Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn
Chương 42: Sinh nhật và âm mưu
Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm ấy về đến nhà, Tống Thính Tuyết vẫn còn bị ám ảnh bởi chuyện của Đằng Duệ.
Cậu tìm đến những diễn đàn chuyên nghiệp của trường, thậm chí cả những trang web khác, mong tìm được manh mối về lý do bị loại khỏi cuộc thi, nhưng chẳng có chút tin tức nào.
Thay vào đó, ông chủ từng giới thiệu việc làm thêm cho cậu bỗng nhắn tin: [Chào cậu, dạo này sao cậu không nhận việc làm thêm nữa? Mấy hôm nay có tuyển người phát tờ rơi, cậu có muốn thử không?]
Tống Thính Tuyết đáp: [Cảm ơn ạ, nếu có thời gian cháu sẽ xem.] rồi đặt điện thoại xuống.
Lòng cậu bỗng trở nên bối rối.
Cậu lại cầm điện thoại lên, mở tài khoản ngân hàng ra ngắm nghía.
Số tiền trong đó là cậu dành dụm suốt mấy năm làm việc thêm.
Đối với cậu mà nói đã là một khoản không nhỏ, nhưng so với những người khác... vẫn như muối bỏ biển.
Cậu muốn thoát khỏi gia đình họ Tống, muốn tự mình lập nghiệp, nhưng nhìn tình hình hiện tại, mọi thứ dường như đều quá khó khăn.
Cậu như thể bị mắc kẹt mãi trong số phận này.
Cậu bị buộc phải sống ở cái thôn nhỏ Tiểu Bạc ấy.
Càng nghĩ càng đau đầu, tâm trạng cậu tệ đến mức quên luôn rửa mặt đánh răng, cứ thế nằm úp mặt xuống giường ngủ thiếp đi.
Phó Dạ Hi về nhà, thấy Tống Thính Tuyết nằm nghiêng mặt trên giường, điện thoại vẫn còn nắm chặt trong tay.
Hắn nhẹ nhàng đến bên giường, định giúp cậu thay áo ngủ, đắp chăn cẩn thận, nhưng lại phát hiện cậu vẫn đang nắm điện thoại.
Không biết cậu xem gì mà ngủ vẫn không chịu buông?
Phó Dạ Hi nhớ ra suốt buổi chiều, tâm trạng của Tống Thính Tuyết cứ uể oải, trầm ngâm. Hắn không khỏi nghi ngờ, nhẹ nhàng lấy điện thoại ra khỏi tay cậu.
Hắn không cố ý xâm phạm riêng tư của cậu, chỉ muốn biết cậu đang buồn phiền chuyện gì.
Mở điện thoại ra, giao diện trình duyệt hiện ra. Phó Dạ Hi lướt qua lịch sử truy cập.
"Cuộc thi thiết kế game Đằng Duệ", "Thi rớt vòng sơ khảo cuộc thi thiết kế game Đằng Duệ", "Nguyên nhân bị loại khỏi cuộc thi thiết kế game Đằng Duệ", "Đằng Duệ có phân biệt đối xử với người khuyết tật không?"...
Tất cả đều xoay quanh cuộc thi của Đằng Duệ.
Chỉ trong thoáng chốc, Phó Dạ Hi đã hiểu ra nguyên nhân.
Hắn đặt điện thoại xuống, lặng lẽ ra khỏi phòng, gọi điện cho Lý Cẩn.
Đầu dây bên kia vừa bắt máy, hắn liền hỏi: "Giúp tôi hỏi người của Đằng Duệ, tại sao trong cuộc thi này họ lại loại bài dự thi của Tống Thính Tuyết từ vòng sơ khảo?"
"Hả?" Lý Cẩn ngạc nhiên. "Phó tổng, cậu Tống đã tham gia cuộc thi của Đằng Duệ à?"
"Sao?" Phó Dạ Hi hỏi. "Có vấn đề gì không? Em ấy không thể tham gia chắc?"
"Không phải, không phải..." Lý Cẩn vội vàng nói, "Tôi chỉ cảm thấy... cậu ấy cần gì phải đi đường vòng như vậy... À không, để tôi đi hỏi giúp ngài ngay bây giờ."
"Em ấy có lý tưởng của riêng mình," Phó Dạ Hi nói thêm, "Không phải ai cũng cam lòng làm chim hoàng yến trong lồng sắt."
