mau thử đi, còn nóng hổi." Vân Trần mấy bước chạy về bên cạnh hắn đưa túi đồ ăn trong tay qua, thấy hắn vừa rồi cứ nhìn chằm chằm quầy cá phía trước, bèn móc ít tiền lẻ ra: "Muốn không?"
"Ta lấy cá làm gì." Sở Tôn Hành lắc đầu, chỉnh lại vạt áo bị Vân Trần làm xộc xệch do chạy nhảy: "Chạy chậm thôi, ở đây đông người."
"Công tử sao đi lâu vậy?"
"Tìm tiệm bánh." Vân Trần giải thích, tiện tay lấy một miếng bánh xốp nhét vào miệng hắn: "Hỏi mấy người trên phố, hầu hết mọi người đều nói bánh xốp nhà này ngon, ta liền mua chút về."
Sở Tôn Hành cắn một miếng vỏ bánh giòn tan, tùy ý hỏi: "Quán ở ngõ rẽ phía trước?"
"Sao ngươi biết?" Vân Trần có hơi kinh ngạc, y nhớ Sở Tôn Hành vào cung rồi hầu như không ra khỏi hoàng thành mà.
Sở Tôn Hành nhìn thẳng vào mắt y, lời vừa đến miệng liền chuyển hướng, ôn hòa cười nói: "Vừa nãy nghe thấy người trên phố nhắc đến quán này, nghĩ chắc là cùng quán công tử nói, nên đoán đại vậy thôi."
Bánh xốp này hình dáng đặc biệt, không giống những loại bánh mỏng thông thường, mà là do rất nhiều lớp bột mì xếp chồng lên nhau, sau đó thả vào chảo dầu nóng vừa phải chiên vàng giòn, hình dáng ra lò vừa dày dặn lại tròn trịa.
Sở Tôn Hành trước đây từng thấy, là lúc còn ở phủ Tướng quân.
Lúc đó hắn đang giặt quần áo cho cả phủ trong sân, Đại phu nhân thì cùng bạn bè trong nhà ngắm hoa, trò chuyện, nói đến trên phố mới mở một tiệm bánh xốp, hương vị khó quên.
Sở Tôn Hành mang từng chậu quần áo đã giặt đi phơi vừa đi ngang qua cửa phòng Đại phu nhân. Đại phu nhân thấy hắn, liền tiện tay lấy một miếng bánh xốp từ trong túi ném xuống đất.
"Ngươi cũng mệt cả ngày rồi, cái này thưởng cho ngươi."
Chiếc bánh xốp to bằng bàn tay lăn lóc dính bụi bẩn đến chân Sở Tôn Hành. Sở Tôn Hành không chút biểu cảm, bước chân vòng qua. Đại phu nhân thì ngồi ở vị trí chủ tọa cùng bạn bè cười cợt, khinh thường.
Đây vốn dĩ là những ngày quen thuộc với hắn ở phủ. Lúc này hắn cũng không muốn nhắc đến, chỉ là khi nhớ lại chuyện cũ vẫn không khỏi khựng lại trong lòng.
Hắn xưa nay giỏi che giấu cảm xúc, nhưng có thể qua mắt người khác, làm sao qua mắt được Vân Trần.
Vân Trần hầu như không tốn chút sức nào đã nhận ra vài nét khác thường thoáng qua trên gương mặt hắn, nhanh chóng tan biến như giọt nước rơi vào mực đen. Biết rõ không phải chuyện gì tốt, liền giật lấy túi đồ ăn từ tay hắn.
Y chia túi đồ ăn cho những đứa trẻ đang chơi đùa xung quanh, phủi vụn bánh trên tay Sở Tôn Hành, nói: "Ngon mấy cũng chỉ là một miếng bánh thôi, vẫn nên để bụng ăn món khác đi."
Nói xong liền kéo Sở Tôn Hành đi hết những cửa hàng lớn nhỏ nổi tiếng trong hoàng thành, từ tay không đến không còn chỗ để cầm đồ, trước sau cũng chỉ mất chưa đầy hai canh giờ.
Vân Trần nhét hai gói đồ cuối cùng lên xe ngựa. Vì mặc thường phục ra cung nên không tiện tiết lộ thân phận, liền mượn danh nghĩa Tiêu Vị Trọc, đem mấy xe đồ đưa hết về phủ đệ riêng của vị Tướng quân này.
Hội chợ đấu giá thường sẽ bắt đầu hơi muộn, dù sao cả ngày cũng chỉ có khi trời chạng vạng tối mới có thể gác lại công việc để hưởng chút thanh nhàn.
Vân Trần thấy thời gian còn sớm, định đi tìm một quán ăn ngon trong dân gian.
