Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 57: Sống sót sau tai nạn
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đầu óc nặng trĩu, đau nhức, như có kim thép không ngừng đâm xoáy vào bên trong. Lồng ngực bị sặc nước, không hiểu sao lại nóng rát khó chịu, dù có cựa quậy thế nào cũng không thể giảm bớt chút nào. Vân Trần khó chịu đến mức không chịu nổi, đành không ngừng co rúm người lại, cố gắng làm dịu bớt cơn đau.
"Đừng động lung tung."
Trong cơn mơ hồ, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc, khiến y cảm thấy an lòng. Có người giữ chặt hai tay y đang vung loạn, cúi xuống nói gì đó. Sau đó, trên trán y truyền đến một luồng mát lạnh sảng khoái, xua tan phần lớn cơn nóng bức trong người.
Y luyến tiếc cảm giác thoải mái ấy, bất giác trở nên yên tĩnh.
Không biết đã bao lâu trôi qua, đợi đến khi miếng vải chườm trên trán được thay đến sáu bảy lần, Vân Trần cuối cùng mới tìm thấy chút ánh sáng le lói từ trong cơn mơ hồ hỗn độn. Y lờ mờ men theo ánh sáng ấy, trước mắt dần dần từ mờ nhạt khôi phục lại rõ ràng.
Y cố gắng mở mắt, vừa động đậy đã phát hiện toàn thân đau nhức rã rời, chỗ nào cũng không còn chút sức lực.
Khẽ chống tay vào vách đá sau lưng, y khó khăn ngồi dậy. Lúc này y mới thấy mình đang ở trong một hang động xa lạ. Nhìn ra ngoài, trước mắt là cây cao rừng rậm che kín đỉnh đầu. Xung quanh không một tiếng động, cứ như chỉ có một mình y là người sống sót vậy.
Ngoài hang vọng vào tiếng bước chân, y theo bản năng ấn chặt một mảnh đá vụn trên mặt đất, chăm chú nhìn bóng người đang dần tiến lại gần từ ngoài hang.
Sở Tôn Hành dùng lá cây gói thành hình bán nguyệt, không biết kiếm được nửa bát nước từ đâu, bưng vào hang. Vừa định như mấy ngày nay đút cho Vân Trần uống chút nước, chân trước vừa bước vào hang, ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt người kia đang nhìn mình với vẻ phòng bị.
Tay hắn khựng lại, lập tức ngây người đứng im tại chỗ, không phản ứng. Hắn nhìn người sắc mặt tái nhợt trước mặt hồi lâu. Dù người ấy sau khi nhìn rõ mình liền dịu dàng hẳn đi, hắn vẫn cảm thấy không chân thực.
Cuối cùng cũng tỉnh rồi.
"Sao không nói gì?"
Vân Trần đợi một lúc, thấy hắn chỉ đứng im như khúc gỗ, liền muốn búng tay gọi hắn. Cánh tay khẽ động, y liền ý thức được vừa nãy ngồi dậy đã dùng hết sức nên không thể nhấc tay lên được, đành chớp mắt ra hiệu hắn lại đây.
Sở Tôn Hành không nói một lời đi tới, đưa tay ra dừng lại giữa không trung, do dự một lát, cuối cùng vẫn đặt lên cổ tay y. Hắn nín thở cảm nhận một hồi. Lực ở dưới ngón tay tuy nhẹ, nhưng lại là nhịp đập chân thật.
Đồng tử hắn vì sợ hãi mà không ngừng run rẩy. Hắn thăm dò tiến tới, cẩn thận ôm lấy người trước mặt vẫn còn hơi nóng.
Muôn vàn lời nghẹn ở cổ họng, không thốt ra được một chữ, hắn chỉ khẽ hỏi một câu.
"...Điện hạ, người thấy đỡ hơn chưa?"
Vân Trần khẽ cười "ừ" một tiếng, nghiêng đầu cọ cọ vào má hắn.
Hai tay đang ôm y càng lúc càng siết chặt, thậm chí khiến y có chút khó thở. Vân Trần vừa định lên tiếng bảo hắn thả lỏng một chút, lại đột nhiên cảm nhận được người trước mặt đang run rẩy một cách khó nhận thấy.
Gần như ngay lập tức, y liền hiểu ra. Trong lòng dâng lên chút chua xót, y gắng sức đưa tay ôm lại eo Sở Tôn Hành, khẽ an ủi: "A Hành, ta không sao rồi."
"Không sao là tốt rồi."
Sở Tôn Hành khẽ đáp một tiếng, nhưng không buông tay, tựa như đang xác nhận người trước mặt không phải chỉ là một ảo ảnh. Vân Trần biết hắn vẫn chưa hoàn hồn, cũng không vội, nhẫn nại chịu đựng cơn tức ngực mà ôm lấy hắn.
