Chương 27: Làn gió phản loạn

Liễm Quân Tình

Chương 27: Làn gió phản loạn

Liễm Quân Tình thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà Ngô cõng Thúy Nhi liền một mạch đến trước tấm bia đá, nơi đó đã đào sẵn một cái hố sâu. Bà lặng lẽ đặt Thúy Nhi xuống, giúp nàng nằm ngay ngắn, thoải mái, rồi chậm rãi rải lớp đất vàng bên cạnh xuống.
Động tác của bà thật ngăn nắp, như thể chỉ đang làm một việc vặt vãnh thường ngày.
Mặt hồ gợn sóng trong khoảnh khắc tĩnh lặng, chỉ còn lại vũng nước đọng mờ ảo, vô định.
Khi nắm đất cuối cùng đã phủ kín, bà Ngô mới vẫy tay ra hiệu cho hai người phía sau.
Bà chống tay lên bia đá, khó nhọc đứng dậy, cúi mình thật sâu tạ lỗi với hai người: “Đa tạ.”
“Xin lỗi.” Vân Trần khẽ nói.
“Công tử hà cớ gì phải nói lời xin lỗi, ta sớm đã đoán được kết cục của Thúy Nhi rồi, đây là số phận của con bé, cũng là số phận của ta.” Bà Ngô khẽ nhếch môi, “Công tử tìm lại được Thúy Nhi, lại còn bỏ tiền ra xây cho nó một tấm bia. Lần này còn khiến công tử bị thương, ta đã nợ công tử quá nhiều, người phải nói xin lỗi là ta mới phải.”
Bà Ngô cúi người sờ sờ đỉnh mộ, lại cởi chiếc khăn đỏ trên đàn nhị xuống, dùng đá đè lên cạnh bia: “Người ta nói kẻ hèn dễ nuôi, Diêm Vương không thèm bắt. Tin vào lời này nên cũng không đặt cái tên lớn lao gì cho Thúy Nhi, ta không biết chữ nghĩa, công tử có thể giúp ta đặt cho nó một cái tên hay được không?”
“Đương nhiên.”
Vân Trần nhìn xuyên qua bia đá, tựa như thật sự nhìn thấy thiếu nữ hoạt bát lanh lợi trong lời người khác, tay đang nắm chặt một chiếc chong chóng giấy vẫy tay với họ.
Y khẽ cười: “Bà họ Ngô, vậy gọi Thúy Nhi là Ngô Lự có được không? Chỉ mong kiếp sau nàng vô ưu vô lo, tự do đi lại.”
“Ngô Lự, rất hay.”
Vân Trần nhận chiếc hộp gỗ từ tay Sở Tôn Hành, đưa cho bà Ngô. Y biết tiền bạc lúc này là thứ vô dụng nhất, nhưng y cũng không có cách nào khác, chỉ hy vọng những ngày sau này của bà lão có thể sống dư dả hơn.
Bà Ngô nhìn chiếc hộp gỗ, lắc đầu xua tay, quay lưng đối diện với họ: “Xin công tử giúp ta hai việc cuối cùng, một là thay ta cảm ơn Thiệu cô nương, nàng tuy không lộ diện, nhưng ta biết nàng đã âm thầm giúp đỡ gia đình ta rất nhiều. Hai là cũng muốn nhờ công tử, đợi ta chết rồi có thể chôn ta bên cạnh Thúy Nhi được không? Con bé khi còn sống đã chịu nhiều uất ức như vậy, làm mẹ sao có thể không đến an ủi nó một chút cơ chứ.”
Bà nói xong, cũng không đợi hai người trả lời, lảo đảo bước đi về phía ngôi miếu đổ nát.
Vân Trần có ý muốn đuổi theo, lại bị Sở Tôn Hành kéo mạnh y lại.
“Điện hạ đừng đi.” Sở Tôn Hành chỉ về phía đàn nhị bà Ngô đặt dưới gốc cây, “Bà ấy đã quyết tâm rồi, khuyên cũng vô ích.”