Lý Cẩn nhận ra mình lỡ lời, vội vàng xin lỗi rồi cúp máy, lập tức gọi điện cho người phụ trách cuộc thi của Đằng Duệ.
Người kia mở máy tính, tìm kiếm hồ sơ thí sinh và lọc ra tên Tống Thính Tuyết.
"Ồ, cậu ta à! Bên kiểm duyệt của chúng tôi có ấn tượng rất sâu sắc, vẽ CG rất đẹp, tác phẩm tự do cũng xuất sắc, hai bức tranh ấy còn khiến nhiều đồng nghiệp trong bộ phận mỹ thuật ngắm nghía, khen cậu ấy có linh khí. Đáng tiếc là..." Người kia ngập ngừng.
"Đáng tiếc cái gì?" Lý Cẩn sốt ruột. "Đừng úp mở nữa, tôi đang chờ câu trả lời!"
"Đáng tiếc là tác phẩm của cậu ấy bị nghi ngờ đạo nhái! Độ tương đồng với tác phẩm của một thí sinh khác quá cao, việc này chúng tôi không thể bỏ qua được... Nhưng, nếu là người nhà họ Phó muốn 'đi cửa sau' thì cũng không phải không thể cân nhắc... Nghiêm túc mà nói, hiện giờ cũng không xác định được ai đạo nhái ai. Nhưng nguyên tắc chọn lọc của chúng tôi là thà loại nhầm còn hơn bỏ sót. Nhiều thí sinh như vậy, đâu thể nào dành thời gian điều tra từng người được... Chỉ có thể nói là cậu ấy xui thôi!"
Lý Cẩn hỏi thêm vài câu, rồi tức giận nói: "Thể lệ cuộc thi của các người quá thiếu chuyên nghiệp! Nếu là ở chỗ chúng tôi, ngay từ đầu đã không được thông qua! Đạo nhái là chuyện nghiêm trọng, với người làm sáng tạo, đó là sự sỉ nhục! Các người không điều tra rõ ràng đã vội loại người ta! Không sợ lỡ đánh mất nhân tài à?"
"Trên đời này thiếu gì nhân tài, không có A B thì còn C D! Thiếu một người cũng chẳng lỗ!" Người kia nổi cáu. "Anh biết có bao nhiêu bài dự thi được gửi đến lần này không? Phó thị nhà các anh chưa từng tổ chức loại hoạt động như vậy! Mỗi ngày bận đến sứt đầu mẻ trán! Đằng Duệ chúng tôi đã rất tốt rồi đấy! Ai vào được chung kết đều có cơ hội thực tập, bên Phó thị các anh làm nổi không?"
Lý Cẩn cười nhạo: "Đừng tưởng tôi không biết các người giở trò gì. Loại công ty thuần internet như các người, dân IT không đáng tiền, càng đừng nói đến thực tập sinh. Nói nghe cho oai là cho cơ hội thực tập, cuối cùng chỉ là bóc lột sức lao động rẻ tiền. Lương thực tập trả xong là đá người ta ra đường, các người thì được tiếng thơm, tổ chức mấy tháng rầm rộ để quảng cáo, còn sinh viên và dân văn phòng chen chúc nhau đổ xô tới làm việc không công, đến lúc bị bán rồi còn cảm kích không thôi!"
"Anh!" Người kia biết Lý Cẩn nói không sai, nhưng vẫn tức đến nỗi bật dậy. "Anh đừng nói với tôi, tôi có quyết định được mấy chuyện đó đâu! Có bản lĩnh thì bảo Phó tổng của các anh nói chuyện với ông chủ bọn tôi đi!"
"Còn nữa," Người kia dừng lại, hỏi tiếp: "Cậu Tống Thính Tuyết đó, rốt cuộc các anh có muốn đi cửa sau cho cậu ta không? Phó tổng của các anh mà lên tiếng, chẳng ai dám không nể mặt đâu. Đừng nói là vào vòng chung kết, cho cậu ta hạng nhất cũng được. Nhưng chuyện này phải để Phó tổng tự nói với ông chủ của chúng tôi. Vậy rốt cuộc cậu ta và Phó tổng của các anh có quan hệ gì?"
"Đừng hỏi, chuyện không nên biết thì đừng tò mò, cũng đừng nhiều chuyện," Lý Cẩn nhắc nhở. "Tôi chỉ hỏi cho rõ đầu đuôi, việc khác có cần thiết sẽ để Phó tổng nói chuyện với ông chủ của các người." Nói xong liền dứt khoát cúp máy.