Đợi đến khi qua một chén trà, Sở Tôn Hành mới im lặng buông tay. Vân Trần không biểu hiện gì, cụp mắt hít sâu mấy hơi, cố gắng xua tan sự khó chịu toàn thân. Ánh mắt y lại nhân cơ hội này vô tình liếc thấy một vệt máu trên cánh tay Sở Tôn Hành.
Đó là một vết xước dài chừng nửa cánh tay, hiển nhiên đã được xử lý sơ qua. Không cần nhìn kỹ cũng biết là bị vật sắc nhọn cứa vào.
Trong nháy mắt, y liền nhớ tới chuyện khi bị mắc kẹt ở núi hoang Nam Thủy, Sở Tôn Hành đã cắt cổ tay cho y uống máu. Đáy mắt y lập tức phủ lên vài phần giận dữ.
Không biết lấy đâu ra sức lực, y ngửa người giật mạnh cánh tay hắn qua, nhíu mày chất vấn: "Khi ta hôn mê, ngươi đã cho ta uống cái gì!"
Sở Tôn Hành bị sự thay đổi cảm xúc đột ngột của y làm cho ngẩn người. Một lúc lâu sau, hắn mới đoán được ý nghĩ trong lòng y, vội vàng lật cổ tay giải thích: "Đương nhiên là nước, Điện hạ đừng nghĩ nhiều."
Vân Trần nửa tin nửa ngờ kéo tay hắn xem xét kỹ càng. Thấy trên cả hai cổ tay quả thật không có một vết thương nào, trái tim đang thắt lại của y mới từ từ thả lỏng.
Y khẽ vuốt ve vết xước trên cánh tay hắn, biết mười phần thì tám chín phần là vì mình mà ra. Y im lặng thở dài một tiếng, tùy tay xé một mảnh vải cẩn thận băng bó lại cho hắn, giả vờ trách mắng: "Chỉ lần này thôi. Lần sau còn bất cẩn thêm vết thương mới như vậy, ngươi lập tức tự về lĩnh phạt cho ta."
"Vâng." Sở Tôn Hành rất phối hợp gật đầu, cầm lấy bát nước đặt ở một bên, nói: "Không xa phía trước có nguồn nước, thân thể Điện hạ vẫn chưa khỏe, nửa bát này người uống trước, lát nữa ta sẽ đi múc thêm về."
Vân Trần nhận lấy bát, không nói hai lời liền ép một nửa vào miệng hắn. Sau đó mới làm như không có chuyện gì, đưa đến miệng mình nhấp một ngụm: "Chúng ta đang ở đâu vậy?"
"Cụ thể thì không biết, chắc là một hòn đảo hoang."
Ngày đó, hắn tìm thấy Vân Trần dưới biển, dốc hết hơi tàn kéo y lên hòn đảo hoang này. Nhưng từ khi lên đảo, y liền phát sốt không ngừng. Sở Tôn Hành khó khăn lắm mới tìm được hang động còn coi như kín đáo này trên đảo để tạm nghỉ ngơi. Vốn định ra ngoài săn vài con thỏ rừng về bồi bổ cho y, nhưng không ngờ một hòn đảo lớn như vậy, ngoài đủ loại cây cối chưa từng thấy, lại không có sinh vật sống nào khác.
Tìm kiếm hai ngày cũng chỉ tìm thấy một vũng nước cạn. May mà nó còn coi như trong lành không độc, có thể tạm dùng.
Vân Trần nghe hắn kể lại tình hình ba ngày sau khi lên đảo, trong đầu y đột nhiên lóe lên hình ảnh nhìn thấy trên cuộn giấy Thái phó đưa.
Trong vòng mười dặm quanh đảo Sương Hàn chỉ có một hòn đảo duy nhất. Nếu nhất định phải đặt cho nó một cái tên...
Y đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, kéo tay Sở Tôn Hành: "Nơi này chắc là đảo Sương Hàn."
Sở Tôn Hành chưa từng xem cuộn giấy, tất nhiên không biết y nói vậy là có ý gì. Hắn còn tưởng rằng Điện hạ nhà mình bị sốt đến hồ đồ rồi, đưa tay đặt lên trán Vân Trần, liền bị y nhẹ nhàng gạt xuống.
Vân Trần uống nửa bát nước, tinh thần cũng khôi phục được chút ít, nói: "Nơi này là đảo con của đảo Sương Hàn. Mấy năm trước xảy ra vài chuyện nên dần dần bị bỏ hoang."
Sở Tôn Hành nghe vậy nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì?"