Vân Trần ngước nhìn, cây đàn nhị thường ngày dùng để kiếm sống giờ bị vứt chỏng chơ dưới gốc cây, đã mục nát không thể dùng được nữa. Dây đàn bị người ta cắt đứt ở giữa, rũ xuống lả tả một bên.
Giống như bóng lưng xiêu vẹo, sắp đổ của bà Ngô vậy, khiến người ta không khỏi xót xa khôn xiết.
Vân Trần lặng lẽ nhìn theo hướng bà đi xa, quay người nhẹ nhàng tựa cây đàn vào tấm bia đá, khẽ cúi mình trước mộ.
Hai người im lặng trở về khách điếm, Sở Tôn Hành thấy vẻ mặt y vẫn còn chút ưu tư, vừa định cất lời an ủi vài câu, liền thấy Tiêu Cẩm Hàm vội vàng bước đến.
“Có chuyện gì mà vội vàng vậy?” Vân Trần bước tới, nhíu mày hỏi.
Tiêu Cẩm Hàm chắp tay thi lễ: “Tứ Điện hạ, huyện nha phái người đến truyền tin, nói Liêu Thu ở trong đại lao la hét đòi gặp ngài bằng được.”
“Ông ta muốn gặp ta?” Vân Trần có chút kinh ngạc, “Có nói vì chuyện gì không?”
“Việc này thuộc hạ không rõ, ông ta chỉ dặn nha dịch truyền lời rằng, chuyện liên quan đến ngôi miếu đổ nát, ngài sẽ cảm thấy hứng thú.”
“Ta biết rồi.” Nghe thấy hai chữ miếu đổ, trong lòng Vân Trần đã hiểu phần nào, “Chúng ta qua đó là được, còn một chuyện ngươi phải giúp ta một chuyến.”
“Điện hạ xin cứ nói.”
“Đến miếu đổ sau núi một chuyến, chôn cất hài cốt của bà Ngô và Thúy Nhi cho đàng hoàng.”
Tiêu Cẩm Hàm nghe vậy ngẩn người một lúc lâu, sau đó mới đáp một tiếng vâng.
Bên ngoài đại lao lúc này đang bị binh lính canh gác nghiêm ngặt, kể từ khi Liêu Thu thất thế, thân phận của Vân Trần ai nấy đều ngầm hiểu. Thấy y đến liền vội vàng nhường đường, cung kính bẩm báo: “Liêu đại nhân ở gian trong cùng.”
Vân Trần nhận lệnh bài thông hành từ tay hắn, vừa bước đến cửa lao, Liêu Thu đã không thể chờ đợi nhào đến song sắt, trên mặt không giấu vẻ đắc ý: “Tứ Điện hạ cuối cùng cũng đến.”
Sở Tôn Hành lặng lẽ đứng chắn trước người Vân Trần.
Vân Trần nghiêng đầu nhìn Liêu Thu, trên người ông ta vẫn mặc y phục sang trọng, đeo những món trang sức quý giá, chỉ tiếc bộ dạng này trong mắt y lại trở nên vô cùng lố bịch.
Y “chậc chậc” hai tiếng, thở dài cảm thán: “Chao ôi, Liêu đại nhân sao mấy ngày không gặp đã trở nên thảm hại thế này rồi? Kẻ không biết còn tưởng ai to gan lớn mật đến mức vứt đại nhân ra đường làm ăn mày mấy ngày rồi chứ.”
“Tứ Điện hạ không cần ở đây châm chọc mỉa mai, kết cục hiện tại của ta biết đâu lại chính là ngày mai của Điện hạ thì sao.” Liêu Thu thở dốc mấy tiếng, trừng mắt nhìn Vân Trần, cười lạnh, “Điện hạ không tò mò ta tìm ngài là vì chuyện gì sao?”
“Kẻ chết đuối chỉ biết vẫy vùng hai tay thì còn vì chuyện gì nữa chứ?” Vân Trần khoanh tay trước ngực, cong môi nói, “Liêu đại nhân đây là đang cầu xin ta tha mạng cho ngươi đấy ư?”