Sau khi có câu trả lời, Lý Cẩn lập tức báo lại cho Phó Dạ Hi.
"Biết rồi," Phó Dạ Hi thờ ơ nói, "Ngày mai phái người đến Đằng Duệ điều tra, xem rốt cuộc là ai gian lận, nhớ báo trước với Thẩm tổng một tiếng."
Thẩm tổng - chủ tịch Khoa học kỹ thuật Đằng Duệ.
"Vâng, sáng mai tôi sẽ liên lạc với Thẩm tổng."
Thật ra chuyện này vốn không cần làm lớn, chỉ cần Phó Dạ Hi mở miệng, người bên dưới của Đằng Duệ kiểu gì cũng sẽ nể mặt. Nhưng dù sao cũng không phải công ty nhà mình, cẩn thận vẫn hơn.
Chuyện rất đơn giản, sau khi bên Đằng Duệ nhận chỉ đạo từ cấp trên, lập tức mở đường cho người của Phó thị. Đến chiều hôm sau, kết quả đã được mang tới.
Lý Cẩn đưa kết quả điều tra lên bàn Phó Dạ Hi: "Người này tên là La Bằng, sinh viên trường dạy nghề, chuyên ngành sửa chữa cơ điện, vốn không liên quan gì đến ngành thi. Chúng tôi tra qua quan hệ xã hội của hắn, phát hiện hắn chơi thân với thiếu gia nhà họ Tống, hai người thường xuyên qua lại."
"Tống Thời Nguyện?" Phó Dạ Hi lạnh nhạt đáp, "Vậy xem ra mối quan hệ xã hội của cậu ta cũng không đơn giản."
"Nhà La Bằng có điều kiện khá tốt, dạng trung lưu mới nổi, bố hắn mở nhà máy cơ điện, thường ngày chắc cũng cho hắn không ít tiền tiêu vặt. Tiền nhiều thì hay đến mấy chỗ bậy bạ chơi. Tôi đoán thiếu gia nhà họ Tống cũng chẳng xem trọng hắn lắm, nếu không cũng chẳng để hắn làm chuyện này."
Phó Dạ Hi gõ ngón tay lên mặt bàn: "Chắc chắn là Tống Thời Nguyện đã lấy được file mã code của Tiểu Tuyết vào lúc nào đó, rồi để tên La Bằng kia sao chép, dùng chính file đó đi dự thi. Đằng Duệ bên kia tra ra hai bài giống nhau, thế là loại Tiểu Tuyết..."
"À đúng rồi," Phó Dạ Hi ngẩng đầu nhìn Lý Cẩn, "Đã tra chưa? Tống Thời Nguyện cũng tham gia cuộc thi này à?"
"Đúng vậy, cậu ta có tên trong danh sách vượt qua vòng sơ tuyển."
"Xem thử tác phẩm của cậu ta thế nào... Không," Phó Dạ Hi suy nghĩ một chút. "Chuyện đó để sau, cậu giúp tôi phái người đến thôn Tiểu Bạc một chuyến, xem thử nhà họ Quý trước kia... hoặc là những người quen thuộc với nhà họ Quý, tốt nhất là họ hàng thân thích từng có tiếp xúc với Tiểu Tuyết và cha mẹ nuôi của em ấy. Đưa ít tiền, xem ai chịu đến Ninh Thành."
"Phó tổng, đây là muốn..." Lý Cẩn có phần do dự.
Giọng Phó Dạ Hi lạnh lẽo: "Dám bắt nạt người của Phó Dạ Hi tôi, cậu nghĩ tôi có thể để yên à?"
Lý Cẩn bất giác rùng mình: "Vâng, tôi đi làm ngay."
Chuyện lần này được xử lý trong âm thầm.
Trời lạnh rồi, tình hình tăng ca của Phó thị ngày càng giảm bớt, thậm chí nhân viên dần quên cái thời mỗi ngày đều phải làm việc tới nửa đêm. Giờ đây, chỉ còn nhớ một điều: hầu như ngày nào cũng nhận được thông báo – hôm nay không tăng ca!
Thế là cả đám reo hò, thu dọn đồ đạc về nhà.