"A Hành, phía trước có một nơi tên là Định Thủy Lâu, ngươi nghe nói chưa?" Vân Trần không biết từ đâu lấy ra một chiếc quạt, phe phẩy quạt, khẽ gõ vào lòng bàn tay.
"Đương nhiên là nghe rồi, Điện hạ không biết sao?" Sở Tôn Hành nói: "Trong cung có mấy ngự trù vốn dĩ là đầu bếp của Định Thủy Lâu đấy."
"Còn có chuyện này à?" Vân Trần có hơi bất ngờ, lập tức hứng thú: "Ta ở trong cung cũng thường nghe người ta nhắc đến, Định Thủy Lâu gần sông, tay nghề đầu bếp trong các quán ăn ở hoàng thành cũng thuộc hàng thượng thừa, là một nơi tuyệt vời để ngắm cảnh, thưởng trà. Nếu nói đến điểm yếu duy nhất, đó là hơi khó đặt bàn, phải đặt trước, hết chỗ là treo biển báo hết chỗ. Không biết hôm nay có thể tìm được chỗ trống nào không."
Trong lòng y cứ nôn nóng muốn có chỗ, liền kéo Sở Tôn Hành đi đường tắt, chạy nhanh đến.
Cũng may mắn, hai người đến Định Thủy Lâu vừa vặn còn phòng cuối cùng.
Trong lầu người tấp nập như chim sẻ đậu đầy mái nhà, chỉ cần hơi cách xa một chút là không nghe rõ người bên cạnh nói gì. Tiểu nhị tay bưng đủ loại món ăn, vung vẩy chiếc khăn trắng trên vai, không ngừng qua lại giữa sảnh và bếp sau. Lúc này đang là giữa đông, trên trán họ lại đều lấm tấm mồ hôi.
Tiếng chuông treo trên cửa lớn vang lên ba tiếng khi cửa được đẩy. Ánh mắt người phục vụ lập tức đổ dồn vào hai người, vội vàng lau tay, nghênh đón.
"Hai vị khách muốn dùng gì ạ?" Hắn dẫn hai người lên lầu, rót đầy hai chén trà rồi đưa thực đơn: "Công tử là lần đầu đến đây phải không? Có cần ta giới thiệu vài món ăn không ạ?"
"Không cần." Vân Trần lướt mắt qua thực đơn, phất tay nói: "Những món có trong thực đơn của các ngươi, mỗi món mang lên nửa phần."
Tiểu nhị nghe vậy thì ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm, liền cúi người hỏi lại. Thực đơn này ít nhất cũng có mười mấy trang, bưng hết lên thì bảy tám người đàn ông khỏe mạnh chưa chắc đã ăn hết, huống hồ chỉ có hai vị công tử trẻ tuổi trước mặt.
Thấy Vân Trần vẫn gật đầu, trên mặt tiểu nhị nở một nụ cười gượng gạo, lại không tiện mở miệng khuyên nhủ nữa. Hắn có chút không chắc chắn, dùng ánh mắt khó xử nhìn về phía Sở Tôn Hành.
Sở Tôn Hành đã quen với sự hào phóng của Vân Trần từ lâu, thấy vậy cũng chỉ bất đắc dĩ cười khẽ, phất tay với tiểu nhị: "Cứ làm theo lời công tử đi."
Tiểu nhị thấy hai người đều đã quyết định, liền không nói thêm gì nữa, thu dọn phòng xong liền nhanh chân xuống lầu.
"Công tử sao lại gọi nhiều như vậy?" Sở Tôn Hành liếc thấy chén trà của y đã cạn, liền rót đầy cho y.
"Mấy món trên thực đơn vẽ hấp dẫn quá, thực sự không chọn được, liền gọi hết lên để thử." Vân Trần nhìn ra ngoài cửa sổ: "Về phần còn lại, vừa nãy trên phố chẳng phải còn rất nhiều người ăn xin sao, chia cho họ cũng coi như làm việc thiện."
Trong lầu người làm tuy nhiều, nhưng danh tiếng vang xa, khách ăn cũng không ít, đồ ăn đương nhiên lên hơi chậm. Vân Trần chống cằm, buồn chán đung đưa chân, vừa đợi tiểu nhị mang đồ ăn lên vừa bắt chước dáng vẻ trầm tư của Sở Tôn Hành.
Có lẽ phải đến hai nén hương mới thấy tiểu nhị mang đồ ăn lên, chỉ là không ngờ thứ đợi bọn họ không phải là những món ngon vật lạ, mà là một lời đuổi khách.
--------------------------------------------------
Tiểu kịch trường:
Tiểu Sở: Điện hạ sao mua gì cũng mua nhiều vậy?
Điện hạ: Vì có tiền.