“Ta cũng là đang cứu mạng ngươi đấy.” Liêu Thu nghiến răng nghiến lợi nói, “Tứ Điện hạ còn nhớ lúc mới đến Nam Thủy, ở sau núi gặp phải phục kích không? Chi bằng chúng ta làm một giao dịch, ngươi thả ta đi, ta sẽ nói cho ngươi biết là ai đứng sau chuyện đó.”
“Lời này chỉ là từ một phía của ngươi, ta làm sao xác định được ngươi nói thật hay giả.” Vân Trần chuyển giọng, “Hơn nữa, là ai trong lòng ta đã rõ cả rồi, e là phải phụ lòng tốt của Liêu đại nhân thôi. Chỗ trong lao thật sự hơi chật chội, chúng ta không làm phiền đại nhân nghỉ ngơi nữa.”
Y chắc chắn Liêu Thu muốn gặp y tuyệt đối không chỉ vì chuyện này, liền phẩy tay ra hiệu giả vờ rời đi.
Liêu Thu thấy vậy, quả nhiên lên tiếng gọi y lại, liều mạng nói: “Vậy ngươi có biết Giang Thắng Bình sau lưng phụ hoàng tốt của ngươi đã làm bao nhiêu chuyện khuất tất không! Ngươi có biết sau lưng ông ta giấu không ít tư binh không!”
Bước chân Vân Trần khựng lại, y quay đầu lại, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo: “Ngươi nói cái gì?”
“Ta nói, Giang Thắng Bình ngấm ngầm nuôi dưỡng không ít tư binh.” Đáy mắt Liêu Thu u ám, từng chữ một nói ra, “Như vậy Tứ Điện hạ còn nguyện ý thực hiện giao dịch này với ta không?”
“Việc Hữu tướng có tư binh, ngươi từ đâu mà biết?”
“Ta từ đâu mà biết không phải là chuyện Tứ Điện hạ cần phải quan tâm, Tứ Điện hạ chỉ cần đáp ứng điều kiện của ta là được.”
Liêu Thu nói xong liền dựa vào song sắt, ngồi phịch xuống đất, ngấm ngầm khinh bỉ, khịt mũi một tiếng. Ông ta vốn định đợi ra ngoài rồi dùng chuyện này uy hiếp Giang Thắng Bình để mưu cầu một đường sống, nhưng vạn lần tính toán lại không ngờ rằng con chó già Liêu Hòa Phong mà ông ta nuôi bao năm lại phản bội mình, nếu không, sao ông ta có thể giao cả tính mạng và gia sản của mình cho một vị Hoàng tử không có chút thực quyền nào được chứ.
Vân Trần tiến lên hai bước, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống ông ta: “Điều kiện gì?”
Nghe thấy lời này, Liêu Thu lập tức quay người, cười khẩy: “Không khó thực hiện, Tứ Điện hạ chỉ cần ngày mai muộn chút ở—”
Lời còn chưa dứt, Vân Trần liền cảm nhận được một luồng gió lạnh ập tới sau lưng, còn chưa kịp phản ứng, người đã bị Sở Tôn Hành kéo mạnh, ấn vào góc tường. Đợi đến khi y hoàn hồn ngước mắt nhìn lên thì Liêu Thu đã ngã vật xuống đất, tắt thở.
Trên cổ ông ta cắm một chiếc phi tiêu bạc, dòng máu đen kịt không ngừng chảy xuống.
Rõ ràng đã tẩm kịch độc.
Sở Tôn Hành nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó giữ chặt lấy cổ tay Vân Trần: “Kẻ đó chưa đi xa, Điện hạ cứ ở đây đợi, ta đi xem sao.”
“Không được!”
Vân Trần làm sao có thể yên tâm để hắn đi một mình, vội vàng giơ tay ngăn hắn lại.
Vừa định mở miệng, Sở Tôn Hành đã ngắt lời y: “Điện hạ nghe lời, chỉ khoảng một nén hương thôi.”
“Nếu hết thời gian đó mà ta không về, Điện hạ hãy đến tìm ta, được không?”