Mọi người đều thầm cảm ơn phu nhân Phó tổng, đoán rằng chắc là vì bà cảm thấy ngày nào Phó tổng cũng tăng ca, không có thời gian về nhà, nên cậu không vui, Phó tổng không còn cách nào khác, đành phải hủy bỏ chế độ tăng ca để về nhà bầu bạn với cậu.
Nếu về sau có thể triệt để xóa bỏ văn hóa tăng ca của Phó thị, họ nhất định sẽ lập bàn thờ cung phụng phu nhân luôn!
Chớp mắt, đã đến ngày tuyết lớn, sinh nhật của Tống Thính Tuyết cũng sắp đến.
Mấy ngày nay, cậu vẫn bận rộn đi làm thêm.
Cậu nhận quá nhiều việc, không muốn để mình rảnh rỗi. Chuyện vẽ tranh thì tạm thời bị gác lại.
Cậu cảm thấy mình nên nghiêm túc suy nghĩ thật kỹ, tương lai của mình nên tính toán như thế nào.
Phó Dạ Hi biết mấy ngày nay tâm trạng của Tống Thính Tuyết không tốt, nhìn cậu suốt ngày tất bật làm thêm, hắn cũng không ngăn cản, có lẽ bận rộn một chút sẽ giúp cậu cảm thấy thoải mái hơn. Tuy nhiên, mấy ngày nay hắn đã hẹn với Phùng lão, vị họa sĩ nổi danh ở Ninh Thành mà hắn từng nhắc tới với Tống Thính Tuyết. Sau khi xem tranh của cậu, Phùng lão thẳng thắn khen ngợi Tống Thính Tuyết rất có thiên phú, còn nhiều lần chủ động đề nghị muốn gặp mặt.
Phùng lão là nhân vật có tiếng ở Ninh Thành, tranh của ông thường được đấu giá cao, bao nhiêu người trong giới thượng lưu của thành phố đều tranh nhau muốn kết giao với ông, Phó Dạ Hi có thể quen biết ông cũng không có gì lạ, nhưng thật ra giữa hai người còn có chút giao tình sâu hơn.
Ông nội của Phó Dạ Hi và Phùng lão là chỗ quen biết cũ, tính ra thì Phùng lão cũng coi như đã chứng kiến hắn lớn lên từ nhỏ.
Cuối tuần này, Phùng lão vừa hay đang làm đèn cá ở khu phố cổ thương mại Ninh Thành.
Đây là đạo cụ cầu phúc trong điệu múa dân gian truyền thống. Vài năm gần đây, Phùng lão đi khắp nơi nghiên cứu những di sản văn hóa phi vật thể như thế này, cứ như trúng tà, còn nói muốn tìm một tiểu đồ đệ có linh khí để truyền lại y bát của mình.
Không biết Tống Thính Tuyết có may mắn lọt vào mắt xanh của ông hay không, Phó Dạ Hi dự định sẽ đưa cậu đi gặp ông một lần.
Tống Thính Tuyết từng nói, khi chỉ có một mình, việc cậu thích làm nhất chính là vẽ tranh.
Cậu không thể nghe được, nên muốn dùng tranh vẽ để lưu giữ lại tất cả âm thanh trên thế gian này mà cậu từng ghi nhớ, từng cảm nhận được.
Cậu cố gắng yêu cuộc sống đến vậy, yêu mọi điều tươi đẹp trong thế giới này, dù cho thế giới ấy từng nhẫn tâm đáp lại cậu bằng nhiều đau thương.
Thế nhưng dường như cậu chưa từng oán hận, đến mức khiến cho Phó Dạ Hi cũng muốn thế giới này yêu thương cậu.
Muốn cả đời này cậu đều có thể làm điều mình yêu thích nhất.
Bởi vì cậu xứng đáng.
Nghệ thuật và hội họa vốn có rất nhiều điểm chung, huống hồ sở trường của Phùng lão chính là mỹ thuật truyền thống.
Phó Dạ Hi nghĩ, Tống Thính Tuyết chắc chắn sẽ hợp ý ông ấy, hai người cũng sẽ nói chuyện rất hợp.
Thế là cuối tuần đó, Phó Dạ Hi đặc biệt bảo Tống Thính Tuyết để giành một buổi tối, đưa cậu đi gặp Phùng lão.
Mấy hôm nay Tống Thính Tuyết bận đến mức chẳng còn thời gian nghĩ ngợi gì khác, xét ra thì cũng không hẳn là chuyện xấu, ít ra thì số tiền trong tài khoản ngân hàng của cậu lại tăng lên được chút ít.
Ra khỏi nhà học sinh mình đang làm gia sư, cậu lập tức nhìn thấy xe của Phó Dạ Hi đang đậu ven đường.
Hôm nay Phó Dạ Hi lại không để chú Lương lái xe.
Tống Thính Tuyết bước tới, gõ vào cửa kính bên phía ghế lái.
"Anh Dạ Hi!" Đợi đến khi Phó Dạ Hi hạ kính xe xuống, cậu vui vẻ cười nói: "Anh đoán xem, ngày mai là ngày gì nào!"
Đương nhiên là Phó Dạ Hi biết ngày mai là sinh nhật của Tống Thính Tuyết, nhưng hắn cố tình giả vờ không biết: "Ngày mai là chủ nhật."
"Không đúng~" Tống Thính Tuyết lắc lư cái đầu, "Anh đoán lại đi!"
Phó Dạ Hi lấy điện thoại ra, giả vờ tìm kiếm: "Là Ngày Quốc tế tình nguyện viên, em định đi làm tình nguyện à?"
Tống Thính Tuyết: "..."
Cậu hậm hực vòng sang ghế phụ, mở cửa ngồi vào trong: "Em đã chuẩn bị quà cho anh rồi, nếu anh không đoán được thì em không tặng nữa đâu!"
Cậu "hừ" một tiếng, khoanh tay trước ngực.
Phó Dạ Hi chỉ "ừ" rồi khởi động xe.
Tống Thính Tuyết liếc hắn qua khóe mắt.
"Anh không đoán à?" Cậu nhịn không được nói.
"Ừm..." Phó Dạ Hi cố tình suy nghĩ một lúc rồi mới nói: "Anh đoán là sinh nhật của một bạn nhỏ nào đó, là ai nhỉ? Dù sao cũng không phải của Tiểu Tuyết, bởi vì anh chưa từng thấy ai lại bận rộn đi tặng quà cho người khác vào đúng sinh nhật mình cả."
"Anh đoán đúng rồi đó!" Tống Thính Tuyết reo lên, "Là em là em!"
Cậu vỗ vỗ ngực mình: "Sinh nhật bạn nhỏ Tống Thính Tuyết, sẽ tặng quà cho anh bạn lớn Phó Dạ Hi!"
Cậu mềm giọng nói: "Ngày mai anh sẽ biết là quà gì thôi! Tối mai nhớ về sớm nha!"
Cậu sợ ngày mai Phó Dạ Hi sẽ tăng ca, tối về muộn nên mới tranh thủ nhắc trước.
Thật ra dì Chung cũng biết mai là sinh nhật Tống Thính Tuyết, dì đã lẩm bẩm từ sớm là phải mua thêm vài món ngon để làm bữa cơm mừng sinh nhật cho cậu rồi.
"Biết rồi," Phó Dạ Hi xoay vô lăng, giọng nói lạnh nhạt, "Cục cưng nói sao thì nghe vậy."
Tống Thính Tuyết: "..."
"Không thích à?" Phó Dạ Hi liếc nhìn cậu, "Vậy vợ nói sao thì nghe vậy."
"A a..." Tống Thính Tuyết che lỗ tai. "Đâu ra lắm cách gọi kỳ quặc như vậy, nói chuyện ngọt xớt, chẳng giống anh gì cả!"
"Sao lại không giống tôi? Tôi vốn thế mà." Phó Dạ Hi trêu chọc cậu. "Tôi chính là như vậy, thích thì mới gọi một người như vậy. Nếu em không phục thì cũng có thể 'ngọt' lại, gọi tôi mấy cách gọi, ví dụ như 'anh yêu', hoặc cũng gọi tôi là 'cục cưng', cũng có thể trực tiếp gọi tôi là..."
Phó Dạ Hi nghiêng đầu nhìn cậu, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng lại thốt ra một từ khiến Tống Thính Tuyết mặt đỏ tai hồng: "Chồng."
"Á á á..." Tống Thính Tuyết lập tức nhắm chặt mắt, ngả người dựa vào ghế xe, trông như một con chuột hamster nhỏ đã ngất xỉu.
Không dám đối mặt với hiện thực nữa, thôi thì giả làm chuột vậy!